100 năm trước khi một sự kiện lớn diễn ra, thế giới của chúng ta đã có thể bị hủy diệt. Tất cả dường như chắc chắn sẽ hóa thành tàn tro khi vương quốc ấy bước ra từ những câu chuyện cổ của từng thời kì. Thế nhưng nó chọn ở lại, một phần của nó hiểu được cách các thế giới tồn tại và rồi quyết định bảo vệ lấy sự cân bằng ấy... Gửi lại hi vọng cho thế hệ tương lai.…
"Vừa nhìn là ta đã nhận ra," Hyungwon tiến lại gần hơn, khẽ hạ ánh nhìn xuống ngang tầm mắt của Changkyun, "Huynh là sư phụ của ta."Changkyun căng thẳng nhìn vị thiếu gia họ Chae, thầm nghĩ có vẻ hắn ta đã biết được điều gì đó rồi. Chàng yên lặng một lúc lâu rồi cất tiếng với vẻ mặt tươi tỉnh giả tạo rất kịch: "Hình như ngài đã nhận ra được điều gì đặc biệt ở tiểu nhân sao?"Vừa nói, bàn tay Changkyun đã nhanh chóng rút con dao ra khỏi thắt lưng.Hyungwon tiến lại gần hơn nữa. Ánh trăng trắng bạc lọt qua các khe hở thông gió của phòng kho nơi họ đang đứng, hắt bóng lên đôi mắt nâu sẫm của Changkyun, để lộ ra những vệt màu lam sáng như cánh hoa ánh lên nơi đáy mắt chàng."Ta từng khen mắt huynh đẹp rồi còn gì," giọng Hyungwon có chút bông đùa, "Vết hoán hồn màu lam đang nở rộ như hoa trong mắt huynh đó."…
Từ khi còn nhỏ cho tới bây giờ, tôi chưa từng bị phản bội. Và nếu tôi từng bị phản bội thì chắc những cái đó quá nhỏ nhặt nên tôi chẳng nhớ gì cả. Thế mà chả hiểu sao, sự phản bội lại là điều mà tôi sợ nhất và ám ảnh tôi nhất. Tôi đã mơ nhiều điều khủng khiếp, buồn bã, đau đớn, kinh dị nhưng những ác mộng còn ám ảnh tôi tới bây giờ luôn luôn gồm có gia đình tôi và phản bội.Ác mộng đầu tiên mà tôi có thể nhớ là từ khi tôi có học lớp 3. Tôi bị xiết cổ bởi một người đàn ông trong khi chú tôi đứng nhìn. Chú tôi là người tốt nhưng lúc đó, một nụ cười ghê rợn hiện trên cái khuôn mặt nhân hậu và đôi mắt thì thật quá là lạnh lẽo. Ác mộng thứ hai xảy ra vào một trưa tôi ngủ trường vào lớp 5. Giấc mơ đó là một loạt những chuyện không liên quan nối tiếp với nhau nhưng tôi nhớ 1 chuyện nhất. Tôi bị mắc kẹt ở tại một mê cung. Cô tôi đã nhốt tôi ở đó và còn hứa sẽ thả tôi ra nếu tôi tìm được một bông hoa. Tôi đã đi khắp nơi cho tới khi kiệt sức để rồi cuối cùng khi tới được chỗ bông hoa, tôi không thể nắm bắt được nó.Ác mộng thứ ba xảy ra gần đây thôi, vào mùa hè năm nay. Nhiều chi tiết đã mờ nhạt đi nhưng tôi vẫn còn bị ám ảnh. Cả thế giới đều hỗn loạn: đường phố bẩn thỉu, tòa nhà đổ nát, cột đèn nằm lăn lóc. Những người bình thường đều không còn là họ nữa mà đang tấn công nhau rồi chuyển sang tấn công tôi. Tôi chạy, chạy, chạy mãi, cố thoát khỏi những cánh tay như những móng vuốt, những đôi mắt vô hồn, những trái tim lạnh giá. Tôi chạy, chạy mãi cho đến khi g…
" Đấng" bắt đầu thấy chán quá nên tạo ra những góc hài hước về những dự án mà mình nghĩ ra hoặc tìm được. Cái này là dự án của riêng mình nên nếu các bạn thấy hay thì hãy ủng hộ mình .P/s kkhakhhhaa…
Tác giả: FEARThể loại: xuyên sách, ngọt, HE, 1vs1...Lưu ý: mọi tình tiết trong truyện đều là giả, thế giới được xây dượng trong truyện cũng là giả tưởng.-------Tô Châu là một họa sĩ nhỏ vẽ tranh kiếm sống qua ngày, cuộc sông nề nếp lặp đi lặp lại không có gì thay đổi. Đến khi cô vướng vào lùm xùm trên mạng thì mọi chuyện lại rối tung. Buổi tối đi ngủ thì xuyên vào những bức tranh, mở ra cốt truyện sâu bên trong và bắt đầu hành trình trải nghiệm...…
cô ấy là một cô gái điềm tĩnh , ít nói nhưng...trong lòng vẫn còn nhiều thứ cô muốn bầy tỏ , mong rằng một ngày nào đó sẽ có ít nhất một người thôi cũng được ...có thể nghe được những thứ từ tận đấy lòng này ........VẬY LÀ ĐỦ RỒI...…