Hug me/Dangeous ; Suga/AgustD
' Đôi mắt tôi có gì khiến em phải sợ đến thế? '....'Sợi dây quái gở đó đang làm em đau?'....' Em đang e sợ tôi?'....#Shit…
' Đôi mắt tôi có gì khiến em phải sợ đến thế? '....'Sợi dây quái gở đó đang làm em đau?'....' Em đang e sợ tôi?'....#Shit…
【7 nguyệt 12 nhập V, cũng chính là cuối tuần bốn, tiểu khả ái nhóm nhiều duy trì một chút chính bản a! 】Tục ngữ nói đến hảo, không nghĩ làm cái đại tin tức tu sĩ không phải một cái hảo nam thần.Cho nên, lâm thù từ Tu Chân giới xuyên đến hiện đại sau, liền bắt đầu siêng năng làm đại sự.·Làm sự lúc ban đầu, vây xem quần chúng: Chúng ta liền tính là sinh nuốt di động, từ trên nhà cao tầng nhảy xuống đi, cũng đều sẽ không phấn ngươi!Làm sự cuối cùng, vây xem quần chúng: Di động ăn ngon thật, nhảy lầu thật tốt chơi.·Lâm thù: "Một không cẩn thận liền nhận thầu toàn cầu sở hữu quốc gia tin tức hot search, thật là ngượng ngùng."================================================# bổn văn tác giả chịu khống thời kì cuối, trầm mê tô văn sảng văn ngọt văn, có thể yên tâm nhập hố. ## chỉ số thông minh không đủ, hành văn hữu hạn, thỉnh các thiên sứ xem văn trước chuẩn bị tâm lý thật tốt, xin miễn nhân sâm gà trống (công kích cá nhân) canh! ## xin miễn bái bảng, tuy rằng cảm thấy không ai sẽ, nhưng vẫn là nói một tiếng tương đối hảo, cảm ơn hợp tác sao sao trát #================================================Tiếp theo bổn tiếp đương văn.Văn danh: Năng động tay, liền không bức bức [ Xuyên nhanh ]Tóm tắt: Kỷ thư gặp một hệ thống, hệ thống yêu cầu hắn vãn hồi thay lòng đổi dạ xuất quỹ tra công, lấy cầu gương vỡ lại lành.Vì thế kỷ thư trải qua một phen suy nghĩ cặn kẽ, quyết định...... Vẫn là trực tiếp động thủ đánh đi, không cần nhiều bức bức.·Không có gì so hành hung xuất quỹ tra công càng sảng sự tình -- này…
Tác giả: Camilla EggersCHUYỂN VER KHI CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP MONG MỌI NGƯỜI KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC Ạ 😢Văn án:Ai mà ngờ được, Trịnh Tử Du - một beta mưu mẹo, giỏi nịnh các ông lớn, chỉ muốn bám dự án kiếm tiền - lại một ngày nọ bị một bác sĩ lạnh lùng ở vùng quê cắn một phát, rồi vác bụng bầu về nhà sinh con.Càng không ngờ hơn: bác sĩ đó chính là Điền Lôi - Enigma, con trai chủ tịch, người mà anh từng tưởng chỉ là một Alpha quê mùa thôi.Từ cắn ngoài ý muốn, đến sống chung mập mờ, rồi ôm nhau đi đăng ký kết hôn - tất cả diễn ra trong một chuỗi những cú "vả mặt" liên tiếp khiến chính Tử Du cũng phải nghi ngờ IQ của mình.- Trịnh Tử Du (mím môi): "Anh đừng tưởng tôi yêu anh."- Điền Lôi (gật đầu): "Anh biết. Nhưng vợ anh đang mang họ Trịnh."Khi một người mặt dày vô hạn gặp một người mềm lòng vì con, thì câu chuyện từ "tôi lỡ bị đánh dấu" thành "tôi là người nhà của anh"... chỉ cách nhau một tờ đăng ký kết hôn.…
Trà vốn là thứ thanh khiết bậc nhất cõi nhân gian. Lá non hứng sương, qua tay người hái thuần tịnh, qua lửa than, qua gió trời, qua dòng nước mạch mà nên chén hương thanh vị dịu. Trà là đạo, là tĩnh, là nơi con người đối diện tâm mình. Nhưng có những thời khắc, chính trong chén trà ấy, bão loạn bắt đầu dậy sóng.Mùa thu năm 1884, kinh thành Huế rực sáng như tấm vải gấm dệt bằng nắng vàng và gió biển. Chợ búa đông nghẹt kẻ bán người mua, thuyền buôn ngoại quốc chen nhau cập bến, hương quế, hương trà và cả mùi thuốc súng hòa vào gió mặn. Người đời nhìn thấy phồn hoa. Chỉ vài kẻ biết bên dưới những chén trà sóng sánh kia là vị đắng phản bội.Trong gian phòng tĩnh lặng giữa đêm, mùi trà còn chưa nguội. Một tia kiếm lóe lên, sau đó là tiếng kêu bị bóp nghẹt. Chén trà rơi xuống, vỡ tung, hương trà quyện cùng mùi máu thành thứ mùi tanh hôi khó phân.Một đứa trẻ đứng run rẩy trong góc tối, đôi mắt nó đầy hoảng loạn. Người phụ nữ lao đến ôm nó, trong đáy mắt bừng lên một ngọn lửa thù hận đủ thiêu cả trời đêm. Rạng sáng hôm sau, bà tự tay hủy dung, bồng con bỏ trốn, mang theo oán hận không đội trời chung với kẻ đã giết chồng mình.Mười lăm năm sau, giữa hội đấu trà xa hoa, đèn lồng đỏ thắp sáng cả gian sảnh, khói trà lan mỏng như sương đầu hạ. Những đám thương buôn lừng danh, quan khách người Pháp ngồi đầy hai dãy.Trần Vĩnh An bước vào, áo gấm xanh phất nhẹ theo từng bước chân, nụ cười phóng túng như chẳng có gì trên đời đủ để anh phải bận lòng. Anh phe phẩy chiếc quạt nhỏ, nhấc chén trà lên, giọng thong th…