Mưa Rơi Hoài Sao Vẫn Nhớ Anh
Anh đã từng yêu một người nhưng tại sao lại mãi không quên.......…
Anh đã từng yêu một người nhưng tại sao lại mãi không quên.......…
Đơn giản là những dòng xúc cảm dành cho hoàng tử nhỏ của Thiên Gia.…
thụ bị tai nạn sau đó bị thương khó bài tiết…
Cuộc tình tay 3 đúng là rất đau khổ, nó khiến cả 3 chúng ta tổn thương nhưng người yếu đuối và đau khổ nhất vẫn là em 😔…
đức tin và tình yêu…
Chỉ là ảnh mượn thôi nên mọi người thông cảm…
Nữ sủng namnam9 bị bệnh khó bài tiết…
Truyện nói về một chàng trai trẻ là sinh viên năm hai. Tên Nam đang học ngành IT, thì lỡ hack vào hệ thống của một công ty lớn,...…
Được lưu hành trên watt nhà LinhhTaay và Cún…
Nếu như cô biết tất cả chuyện này cũng sẽ không đi đến bước đường này…
Chữa lành vết thương cho con dân đu GunGooNgọt sâu răng…
tôi chính thức bước vào con đường Free Fire 💀🙏…
-Vương Tuấn Khải(Karry) : 2000 tuổi, chủ nhân của Blue Rose, tính cách lạnh lùng và độc đoán, ánh mắt sắc bén có thể giết người.-Dịch Dương Thiên Tỉ (Jackson) :1500 tuổi, chủ nhân của Red Rose, tính cách trầm ổn và hòa khí, đôi mắt hổ phách kiên định nhưng ấm áp.-Vương Nguyên(Roy) :1500 tuổi, chủ nhân của Green Rose, tính cách cởi mở và vui vẻ, ánh mắt long lanh như có ánh sao.-Dương Hy An (Ju) : 16 tuổi, công chúa của Blue Rose, tính cách khó đoán và thay đổi tùy vào trường hợp, đôi mắt xám tro u buồn và đầy ma mị.…
Warning: tấu hề, ngọt, OOC, Y/n ở đây là tôi, tùy chap sẽ đổi góc nhìn, sẽ có chửi thề, văn phong non nớt, lâu lâu tâm trạng mình viết ngược ✍Mình viết chơi chơi trong lúc ôn thi giải stress, mong mọi người đừng make it complicated quá. Ảnh bìa không liên quan gì đến truyện đâu, mình pr trá hình nguyên tội của Takopi thui. Lịch ra chap cực kì bất thường, nghĩ kĩ trước khi lọt nhé lol.ღゝ◡╹)ノ♡Author: casauhtaisyle*Đọc ngược lại để thấy điều thần kì ♡…
truyện ngắn dài 2730 chử được viết khi tác giả PMT không ngủ được.…
Ngẫu nhiên…
htai là vẫn ch up đc profile nhân vật nên cả nhà cứ đọc sơ trc đã nhó ạtextfic về câu chuyên tyeu gà bông của kẹo lúm…
tớ mệt mỏi quá với cuộc sống này rồi đến một lúc nào đó tớ sẽ mang vết thương lòng của tớ đi xa…