Lưu Hạ
Mùa hạ năm ấy có ba người.Một người mở đầu câu chuyện.Một người khép lại trang vở.Và một người mang theo nắng hạ trong lòng.Bóng lưng họ lướt qua nhau rồi. Nhưng trong chiều tàn nào đó, trái tim họ vẫn đang replay mãi vũ khúc mùa hạ.…
Mùa hạ năm ấy có ba người.Một người mở đầu câu chuyện.Một người khép lại trang vở.Và một người mang theo nắng hạ trong lòng.Bóng lưng họ lướt qua nhau rồi. Nhưng trong chiều tàn nào đó, trái tim họ vẫn đang replay mãi vũ khúc mùa hạ.…
giữa bầu trời xanh ngát bao la gió thu phảng phất mùi hương của lá vàng, nơi những vách núi xa xăm hướng về phía quả cầu lửa đang dần lui về với hành tinh, nơi tiếng nước suối róc rách chảy văng vẳng không có khói bụi ồn ào của đô thị, tôi đã có thể gặp lại chàng trai năm ấy một lần nữa.…
"Nếu tình yêu là một khát vọng, khi nào ta mới đạt được nó!? Nếu tôi nói yêu và thích là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau của cảm xúc, ai sẽ hiểu được...."Chỉ là một sự hứng thú viết ngẫu nhiên, đây là tác phẩm đầu tay, mong mọi người ủng hộ, tuy sẽ có nhiều thiếu sót và hơi ngớ ngẩn.…
em thích anh từ lần đầu tiên gặp, anh có tin không?tin, anh tin em.. bởi vì anh cũng vậy rjn…
Một vài câu chuyện hâm hâm về cặp đôi kì lạ.…
Mùa thu Hà Nội đến mang theo hương hoa sữa dịu ngọt, thoảng qua từng góc sân trường, quấn quýt trong những bước chân vội vàng của tuổi học trò. Đó là khoảng thời gian những rung động đầu đời khẽ chớm nở, lặng lẽ như hương hoa bay trong gió, không ồn ào nhưng đủ để đọng lại sâu trong lòng. Giữa những ngày tháng trong trẻo ấy, có những cuộc gặp gỡ bất ngờ, những cảm xúc mơ hồ chưa gọi thành tên, những khoảnh khắc lưu giữ mãi trong ký ức. Như chính mùa thu và hương hoa sữa, mọi thứ đều nhẹ nhàng, ngọt ngào nhưng cũng mang chút vấn vương, để lại những dư vị khó quên suốt những năm tháng sau này.🍂Ngọt như nắng thu vừa rải xuống,Ngào ngạt khắp góc nhỏ sân trường.Hoa trắng như nét tình e ấp,Sữa thơm lưu dấu tuổi thanh xuân.…
"We Loved, Then We Learned to Be Still"…
Một cuộc tình lạ lùng giữa fangirl và idol."Thanh xuân này, em dành cả cho anh."---"- Nếu em là mây chẳng phải rất kỳ sao? Vì mây sẽ bay đi mất!- Vậy anh sẽ là bầu trời, em có chạy cũng không thoát đâu."…
Diễn biến tâm trạng của một cô gái khi trải nghiệm tình yêu đầu sẽ như thế nào nhỉ? Cảnh báo: ngọt, ngọt và ngọt…
Rất mong các bạn bỏ chút thời gian đọc vài dòng tâm sự trước khi bắt đọc với câu chuyện, vì nếu không đọc rất có thể đọc sẽ dẫn đến những hiểu lầm không đáng có: THẬT RA câu chuyện teen này mình viết cách đây hơn 4 năm rồi (đăng lần đầu tiên ở 1 web khác vào mùa hè năm 2013), khi đó bản thân vẫn trẻ con lại là mem mới tập tành viết lách nên văn phong khá yếu, không tránh khỏi những sai sót trong chính tả cũng như cách dùng từ, đặt câu.BÂY GIỜ mình có viết truyện khác ở wattpad với danh xưng khác, thể loại khác, văn phong giờ cũng được nhận xét là mượt mà và uyển chuyển rồi. NHƯNG mình rất nhớ đứa con đầu lòng "Tomboy Nổi Loạn" này vì trang web trước kia đăng đã bị lỗi, fix lại thành ra mất hết cả lượt views và comments. Mà các web khác thì copy tràn lan, không giữ đúng nguyên bản. VÌ VẬY mình quyết định đăng lại truyện ở mái nhà chung Wattpad. Mình không còn giữ được bản gốc nữa: số chương, tên chương bị các web đảo lộn hết rồi. Giờ đành chia lại số chương thôi, còn tên thì không nhớ nữa. Ngoài việc lược bỏ phần giới thiệu nhân vật và một số chỗ trình bày ''thừa thãi'' nhằm phục vụ cho việc đọc của các bạn dễ dàng hơn, mình vẫn GIỮ NGUYÊN phần văn bản trước kia (sẽ không sửa bất cứ nội dung hay từ ngữ nào). MONG các bạn không nghĩ mình bảo thủ, đơn giản đây là kỉ niệm đẹp đối với cá nhân mình. Nó là minh chứng cho một thời trẻ con lông bông và cũng là quãng thời gian "ngô nghê" khi mới theo đuổi đam mê. Xin cảm ơn!Rose Sullivan…
