Designer: Charles aka TrẫmĐây là nơi mình trả hàng, vậy nên tuyết đối không đặt đơn ở đây. Nếu có, mình sẽ thẳng tay delete comment luôn :3Ngược lại, mình rất chào đón những comment góp ý về sản phẩm, tại đây, gạch đá hãy ném tuỳ ý :3 ==END===…
Chào mừng mọi người đã đến với shop của mình.Ở đây nhận đặt ảnh mọi thể loại nên các bạn cứ thoải mái đặt.Còn chần chừ gì nữa? Hãy nhanh tay vào đặt thôi nào!Nguồn ảnh bìa: Pinterest…
Lang thang giữa vô vàn những câu truyện của dải đất này, bạn có đang hoang mang không biết câu truyện nào phù hợp với bản thân, truyện nào đáng để đọc? Nếu có thì còn ngần ngại gì mà không đến với Review shop của team chúng tớ nào. Các reviewer của team SL luôn chào đón bạn. Welcome to my home.…
Bạn muốn một cái áo mới cho những đứa con của bạn? Bạn muốn đứa con của mình trông thật lộng lẫy? Vậy hãy đến đây, các Designer của DreamyCatTeam sẽ giúp bạn. Quotes, bìa truyện đều nhận hết cả!!!…
Tùng là một thằng nhóc rụt rè ,nhút nhát.Nó cùng ba mẹ chuyển về sống tại một thị trấn nhỏ vào hè năm lớp 2.Tại đây nó quen Duy-được xem là 'đại ca nhí' nơi đây.Hai thằng trở thành đôi bạn thân.Nhờ Duy ,Tùng quen được thêm nhiều thằng bạn cùng tuổi trong thị trấn.Chúng thường xuyên đá bóng với nhau và lập ra nhóm phút-bồ (football),xuất hiện trong truyện nhiều là các nhân vật:Lam heo,Tý còi,La ẻo...Câu truyện được kể bắt đầu từ hè năm lớp 5,tức là đã 3 năm kể từ lúc Tùng quen Duy.…
Điều gì sẽ xảy ra nếu 12 chòm sao và Xà Phu nhà ta có facebook =))))Ngày viết: 31/8/2016 - Sinh Nhật Mi chan nà :33Truyện được viết bởi Ki và chỉ đăng trên Wattpad…
tâm sự của tôi , tôi không thích nói ra :)... kể cả.. nhỏ bạn thân 4 năm của tôi, tôi còn không nói , dù có hỏi, có lẽ tôi không thích nói ra chăng?.. lủi thủi lênface ghi vài ba stt ngắn không ai hiểu rồi đằng vài tấm hình quotes tâm trạng lên insta ...và thế mọi tâm sự coi như củng vơi đựoc phần nào... :) ko thì siêng lắm chỉnh chế độ stt sang riêng tư Chỉ mình Tôi xem, rồi ghi hết nhưng suy nghĩ vu vơ, những tâm sự giấu trong lòng vào đấy rồi xoá...:) cảm giác giống như xoá hết nỗi tâm sự trong lòng hay sao ấy..:) tôi có thể ngồi 1 chỗ nghe tâm sự của nhiều ngừoi, và củng thích nghe ng khác tâm sự lắm, nhưng đến lúc bảo tôi nói ra tâm sự của mình, tôi không thích..:) và cứ quen miệng "Tao ổn mà :)) có tâm sự gì đâu mà nói :)) " cứ giả vờ vậy nhưng tôi lại ko buồn hay khó chịu :) Đơn giảm chỉ là tôi thích nghe hơn thích nói :) và có lẽ đơn giản là những dòng chữ lách cách trên bàn phím làm vơi nỗi lòng của tôi?.. :). chắc mình bị nhãm :3…