Tựa gốc: Độc giác hí (独角戏)Tạm dịch: Kịch một vaiTác giả: Nhất Chích Tây Qua Đại Hựu Viên (一只西瓜大又圆)Biên tập: Chuồn Chuồn (Pyn)Nguồn: http://qtdammy.blogspot.com/Thể loại: Đam mỹ, hiện đại đoản văn, ôn nhu thâm tình công X thẳng nam thụ, thầm mến cố sự, thanh thủy văn ′? ω? 'Vai chính: Tống Trường Nhạc, Giang LâmKhông làm vì mục đích thương mại. Bản quyền thuộc về tác giả.Thỉnh không mang ra khỏi nơi đây.…
Lần đầu ta viết fic về cặp đôi này vì quá yêu thích.. Hy vọng mng sẽ ủng hộ. Moazz...Đây là fic viết về nội tâm của Ran. Tuy có hơi buồn chút nhưng kết thúc tốt đẹp, có chút cẩu huyết, chút lãng mạn, chút hành động. Ai thích thì ghé vào nha..😚😚😚Nv thuộc về bác G.A nhưng số phận thuộc về ta 😎😎…
TRUYỆN SINH TỬ VĂN. Mình chỉ repost lại để đọc off. Chưa xin phép cả hai chủ nhà nên nếu được nhắc nhở và yêu cầu gỡ thì mình sẽ gỡ.Thụ lúc truớc khiết là do anh công khai bao nhé. Đọc từ từ sẽ hiểu ạ. Mà thụ có khiết hay không với mình không quan trọng =D Số đo ba vòng: Hiện đại, tiểu mẹ, gương vỡ lại lành, cưỡng chế yêu, lãnh tình chuyên chế phúc hắc công X song tính cấm dục ôn nhuận thụ, dẫn bóng chạy, sinh tử, cẩu huyếtNguồn: https://qtdammy.blogspot.com/2018/10/gap-dip-thi-choi-bi-o.html?m=1Nguồn phiên ngoại: https://koanchay.com/truyen/gap-dip-thi-choi-XsjiX9hOfjGbdN7xHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 40 tuổi + x lần chết lâm sàn .Nhử mồi .Công cha dẫn theo cái mỹ nhân trở về, ngày thứ nhất buổi tối liền bị công ngủ.Tag: Song mất trí nhớ ngạnh, song tính ngạnh, sinh tử, cẩu huyết, gương vỡ lại lành. Vẫn rất hảo nhìn. Một chút không ngược đến, ta cảm thấy được từ đầu ngọt đến cái đuôi. Đánh giáTinh dịch cá khuẩn đẩy văn cuốn sổ: Lãnh tình chuyên chế phúc hắc công X song tính cấm dục ôn nhuận thụ. Ngụy NTR gương vỡ lại lành cẩu huyết song tính sinh tử dẫn bóng chạy ni cây dâu xe hơi nhỏ. Cổ tảo vị, mang chút cưỡng chế, tổng thể nhạc dạo ngọt, tác giả có vẻ như tại phế văn võng còn tiếp, tình hình cụ thể và tỉ mỉ thấy tác giả weibo.…
" Người yêu của em đâu?""Chú đây!"Vì lần đầu làm text nên những chap đầu ảnh mờ, hơi khó đọc, mong mọi người thông cảm.,⚠️⚠️ Fanfic giải trí không áp dụng lên người thật⚠️⚠️…
Sau khi Trang Tĩnh Hoàng Hậu qua đời, Minh Nguyệt nghi ngờ Mộng Cầm đã tráo thuốc hãm hại, nhưng vì thế lực của cô ta ở hậu cung và trong triều quá lớn, nên nàng không thế làm gì hơn ngoài việc kiên nhẫn chờ đợi thời cơ. Liệu nàng có lật đổ được Mộng Cầm? Liệu có tân sủng nào lên nắm quyền? Tường Minh đế sẽ thế nào khi biết Hoàng Hậu của mình bị hại chết?…
Tên truyện: Xin ngươi đừng theo đuổi ta-- Only on wattpad and facebook -- Đây là CP xuất hiện ở phần phiên ngoại trong truyện Tôi bị ánh trăng sáng của nam chính coi trọng, đoạn đầu có thể hơi khác so với phiên ngoại nhưng tình tiết không có thay đổi--Ỷ mình đẹp nên hay gắt gỏng, đánh người thụ x hội trưởng hội sinh viên cao to cẩu thả xấu bụng công ( yêu nghiệt gắt gỏng thụ x chó săn công ~~ cái nào tui lảm nhảm thì nó sẽ bị nghiêng như vậy nè )Truyện này chỉ là chỉnh sửa lại từ bản convert cho nó dễ đọc thôi, vì mình không biết chữ tiếng trung nào cả, bản tiếng trung còn không biết tìm :((Truyện dịch chưa xin phép gì tác giả đấy :((( mọi người thông cảm nha, đừng reupMuốn đọc truyện sớm nhất thì vào trang này : https://www.facebook.com/thiccmtdaonhungdeodamcongkhai…
