Thứ hiện hữu trong thanh xuân của chúng ta là hình bóng của ai đó, là lá thư tình rơi vào hư không, là ly mỳ úp vội để kịp giờ đến lớp, hoặc cũng có thể là cái quần xà lỏn nằm vắt vẻo trên khung cửa sổ.…
Mark Lee biết người này. Mái tóc đỏ dài chạm tai, tóc mái rũ lòa xòa trước trán. Mắt xanh da trời, đôi con ngươi hiếm khi chạm vào đáy mắt. Cặp kính có một bên tròng bị nứt dài đến tâm kính, gương mặt lúc nào cũng có vết thương nhưng lại chẳng bao giờ được sơ cứu đàng hoàng. Cậu ta luôn mặc áo thun in hình bên trong áo sơ mi trắng không bao giờ cài cúc, hai tay đút túi quần, balo chỉ đeo một bên vai và đôi chân dài bước đi rất hờ hững. Mark Lee liếc nhìn phù hiệu bị rỉ sét một đầu đeo bên ngực trái người kia, trong đầu vô thức lẩm nhẩm cái tên:"Lee Donghyuck."…
Fic: 《浮水焰火》Author: WangheEditor: Nhật ký ăn cơm cùng Nomin @nmdiaryDescription: Có tình tiết giả làm con gái, có một chút MarkchanChúc các bạn đọc truyện vui vẻ.TRUYỆN EDIT ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG TỰ Ý MANG ĐI NƠI KHÁC.…
Tác giả: Thất Kiều Chi HạEdit: Lam HạThể loại: Hiện đại, giới giải trí, bao nuôi, HEPairing: MarkHyuckTình trạng bản gốc: 5 chương - hoànTình trạng bản edit: Đã hoàn thànhBản edit đã nhận được sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không re-up hay chuyển vẻ dưới mọi hình thức.Văn án:Quyền lợi có thể đụng vào Mark Lee như bây giờ đều đến từ việc cậu được bao nuôi, cho dù ngẫu nhiên Mark Lee sẽ trở nên dịu dàng làm cậu mơ tưởng, nhưng Lee Donghyuck vẫn muốn định nghĩa rõ quan hệ giữa hai người bọn họ, cậu vẫn biết mình được bao nuôi, giống như lúc ở phòng thu tình cờ nghe người ta nhạo báng mối quan hệ giữa cậu và Mark Lee, bao nuôi.…
Minhyung nói với tôi:"Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau."Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy.Tôi cười."Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời."Đừng yêu em."Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi.Buông lơi anh, bỏ mặc mình.…
Parings: Nomin và một xíu Markhyuck JichenBối cảnh trường học. La Tại Dân đầu gấu của trường và Lý Đễ Nỗ nhìn tưởng như mọt sách nhưng không phải vậy.…
Tác giả: CocoPieEdit: Lam HạThể Loại: Cổ trang, võ hiệp, sư đồ, HEPairing: MarkhyuckTình trạng bản gốc: HoànTình trạng bản edit: Hoàn thànhBản edit đã nhận được sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không re-up hay chuyển ver dưới mọi hình thức.Văn án:Ta là đệ tử khai sơn của Lý Mẫn Hanh, là do chính ta tự phong đó, Lý Mẫn Hanh không phủ nhận, vậy là đồng ý chứ còn gì nữa.…
kim taerae có hay giận dỗi hắn, cũng chưa từng quá nửa ngày. nhưng lần này thì park hanbin hoảng rồi, vì tính đến hiện tại đã là tiếng thứ mười ba sau khi em nói ghét hắn.omegaverse.…
Jason Todd bị Joker cầm tù chín nguyệt. Sau lại, Batman bài trừ vạn hiểm rốt cuộc cứu ra Jason, đem hắn mang về Wayne trang viên an dưỡng. Nhưng Batman có phải hay không đã tới quá muộn? ( Arkham kỵ sĩ trò chơi )…
| đây là fic chuyển ver |Tác giả: @downpour0721Tôi vẫn thường cho rằng, Lee Minhyung là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử. Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Lee Donghyuck, đứng trước người thân là một con lười èo uột. Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Lee Minhyung.…
Thể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Manga anime , Khoa học viễn tưởng , Huyền huyễn , Chủ công , Vô hạn lưu , Siêu anh hùng , Phim Anh Mỹ , Phim ảnhKhông biết khi nào, Arkham bệnh viện tâm thần có một cái nghe đồn.Ban ngày Arkham đề phòng nghiêm ngặt, muốn đạt được tự do, chỉ có thể từ ban đêm Arkham đào tẩu.Đến nay không người chứng thực những lời này chân thật tính.Mỗi đến ban đêm, cho dù là nhất điên cuồng người bệnh cũng sẽ bảo trì im miệng không nói.Arkham tân tấn viện trưởng ở chặn được một cái đi trước vô hạn thế giới làm nhiệm vụ hệ thống sau,Đối chính mình người bệnh nhóm xuất hiện một cái linh cảm:Như thế nào quản lý những cái đó kẻ điên, không cho bọn họ tai họa người thường?Đáp án là: Đem bọn họ ném vào càng nguy hiểm địa phương đi!Vì thế, bệnh viện tâm thần ác danh rõ ràng Joker, Hannibal, Moriarty, Ares đám người ở ban đêm bị lục tục bị ném vào vô hạn thế giới, ở sinh tử tuyến thượng giãy giụa.Vô hạn thế giới các người chơi: "...... Ngọa tào?! Tân nhân người chơi đều như vậy cường, thế giới này rốt cuộc điên rồi sao?!"…
Lý Mã Khắc cho rằng cưới một Beta không có gì là không tốt.Beta không có tin tức tố. Beta không dễ mang thai. Beta cũng sẽ không có kỳ phát tình. Nói cách khác, cưới một Beta sẽ không ảnh hưởng nhiều tới cuộc sống của anh.Thế nhưng rất lâu sau, Lý Mã Khắc mới nhận ra, kỳ thực cưới một Beta là vô cùng không ổn.Em ấy sẽ không bị ảnh hưởng bởi mùi tin tức tố của anh.Em ấy sẽ không thể bị đánh dấu bởi anh.Em ấy cũng sẽ không dễ mang thai đứa con của họ.Điều này khiến Lý Mã Khắc cảm thấy như muốn phát điên.Highest rankings: #1 Mark,#1 Marklee,#1 Donghyuck,#1 Haechan,#1 ABO,#1 Nct127,#2 Markhyuck,#4 nct…
Donghyuck chỉnh xong cà vạt thì vô thức mặc cả áo vest cho hắn, tựa thể đó là hệ thống được lập trình sẵn các bước trong tâm trí cậu. Donghyuck cứ làm mọi chuyện cho Mark mà không nhận ra Mark ngạc nhiên thế nào. Cậu kể có một lần ông Park bị chấn thương phải bó bột tay, Donghyuck đứng bên cạnh nhìn Mina thắt cà vạt cho ông rồi cứ thế mà ghi nhớ. 𝙎𝙖𝙪 𝙣𝙖̀𝙮, mỗi lần lên đồi thăm mộ mẹ vào ngày đau buồn đó, Donghyuck lại tự thắt cà vạt cho mình. Donghyuck ngẩng mặt lên đối diện với ánh mắt xót xa của Mark, hắn đặt đôi bàn tay mình lên đôi bàn tay vẫn còn nắm lấy hai bên viền áo vest của mình. Mark mềm giọng nói."𝙎𝙖𝙪 𝙣𝙖̀𝙮, hãy thắt cà vạt cho anh nữa."…