undertale ( hãy cười lên nha ) sans x frisk
Cái này chỉ dành cho fan frans thui nha không có soriel đâu nên ai không thích thì đi ra nha…
Cái này chỉ dành cho fan frans thui nha không có soriel đâu nên ai không thích thì đi ra nha…
Cô bị chính người thân của mk đẩy xuống vách núi, cô cứ nghĩ mk sẽ chết nhưng khi cô rơi xuống, có một lỗ hổng hút cô vào và cô cảm giác được mk đang . Cô không biết mk rơi chúng cái gì. Cô cảm giác có người nhìn cô liền mở mắt, trước mắt cô là một chàng trai rất đẹp. Cô nhìn đến ngẩn ngơ.…
những câu nói tỏ tình hay mà ta sưu tầm và suy nghĩ. Nhớ bấm ngôi sao để bình chọn cho mình. Nếu ghét thì thẳng tay comment…
Vô đây đọc ủng hộ toyy với nhaĐọc xong gòi toyy mụt 🌟Nha…
(-) They will life, they will fight and they will die.Một áo choàng trắng, một mặt nạ mỉm cười, một khẩu súng và một giọng nói vang khắp màn đêm. Những tiếng đạn tinh túy vang lên, tất cả điều gục trước họng súng của hắn, chỉ còn lại một người với khuôn mặt trắng bệch, với đôi mắt tràn đầy sợ hãi. Giọng nói đó lại cất lên:(-) Tuyệt đẹp,hoàn hảo không một vết xước.Tiếng súng vang lên, tên cuối cùng gục ngã. Khói súng, cách hoa đào rơi, ánh bình minh ló dạng. Hắn nghiêng người cuối chào những tử thi nằm ngổn ngang trên nền đất lạnh. Giọng nói đó vang lên:(-) Trên thế giới này, dưới ánh bình minh này, ta tỏa sáng như những cánh hoa dưới ánh mặt trời rực rỡ,ta lấn át cả bầu trời.Hắn sãi bước đi, trên lưng hắn một thanh kiếm màu bạch ngân đang dần tỏa sáng... Màn đêm dần buông xuống, giọng nói lại cất lên:(-) Ánh Trăng,đẹp làm sao,đẹp như nụ cười của em vậy người con gái anh yêu.Hắn tháo chiếc mặt nạ ra và lấy thanh kiếm màu bạch ngân đang tỏa ánh sáng, đặt nhẹ nhàng trên bãi cỏ mềm đang dần thấm đợm sương đêm, những giọt sương đêm từ từ kết băng quanh thanh kiếm, không khí lạnh dần nhưng vẫn có chút gì đó ấm áp lạ thường. Giọng nói nhẹ nhàng trầm ấm vang lên khác hẳn với giọng khàn khàn kèm sự tàn nhẫn lúc nãy:(-)Đêm hôm nay thật sự rất đẹp. Em thấy đó, ánh trăng, đom đóm kìa và cả những làn gió đang thổi đây này, tuyệt phải không.Chúng ta sẽ sớm bên nhau thôi,lần này sẽ là mãi mãi.…
Nếu như có nếu như, cô sẽ nói, nếu như ngày hôm đó sự việc diễn ra có sai sót một bước nào, có phải sẽ không xuất hiện một Minh Thần nào, cuộc đời cứ như vậy trôi qua, cô sẽ không phải vật vã đau lòng vì một người nào? Cho dù thế nào, cô không hối hận. Nếu hỏi cô muốn gì nhất, cô chỉ xin, xin cho nhìn lại tuổi thơ êm đẹp một lần nữa, xin cho nhìn thấy cô của mùa hè đó, vui vẻ, cuồng nhiệt yêu một người, xin cho cô như cơn gió của bầu trời, tự doXin cho cô sau khi chết, cô có thể hoà mình vào ngọn gió, tan biến vào bầu trời mùa hạ, chỉ tan biến, sẽ không thành bất cứ thứ gì, chỉ như vậy, lặng lẽ tan biến...…
Ngọc Tuyết - 1 cô gái chưa bao giờ được gặp mẹ . Với tính cách lạnh lùng , khó hiểu của cô thì cô có thể tìm ra nhữg ng bạn ,ng thương yêu cô ko ?!…
