Tags:
122 Truyện
Vi sư tới đón ngươi, vi sư sợ lạnh

Vi sư tới đón ngươi, vi sư sợ lạnh

4,395 569 102

Mạch Tử Chiêu là một cô gái bình thường, cuộc sống của cô từ nhỏ tới lớn chưa từng được như ý muốn. Cô cứ quanh quẩn với cuộc sống nhàm chán nhưng rồi một ngày kia chính cái chết của mình đã khiến cô phá bỏ được cuộc sống ấy.Bỏ lại ký ức không màu sắc, cô đã bước chân vào khởi đầu mới.Cô chẳng ngờ xuyên qua lại gặp một số kiếp gập gềnh, trắc trở. Nhưng cũng từ đây mà tên tuổi cô vang danh thiên hạ.Huyền y công tử từ đâu lại xuất hiện trên chiến trường như hung thần ác sát, một rìu vung lên một tướng mất đầu, tắm máu toàn quân. Dựng lên tượng đài Chiến thần trên sa trường.Kẻ được người người kính ngưỡng, khiếp sợ ấy cư nhiên lại là một nữ tử.- ----- "Sư phụ, ta muốn rời cốc."- "Hoa lê rụng đầy sân rồi."- "Sư phụ, ta mới quét sân rồi, cho ta rời cốc."- "Sao nước trong thùng lại hết rồi?"- "Sư phụ, ta gánh nước đổ đầy mấy thùng rồi, còn chuẩn bị cả nước tắm cho người rồi. Ta rời cốc."- "Vi sư nhức đầu."- "Đồ chết tiệt, còn làm khó ta. Chưa thấy sói tưởng sói ăn chay sao?"- "Đồ nhi ngoan, bỏ đao xuống."- "Ngươi lại muốn gì?"- "Vi sư cho ngươi ăn thịt."…

Ngút Trời( Phong Phiêu Tuyết)- Edit- XK,DG

Ngút Trời( Phong Phiêu Tuyết)- Edit- XK,DG

4,263 152 86

Giới thiệuKhông có khế ước cùng linh thú nhưng lại thành Thú Tôn. Không biết luyện dược sư nhưng luôn có thuốc pha chế sẵn.Còn có chuyện nào có thể phi lí hơn sao?Nàng trùng sinh, so với kiếp trước càng thêm điên cuồng, đảo điên hết thảy, thay đổi thế giới! Nàng, đó là phép tắc duy nhất giữa trời đất này!Nàng giống như con vịt xấu xí lại trở thành nhân vật phong vân đệ nhất trong thành - tiểu thiếp của thiếu thành chủ thiên tài phong hoa tuyệt đại, ai cũng trở thành cái đích ngắm cho mọi nữ nhân trong thành. Vũ nhục, chửi rủa, ghen tị nối gót tới, nàng làm ô uế thiếu thành chủ tôn quý. Nàng linh lực bình thường, đần độn làm sao xứng đứng ở bên cạnh thiếu thành chủ, ngay cả xách giày cho hắn cũng không xứng.Một nữ nhân phúc hắc trùng sinh trên người con vịt xấu xí, thay đổi con người xưa kia đem kiêu ngạo của chính mình phát huy đến mức tận cùng.Một hồi quyết chiến, tuyên cáo thiên hạ, ai không xứng với ai.Từ đó về sau, thế gian biết đến thế nào là cực hạn kiêu ngạo.Đánh người? Thật có lỗi với tác phong của nàng. Không cần nàng động tay, tự nhiên có người cam nguyện thay nàng ra tay.Ỷ thế hiếp người? Ai u, không cần nói như vậy, nàng làm sao có thể khi dễ người? Đôi mắt đẹp thoáng nhìn, nhìn về phía mọi người bị đánh thành giống như đầu heo. Khuôn mặt cười đến sáng chói, sáng đến mức khiến người ta lạnh run, mọi người nhất tề nịnh nọt cười: " chúng ta là tự đánh chính mình, tự đánh chính mình... "Nàng ngang ngược thế nhưng lại gặp phải khắc tinh của chính mình.…