## Nội dung ##* Cả 4 người bị bắt buộc kết hôn với nhau. Min Yoongi u mê con mều nhỏ Kim Jimin, trải qua nhiều chuyện thăng trầm, họ đã thuộc về nhau.* Kim Taehyung chỉ coi Jungkook là bạn, nhưng cậu đã khiến anh rung động, và anh đã theo đuổi cậu, bảo vệ cậu đến cùng.*** chú ý : có cảnh 18+ không dành cho trẻ em =)))-----------chúc mọi người có những giây phút đọc truyện vui vẻ nhé !!!! -----------------------------…
TÓM TẮT NỘI DUNG TRUYỆN:Một cuộc hôn nhân không tình yêu, chỉ là hợp đồng giữa hai gia đình.Cậu - một sinh viên năm nhất, bị buộc kết hôn với người đàn ông xa lạ, hơn mình gần 10 tuổi.Anh - một tổng tài lạnh lùng, lý trí, xem cậu như "điều khoản" trong một bản kế hoạch dài hơi.Cứ tưởng là "hôn nhân vì nghĩa vụ", ai ngờ... trong những tháng ngày sống chung, trái tim lại rung động thật.Tình cảm lớn dần theo từng bữa cơm, từng ánh mắt quan tâm thầm lặng.Nhưng liệu tình yêu có đủ sức vượt qua áp lực, hiểu lầm, sự xuất hiện của người thứ ba... và cả những tổn thương không lời?⸻🎭 GIỚI THIỆU NHÂN VẬT CHÍNH:💼 BOUN (28 tuổi):Tổng giám đốc trẻ tuổi của một tập đoàn lớn.Anh sống lý trí, luôn tin rằng "mọi mối quan hệ đều có thể tính bằng điều khoản và lợi ích".Với anh, cuộc hôn nhân này là cách để củng cố vị thế công ty - chứ không hề liên quan tới tình cảm.Cho đến khi... một chàng trai bé nhỏ bước vào đời anh.⸻🎓 PREM (19 tuổi):Sinh viên năm nhất - hoạt bát, hiền lành nhưng đầy chính kiến.Cậu không cam chịu bị sắp đặt số phận, nhưng lại chẳng thể chống lại quyết định của gia đình.Cuộc hôn nhân ép buộc khiến Prem nghĩ mình sẽ bất hạnh cả đời - cho đến khi cậu phát hiện "người chồng xa lạ" ấy... cũng biết quan tâm, cũng biết dịu dàng... và cũng biết yêu.…
Một thị trấn du lịch bên bờ vực phá sản, một homestay đã đóng cửa. Một anh chủ tiếp quản homestay "nhà ma" và cậu trợ lý nô lệ đồng tiền của ảnh. Tóm tắt: Tình yêu là liều thuốc vạn năng. Thiện Vũ × Trần Giản - Thế gian ắt có chân tình.…
Thanh xuân ấy, có một người lặng lẽ bước vào tim - và im lặng rời đi."Có những người không thuộc về ta, dù cả thanh xuân ta chỉ thuộc về họ."Năm mười bảy tuổi, Nut gặp Hong - cậu học sinh mới chuyển từ Bangkok, luôn ngồi cuối lớp với ánh mắt buồn nhìn ra cửa sổ. Không ai thật sự thân thiết với Hong, ngoài Nut - người duy nhất mang cho cậu hộp sữa chua không đường, và một tình cảm không tên.Giữa những buổi tan học cùng nghe nhạc, những chiều mưa mắc kẹt lại lớp học, Nut và Hong dần trở thành hai đường thẳng song song - không cần tỏ tình, không cần nắm tay, chỉ cần ở bên nhau là đủ. Nhưng rồi, như bao câu chuyện tuổi trẻ, một người buộc phải ra đi. Hong chọn Nhật Bản, còn Nut ở lại với Chiang Mai, cùng lời hứa chưa kịp thốt.Nhiều năm sau, Nut là một biên kịch nổi tiếng với những kịch bản buồn về những người đã lỡ. Trong một buổi ký sách ở Kyoto, anh không ngờ lại gặp lại người từng là cả bầu trời của thanh xuân mình - với ánh mắt một mí xưa cũ, và một lời chưa kịp nói ngày ấy:"Anh còn đợi em không?"…