Tư Mã Tiêu x Liêu Đình NhạnChào mừng cả nhà đã đến với fanpage Tiệm Bán Niềm Vui, hiện tui đang lụy Hiến Ngư nên fanfic lúc này sẽ toàn về sư tổ và cá muối, từ tự sáng tác đến dịch lại đều có, từ mặn đến chay nên ai còn đang lụy thì mời vào nhà uống miếng nước ăn miếng bánh nha!…
"Những mơ mộng viển vông về tình yêu và một gã đàn ông giả dối còn khiến cô mệt mỏi hơn cả không có tình yêu."---Khư Mị, Muối, sự hồi sinh nơi sâu thẳm vụn vỡ, Tôn Tần---Nguồn ảnh bìa: http://xhslink.com/o/5PYH4minvWP…
Máy hút bụi công suất lớn dòng công nghiệp luôn được đánh giá cao bởi hành Thái Lan, thiết kế chắc chắn lực hút khỏe và làm việc ổn định, điện máy Venus hân hạnh giới thiệu đến khách hàng máy hút bụi công nghiệp Supper Clean AS-80 loại 80L 3 motor công suất 3600W , có thể hoạt động motor đơn, đôi, 3 motor cùng 1 lúc khả năng sử lý bụi cực tốt, nhanh và hiệu quả tốt cho các bạn làm vệ sinh công nghiệp nhà xưởng, xây dựng, nội thất, kho bãiLiên hệ: 0967181240 - để có giá tốt nhấtCông ty TNHH điện máy Venus - Số 104 ngõ 192 Lê Trọng Tấn, Hoàng Mai, Hà NộiĐiện thoại/fax: 02435668625Email: [email protected]: http://dienmayvenus.com/…
"Tả Tướng đại nhân, nguyện ngài mãi tinh tường sáng suốt!""Cung tiễn điện hạ."Tai họa sống ngàn năm. Đại nạn không diệt, có thù tất báo. Rồi ta sẽ cho ngươi thấy ván cờ vĩ đại nhất!Cuồng ngạo tiêu lãng tiểu công chúa x Nghiêm túc thẳng nam Tả Tướng đại nhân.HE!!!…
Câu chuyện viết về sự gặp gỡ của một đôi bạn, trong đó nhân vật Mây, cô gái mang trong mình những kỉ niệm khó quên của ngày tháng tuổi trẻ lúc còn hồn nhiên cùng với lời hứa của cậu bạn từng được gặp gỡ lúc ấy, nhưng mãi sau này lớn lên cô mới hiểu rằng thời gian trôi qua sự cảm mến ngày ấy bây giờ được gọi là tình yêu. Xa cách năm năm khi mọi chuyện dần bị lãng quên thì vô tình lướt qua nhau một lần nữa và những diễn biến lại xảy ra...…
Giữa đêm trắng mất ngủ thì lại cầm điện thoại lên và viết vậy thôi. Cũng chẳng biết là định viết gì luôn nữa. Chắc là về một lời hẹn ước kiếp trước kiếp này chăng?Nguy Lan diễn sinh.Couple: Chu Nhất Long x Bạch VũWarning: Viết ko chắc tay, có thể có OOC, vì tớ cũng chẳng chắc nữa (= ̄  ̄=)…
Nếu may mắn sinh ra trong hạnh phúc, hãy tìm mọi cách để giữ lấy cái hạnh phúc ấy. Nếu chẳng may bị cướp đi hạnh phúc, hãy tự tìm một hạnh phúc khác cho mình.Nếu thấy yêu thôi là chưa đủ, thì hãy thử chọn một cách hy sinh. Có thể sẽ ở bên nhau, cũng có thể chẳng ở bên nhau nữa. Nhưng ít nhất là khi còn có nhau trong đời, anh đã yêu và cho em những thứ từ chính trái tim và con người của anh. Cảm ơn em đã ở lại nơi này, cảm ơn vì sự có mặt của em trên đời, cảm ơn vì tất cả.…
Hẹn đẹp như mơ là câu chuyện hay nhưng lại có một ket thúc quá buồn. Mình không cam lòng nên sẽ viết ra mot kết chuyện khác cho câu chuyện. Mình viết voi mong muốn sẽ đem đến cho nam và nữ chính một kết thuc tốt đẹp hơn mà thôi. Sẽ không có logic nhiều vs câu chuyện chính. Và lời lẽ cũng không được hoa mỹ vì đây là lần đầu mình viết truyện. Mong các bạn đọc và đóng góp ý kiến cho mình nhé. Mình sẽ cố gắng that nhieu.…
