Wonho đã sống rất nhiều năm, những cảm xúc trong hắn đều đã tê liệt để sinh tồn. Hắn thích thú đóng vai mèo trong trò chơi mèo vờn chuột bởi chẳng còn gì trên cõi đời này có thể làm rạng lên những tháng ngày dài, đen tối trong cuộc đời bất tử của hắn nữa. Hắn sống trong nỗi phấn khích tột cùng của kẻ chiếm ưu thế và đứng đầu chuỗi thức ăn. Nhưng rồi sẽ ra sao nếu như hắn đột nhiên cũng như vô thức nuôi dưỡng thứ xúc cảm hắn đã giết chết từ lâu dành cho một con người xấu tính đơn thuần.Hắn nên biết rõ rằng mọi việc đều có hậu quả của nó.…
Minh Phúc nhìn người bên cạnh, mỉm cười. Cuối cùng em cũng có thể gọi anh là của em rồi, nụ cười của anh, nước mắt của anh, sự mạnh mẽ của anh, sự yếu đuối của anh, em xin đón nhận hết, và trân trọng gọi tất cả là của em. Đến thời điểm này, tương lai có ra sao, cũng không tính được, có đến được tới đích hay không, cũng không còn quan trọng nữa rồi. Ít nhất ở hiện tại, cả hai có nhau, và hy vọng chặng đường sắp tới, cả hai sẽ trưởng thành cùng nhau.Ôi Hà Nội, khi mùa gió bấc về.…
"Tình yêu, phải chăng chỉ là một sự lặp lại của ký ức? Ta yêu một người, hay chỉ yêu một hình bóng được khảm sâu trong tim, chẳng thể phai mờ? Hành trình này, liệu là tìm kiếm, hay là chạy trốn?"Hành trình của Neko là sự giằng xé nội tâm không ngừng giữa khẳng định và phủ định. Anh yêu Sơn Thạch, hay đúng hơn, yêu mảnh ký ức về một người đã khuất? Mỗi lần bước qua cánh cổng thời gian, mỗi lần đối diện với một Sơn Thạch mới, anh đều tự hỏi mình: "Liệu cậu ấy là người mình tìm kiếm, hay chỉ là một giấc mơ đẹp của số phận trớ trêu?"Neko mang trong mình một nỗi ám ảnh. Đôi khi, nó như dòng suối mát lành xoa dịu trái tim anh, nhưng rồi cũng chính nó như con dao sắc cứa sâu vào từng mảnh tâm hồn. Từng bước trong hành trình là từng lần anh soi mình trong tấm gương vạn hình của vũ trụ, mỗi lần soi, anh lại thấy mình một phần trống rỗng hơn."Những Mảnh Ghép Của Vĩnh Hằng" là câu chuyện về một hành trình dài bất tận, nơi tình yêu và ký ức giao thoa trong nỗi đau khắc khoải.Neko Lê - một thiên tài khoa học, nhưng cũng là một kẻ lạc lối giữa dòng chảy thời gian, mang theo trái tim vụn vỡ đi qua hàng vạn thế giới chỉ để tìm kiếm một người duy nhất: Sơn Thạch.Nhưng liệu tình yêu ấy có thực sự nguyên vẹn? Hay nó chỉ là tấm gương phản chiếu nỗi cô đơn và ám ảnh không hồi kết?"Nhớ một người rất đau, nhưng anh chẳng nghĩ suy gì." Những lời hát vang lên, tựa như một lời nhắc nhở, một hồi chuông cảnh tỉnh giữa hành trình không điểm dừng.Qua từng vũ trụ, từng phiên bản khác nhau của Sơn Thạch, Neko nhận ra r…
Summary:"Đúng thế. Nhưng này là mơ ước không phải sao?" Theresa thiển cười nói, "Có thể ta liền chỉ là muốn tại ngươi bình tĩnh đến có chút không có tình người thời điểm khẩn cầu ngươi."…
"Trong phim, nam chính thường sẽ chết trong tay nữ chính như thế này. Lúc đó nam chính tỏ tình thì nữ chính liền đồng ý. Vậy em...có đồng ý làm nữ chính của chị không?"…
-Bác sĩ Miyawaki về rồi-Thỏ con, hôm nay em muốn ăn gì?-Bác sĩ, em được điểm tuyệt đối này-Thỏ con thích chị thưởng cho em cái gì nào? Một cái ôm thì sao nhỉ?-Nếu được, hãy ôm em cả đời nhé?…
Đây là lần đầu mình viết truyện về pokemon,đây sẽ là chuyến đi ở kalos và đây là truyện về satoshi và nhân vật Lucy chứ ko phải với serena nên mong mọi người đọc truyện hãy hoan hỉ đoán nhận :)) Trong truyện Lucy, Satoshi, Shitoron và Serena 15 tuổi nhe còn Yurika thì 8 tuổi…
Trong tiếng Đức, Einsamkeit chỉ sự cô đơn khi ta chỉ có một mình. Nhưng Zweisamkeit lại mô tả cảm giác ấm áp, thoải mái về sự gần gũi và tính yêu khi chúng ta có đôi.ATVNCG's fanfiction, (main PhatHieu)viết fic thì viết mạnh lên, chính chủ thấy thì đi về/đây chỉ là sản phẩm của trí tưởng tưởng, mọi chi tiết ở bên trong đều không có thật/…
Bức thư tình thứ mười sáu thuộc project Billet-doux.Câu chuyện của chúng ta cũng như vần thơ của Baudelaire, chán chường và mộng tưởng, nhưng vẫn lấp ló dáng vẻ tin yêu.…
au: gnlycjmThể loại: Fanfic, đam mỹ, ngược, ngược tâm, angstRating: MA for Mature AdultsWARNIGS:❌ truyện có một số các yếu tố nhạy cảm (r@pe, non-con...) nên cân nhắc trước khi xem.❌ mọi tình tiết trong truyện đều hư cấu và ko có thật. Truyện đã có một số nội dung thay đổi từ chap 1 đến một số chap sau!!!... Jungkook cậu vì cái lời hứa nhất thời ấy của một đứa trẻ mà mấy năm qua cậu vẫn luôn tin đó không phải là lời nói giỡn. Đến khi cậu bước ra thế giới, hòa nhập vào xã hội, chấp nhận dòng đời đưa đẩy mình. Cậu mới nhận ra cái "tình yêu" đó của mình trong mắt người khác chỉ là "thứ bệnh dơ bẩn, không xứng đáng nhận được tình yêu". Cả người cậu yêu cũng phủi bỏ lời hứa khi xưa như phủi đi tấm chân tình của cậu.Bị cuốn theo dòng xoáy cuộc đời, cậu thiếu niên với đôi mắt như chứa cả dãy ngân hà giờ đây chả khác gì "thứ đồng tính dơ bẩn, xã hội không chấp nhận" như lời người khác, đôi mắt không còn trong sáng ngây ngô nữa, thay vào đó là sự uất ức, phẫn nộ, đau thương. Chính "họ" là người đã đẩy cậu xuống nơi gọi là Đáy vực thương đau.…
Chỉ là góc nhật kí của 1 bạn nữ mới lên lớp 12 thôiTớ mong những tâm tư tuổi 17 của tớ sẽ được lưu giữ lại, để sau này tớ lớn lên có thể lục lại nếu tớ lúc đó có nhớ nhung tớ của bây giờ.Nghe ngốc ngốc nhỉ?Hihi…