Mối tình đầu bao giờ cũng đến thật khó ngờ nhưng cũng chỉ thoáng chốc. Dù vậy, dư âm mà nó để lại khiến mỗi người chắc hẳn còn nhớ mãi, và có khi còn khó có thể mà quên được.....…
Có những mối tình không phải vì hết yêu mà kết thúc...mà vì yêu quá nhiều nên đành buông tay.Nắng Xuân Hồng là câu chuyện của những trái tim đã từng cháy hết mình vì tình yêu - để rồi học cách chấp nhận mất nhau trong lặng lẽ.Giữa những tháng năm thanh xuân rực rỡ ấy, họ đã gặp nhau, yêu nhau,và cũng đánh mất nhau...Nhưng sau tất cả những cơn bão giông, điều còn lại không chỉ là nỗi đau -mà là cách họ học để bước tiếp.…
Mối tình đầu của tớ là năm cuối cấp 3Cụ thể là Học kì II lớp 12…
Cậu sẽ nhớ nhung tớ cả đời chứ ?Tớ không biết nữa. Vì chẳng ai phải có nghĩa vụ nhớ nhung ai cả đời cả.Em chỉ có một ước nguyện duy nhất thôi. Đó là, xin anh...mãi mãi, đừng rời xa em.Anh luôn ở đây, vĩnh viễn ở đây, dẫu muôn vàn đổi thay.Sài Gòn, 23.11.2018…
" Thanh xuân không phải chỉ có những năm cấp 3 là tươi đẹp nhất nhưng những năm cuối cấp đó lại tô điểm cho bức tranh thêm muôn vạn sắc màu khiến ta nhớ mãi " Mọi thứ...à không , phải là TẤT CẢ, chỉ là sự ảo tưởng. Tiết thật đấy , xem ra chúng ta chỉ trả nợ nhau thôi...…
Có những người bước vào cuộc đời ta rất khẽ.Không ồn ào.Không phô trương.Chỉ là một lần ngồi cạnh ở bàn cuối lớp.Một ánh nhìn vô tình bắt gặp.Một buổi tan học đi chung đường.Trương Hồng Ngoại bước vào lớp 6A2 với tâm thế của một học sinh bình thường.Nhưng từ khoảnh khắc đó, mọi thứ bắt đầu lệch nhịp.Giữa sân trường năm 2008, những trò trêu chọc vụng về, những lần hỏi bài, những buổi chiều gió lướt qua hàng cây... dần dệt nên một mùa xuân rất lạ - rực rỡ, trong veo, và đầy những điều chưa kịp gọi tên.Đây là câu chuyện về tuổi mười hai.Về bàn cuối lớp.Về những rung động đầu đời.Và về một người... đến quá khẽ.…
Có một người đàn ông đã đi qua sáu quốc gia, đứng trước hàng chục cổng trường, chỉ để tìm lại một cái tên anh không còn được phép gọi.Có một người con gái đã đứng sau quầy bar sáu năm, lặng lẽ pha đúng một cốc cà phê, mang đúng một cái khăn ấm - cho một cái tên cô chưa bao giờ dám viết ra.Và có một mùa thu, khi Trần Hoàng Minh cuối cùng cũng học được cách ngủ - mà không gọi tên em.Bốn Mùa Không Gọi Tên Em là câu chuyện về hành trình của một người đàn ông đi qua bốn mùa của Hà Nội - mùa người ta mất, mùa người ta được tìm thấy, mùa quá khứ trở về, và mùa một cái tên mới được gọi lần đầu.Giữa hai người phụ nữ - một là ánh sáng rực rỡ của cả thanh xuân, một là sự lặng lẽ âm thầm như hơi thở - có một người đàn ông phải học cách phân biệt: điều gì là tình yêu anh không thể quên, và điều gì là tình yêu anh không thể sống thiếu.Em - trong suốt câu chuyện này - sẽ không chỉ là một người.…
if this momment passes, as thought it hadn't happenedwill i lose you ?…
lần đầu em yêu, mong anh sẽ hiểu.--fic hoàn toàn dựa trên lee minho và lee felix, hai người yêu nhau, dưới góc nhìn của mình, trong giấc mơ mùa hạ của mình--https://idlftbtlfm.wordpress.com/2019/04/30/nhat-ky-yeu-anh-min-lix/+cover by: Feel The Light…