Đã lâu rồi tôi không còn thấy anh xuất hiện, không phải chứ nhỉ... Chúng tôi lạc nhau năm tôi mười tám tuổi và từ khi anh lên đại học chúng tôi không còn giữ liên lạc với nhau nữa.Đã từng thế nào? Rất thân! Đứng trước mặt anh hiện tại, con tim tôi như thắt nghẹn và dường như nó sắp không thể thở nổi nữa. Ngột thở đến uất nghẹn, tôi tự cảm thấy sống mũi mình cay cay... Chắc hẳn bây giờ trông tôi khó coi lắm, hai hốc mắt chưa gì đã đỏ lên, ánh nhìn bị che phủ bởi một lớp nước lớn. Cảm giác, tôi chỉ cần chớp mắt một cái là ngay lập tức nước mắt chảy ra thành dòng.Cố nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong, thật sự đấy, tôi không muốn anh thấy tôi lại là một con bé yêu đuối và chỉ biết núp sau lưng anh như thời còn chung trường cấp ba.Tôi đã trưởng thành và lớn rồi."Em là thành viên mới của câu lạc bộ truyền thông à?" Anh mỉm cười, cái nụ cười mà từ rất lâu rồi tôi không còn nhìn ngắm."Vâng." Tôi quay mặt đi hướng khác, và lén lút như một tên trộm lau đi nước mắt."Lại trẻ con, lại khóc rồi à?" Anh nhìn chăm chăm vào tôi, và anh đang dần tiến đến gần. Tôi trở nên căng thẳng, không biết vì gì? Vì bị anh nắm thóp hay vì khoảng cách giữa tôi và anh đang dần được kéo gần lại."Có bất ngờ không? Lại gặp anh ở đây rồi." Anh tiếp tục ngân lên cái âm thanh từ lâu tôi vẫn khao khát muốn lắng nghe. Không biết nên giải thích thế nào nhưng giọng nói của anh ấm áp và nó khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm, yên tâm.Tôi cố né tránh ánh nhìn của anh, không thành... Anh ôm lấy khuôn mặt tôi, và tôi cảm nh…
PHONG NGUYỆT - Phong hoa tuyết Nguyệt chẳng bằng nàng.Nhân vật chính:Lâm Thanh Phong: từ lúc 4 tuổi đã sống cùng bà ngoại, ba mẹ và em gái đều sống ở Đài Loan. Lớp 12 giáo dục thường xuyên, game thủ ẩn mình.Lâm Nguyệt: gia đình khá giả, bố mẹ rất yêu thương nhưng cực kì quản thúc. Lớp 11 chuyên Anh.*DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT.…
Nói thế nào nhỉ ? Một đứa con ngoài ý muốn... Một trò đùa mà người đùa lại quên mất chính trò đùa mà mình chuẩn bị, cũng không lường trước được hậu quả, chỉ là khi giật mình nhớ lại thì mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát mất rồi. Cũng không biết chuyện này rốt cuộc là chuyện xấu hay tốt, chỉ biết mọi thứ sẽ thay đổi chống vánh sau một giấc ngủ dài...…
Tại một ngôi làng nhỏ, một cậu bé bị gọi là "dòng máu loãng" vô tình chạm vào số phận của mình.Keal không phải thiên tài.Không phải người được tôn vinh.Cậu chỉ là một hậu duệ bị chia nhỏ sức mạnh đến mức gần như vô dụng.Nhưng khi phong ấn đầu tiên bắt đầu rạn nứt...Khi cái tên Atlok một lần nữa vang lên trong bóng tối...Bánh răng của lời tiên tri bắt đầu chuyển động.Trong số 32 người thừa kế, ai sẽ thức tỉnh?Và nếu phong ấn vỡ hoàn toàn... liệu thế giới còn cơ hội thứ hai?…
Thiếu nữ với mái tóc trắng huyền ảo bất ngờ xuất hiện ở hội. Phải khó khăn lắm bọn họ mới biết được cô là một trong những pháp sư cấp S của Sabertooth . Mục đích cô trở về chỉ là phục thù ở Đại hội phép thuật. Xong việc cô cũng biến mất, chỉ những dịp quan trọng mới được thấy côĐến rồi đi như một cơn gió, để lại trong lòng mỗi người những cảm xúc khác nhauCouple vẫn như cũ, trừ một số người…
"Cậu chẳng làm điều gì có lỗi. Chính xác thì mình mới không xứng đáng có được tình cảm của cậu. Cậu nhớ không, ngày mình mới bắt đầu cuộc sống nhỏ bé, cậu đã giúp mình vươn lên, phát triển. Bất kì lúc nào, cậu cũng muốn làm mình vui, làm mình có tình bạn thêm sâu sắc thì mình lại vô tâm, thờ ơ... Đến cuối đời, tớ mới nhận ra tình cảm lớn lao và sâu sắc mà cậu dành cho tớ. Nhưng rất tiếc là đã quá muộn, tớ không thể đền đáp được gì cho cậu."…
"Từ khi nào mà cái chết của kẻ khác lại trở thành niềm vui của bản thân? Có lẽ chúng ta đã bệnh hết cả rồi.". N ngồi bên cạnh xác của A, nhìn ngọn lửa đang nuốt chửng người con gái ấy. Anh nghĩ mãi về câu nói của cô. Phải rồi nhỉ, từ khi nào mà ngón tay này sẵn sàng bóp cò không chút thường tiếc? Từ lúc nào mà việc phải giết người đã trở thành công việc thường nhật? Rồi anh chợt nhận ra rằng thành phố với nơi này chẳng khác gì nhau cả. Ở đâu cũng vậy, mạng người rẻ mạt đến đáng thương.…