Quản lí Min và ca sĩ Kim Taehyung đã đồng hành với nhau suốt 5 năm kể từ khi Taehyung debut . Tuy là mối quan hệ làm ăn nhưng họ luôn tranh giành đồ ăn , cãi cọ nhau mỗi ngày . Liệu hai con người này có thể đến với nhau không đây?…
Trong màn sương mờ ảo giữa hai cõi âm dương, có một nghề bị lãng quên, bị sợ hãi và bị né tránh - đạo tì. Họ là những kẻ sống bên bờ ranh giới của cái chết, là người đưa tiễn linh hồn kẻ đã khuất đến nơi an nghỉ cuối cùng. Nhưng liệu mọi chuyến tiễn đưa đều suôn sẻ? Liệu mọi linh hồn đều cam tâm rời bỏ cõi trần?"Đạo Tì - Tiếng Gọi Từ Cõi U Minh" không chỉ là một tiểu thuyết kinh dị đơn thuần. Đây là hành trình xuyên qua lớp sương mù tâm linh dày đặc, nơi mà từng tiếng mõ vang, từng làn hương khói quyện bay đều có thể đánh thức một phần ký ức oan khuất, từng vết chân của người đạo tì đều dẫn đến bí mật chôn sâu hàng trăm năm trước.Câu chuyện theo chân một người đạo tì dày dặn, mang trên vai nghiệp tổ truyền, vô tình vướng vào vòng xoáy của những oan hồn không siêu thoát, những vụ chết bí ẩn và những bí mật cổ xưa liên quan đến cánh cổng âm môn. Từ "bách quỷ dạ hành", đến chiếc vòng cổ đẫm máu, hay ba hồn bảy vía bị xé lìa, tất cả đều là lời cảnh báo mơ hồ về một cuộc thanh tẩy đang đến gần, nơi mà chính những người sống cũng phải đối mặt với tiếng gọi lạnh lùng của cõi u minh.Bạn có sẵn sàng bước vào thế giới nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một hơi thở?Hãy lặng nghe tiếng chuông cõi âm... và bước vào hành trình không lối thoát mang tên Đạo Tì.…
Nếu một ngày ta bỗng thấy chán nhau,Thôi trò chuyện, nhắn tin hay gọi điện...Ta coi nhau như hai người xa lạLúc đó mình tạm xa anh nhé!Rồi một hôm ta nhận ra thật lạ,Rằng khi xưa mình từng yêu một người...Một chút nhớ,một chút thương vẫn đợi,Mình lại bên nhau nếu còn tình... ***Nó thích anh, rất thích anh, có lẽ là yêu mất rồi...Đã từng có lúc nó nghĩ mình sẽ dùng mọi thủ đoạn để kéo anh về phía nó và để anh yêu nó. Cơ mà nó chỉ nghĩ thế thôi, nó không phải dạng đã nghĩ thì sẽ làm...Đã bao lần nó mơ anh nắm tay nó dạo trên đường, hoa bay bay xung quanh, khung cảnh thật là lãng mạn...Thực tế anh và nó có đi cùng nhau, từng đi bộ cùng nhau, nhưng thường là anh đi trước, nó lầm lũi theo sau... nó tự biện minh là do anh đi nhanh quá, hay đúng ra, bản thân nó muốn ngắm nhìn dáng anh, để rồi sau đó nó thấy lòng thật buồn...Nó luôn chạy đuổi theo anh như vậy, chẳng thể đuổi kịp và nắm lấy người con trai ấy...Anh có bạn gái...Mãi sau nó mới biết...Nhưng nó không từ bỏ, nó vẫn theo anh như trước giờ vẫn vậy, vẫn lầm lũi theo từng bước chân anh, lặng lẽ ngắm nhìn nụ cười anh khi nói chuyện với ai đó... Hẳn nhiên nó thừa sức phá nát bét cái tình cảm giữa hai con người ấy, nó ghét ai đó, người ta cái mà nó không có... Nhưng nó tôn trọng anh, nó muốn anh hạnh phúc...vậy nên nó mặc kệ, nó mặc kệ anh đi cạnh nó mà cứ nghĩ mãi về người ta và mỉm cười... Nhiều khi nó mệt mỏi lắm, nó muốn buông xuôi, không chạy theo anh nữa...nhưng rồi nó lại chờ, chờ ngà…