Tình yêu của chúng ta đã chết khi ta ở tuổi 18! Nhưng kỷ niệm, hồi ức ấy vẫn còn, một nửa ngự trị ở đó, một nửa rong ruổi theo em suốt quãng đời sau này...!Chàng trai thân mến, tạm biệt anh.…
Tác gỉa: Bánh Mì Bột LọcThể loại: Đoản, đam mỹ, hiện đại, sủng, ngọt, tạc mao nữ vương thụ x thê nô trung khuyển tổng tài công, HEĐường đường là 1 tổng tài trên vạn người, hắn cư nhiên lại chấp nhận dưới 1 người. Đối với kẻ khác, hắn là lãnh khốc vô tình. Đối với người đó, hắn chân chính là 1 thê nô không gì hơnRõ ràng mình là người thao, vì cớ gì hắn suốt ngày bị vợ phạt quỳ, phạt cấm dục? Vì sao?Một bộ gồm những đoản ngắn, nói chung là nhật kí của Tổng Tài đại nhân về cuộc sống hôn nhân.…
Giữa núi rừng Xiêng Khoảng - nơi gió mang theo tiếng khèn Hmong và trăng sáng phủ lên nương ngô - Minh Long, chàng trai đến từ Cần Thơ, sang Lào trong một chương trình giao lưu văn hoá. Tại đây, Long gặp Nis, cô gái người Hmong dịu dàng với đôi mắt sáng như suối và nụ cười trong như gió núi.Hai người đến từ hai thế giới khác nhau, nhưng âm nhạc, những buổi đi rừng, tiếng cười và những đêm trăng đã kéo họ xích lại gần nhau. Tình yêu đến nhẹ nhàng mà sâu đậm, để rồi phải đối mặt với khoảng cách, văn hoá và những nỗi sợ thầm kín.Một năm xa nhau, Long trở lại Xiêng Khoảng, đứng bên dòng suối từng nắm tay Nis, gọi tên cô giữa gió núi. Nhưng giờ đây chỉ còn tiếng gió và bản nhạc cuối cùng của anh - "Nỗi Nhớ Em Là Sao" - vang lên giữa trời, như lời tiễn biệt của một tình yêu đẹp nhưng buồn.Minh Long24 tuổi, sinh viên du lịch, quê Cần Thơ.Tính cách: chân thật, ấm áp, pha chút hài hước miền Tây.Nội tâm nghệ sĩ, có năng khiếu âm nhạc - biết hát, chơi guitar, viết lời.Ước mơ ban đầu chỉ là đi khắp nơi, ghi lại những câu chuyện bằng âm nhạc.Nhưng sau khi gặp Nis, ước mơ ấy chuyển thành một hành trình tìm lại cảm xúc và ký ức.> Hình ảnh biểu tượng: dòng sông Hậu - hiền hòa, chảy mãi nhưng không giữ được gì.Hình ảnh đặc trưng: Đứng bên dòng suối, gọi tên Nis trong vô vọng.Nis20 tuổi, người Hmong ở Xiêng Khoảng.Tính cách: nhẹ nhàng, thông minh, ẩn chứa sự sâu sắc.Cô biết thổi khèn, dệt vải và hát dân ca Mông.Có một bí mật: sức khỏe yếu (bệnh về tim hoặc phổi), nên không thể rời núi lâu.Cô nhìn đời…
DON'T REUP, THANKS!Tên truyện: Khu Trọ CHUANG 2021 [Multicouple]Tác giả: LiSweetLove/LiwannnnChuyển ngữ: Scarletx (aka tui)Nguồn: App ReadAWriteGhi chú của tác giả:1. Textfic được viết ra nhằm mục đích giải trí, không phải thực tế, có thể OOC so với người thật.2. Plots thuộc về tác giả, các nhân vật thuộc về nhau, có khoảng 35 - 40 nhân vật tới từ vũ trụ [CHUANG 2021]3. Có 5 couples chính theo shipping của tác giả, không chung đường xin mời out ra, đừng buông lời cay đắng:Santa x Rikimaru (Tán Tựu Hoàn Liễu/23)Lưu Vũ x Nine (Cửu Vũ Sơ Tình/15)Châu Kha Vũ x Oscar (Chu Du Tư Giới/10gấu)AK Lưu Chương x Lâm Mặc (Lâm Trận Mài Thương/116) - Từ chương 6 bắt đầu có hintBá Viễn x Trương Gia Nguyên (Nguyên Viễn Lưu Trường/78) - Từ chương 12 bắt đầu có hintTextfic này được chuyển ngữ mà chưa được sự đồng ý của tác giả (vì tác giả offline lâu lắm rồi huhuu, tui nhắn tin mãi vẫn không thấy rep, có lẽ sẽ bị drop ngang nhưng vì plots rất hay nên tui vẫn dịch). Nghiêm cấm bê đi bất cứ đâu dưới mọi hình thức!…