Hoa Mận Trắng Trời
" Trông kìa, đó là nhà Rostopchine, và họ bước ra từ thế giới cổ tích."…
" Trông kìa, đó là nhà Rostopchine, và họ bước ra từ thế giới cổ tích."…
đọc đi rồi biết=)) truyện có yếu tố 18+, một số tình tiết phi thực tếtác giả còn non tay, tuổi đầu xuân xanh nên hoan hỉ đừng đánh giá quá nhachúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
Nơi trưng bày những bức ảnh thảm hại của Tae. Muốn des giỏi hơn nên mong mọi người vào nhận xét và giúp Tae nâng cao trình độ❤️❤️❤️…
Hmm chào mọi người đây là một câu truyện đời thực của mình , nó không giống mới những câu truyện ngôn tình khác nhưng nó đi kèm mới nước mắt bi thương của cuộc đời mình , là về những năm tháng cấp 3 nghiệt ngã rồi cả tháng ngày đi học và làm đầy những đau khổ ...…
"Xứ Đoài đông lắm. Từ cái thời xưa xửa xừa xưa, người ra đã biết đến xứ Đoài như một vùng đô thành giàu có, tấp nập, buôn buôn bán bán chẳng khi nào ngớt. Con trai xứ Đoài to khoẻ vạm vỡ, hay lam hay làm, da rám nắng màu đồng khoẻ khoắn. Con gái xứ Đoài ai nấy má hồng hây hây đỏ, đôi mắt lúng liếng cười, khéo tay nổi tiếng.Người xứ Đoài đông nên xứ Đoài cũng xảy ra lắm chuyện hay ho. Chuyện đông chuyện tây, chuyện làng trên xóm dưới, chuyện xứ Đoài. Khen ai yêu mãi yêu hoài,Để anh đem chuối đem xoài sang thăm. Khen ai khéo mặc đêm rằm, Để anh nhớ mãi, bóng trăng cao vời. Khen ai còn mãi ham chơi,Để anh đi lại, xứ Đoài xa xôi!" "Chuyện xứ Đoài" lấy bối cảnh làng quê Việt Nam xưa, gồm những câu chuyện nhỏ con con vụn vặt, từ đó sẽ phát triển thành những câu chuyện khác. Một câu chuyện gây thương nhớ về làng quê Việt Nam xưa, vẽ nên một bức tranh như cổ tích về tuổi thơ của những đứa trẻ lớn lên ở đó. Đẹp và hồn nhiên đến bất ngờ, dẫu cho bức tranh ấy đã nhuốm màu thời gian xưa cũ và giống như một giấc mơ đã tàn giữa xã hội hiện đại ngày nay. | KHÔNG CÓ THỜI GIAN LỊCH RA CHAP CỤ THỂ, ON-GOING, TUỲ HỨNG |…
Đây là những lời văn của tác giả chỉ để viết ra tâm trạng của mình. Bạn nào thấy không vừa ý thì xin góp ý cho tác giả. Bạn nào thấy thích thì follow và bình chọn cho mình.Nếu muốn lấy đi đâu thì xin ghi nguồn nhé. Thanks ạ!!!…
huhu chuyện lúc buồn lúc khonggmako san~~…
Tên truyện : Cuối chân trời luôn có em chờ anhTác giả : Tư Niệm Tình trạng : On going Thể loại : Thanh thủy văn, HE, yêu qua mạng, tình cảm yên bình ít sóng gió, ngược nhẹ, tình cảm chị emGiới thiệu : GHA, một thế giới đầy thị phi, hư hư ảo ảo, tình cảm có thật thì đã sao ? Chắc gì người ta đã trân trọng ? Chân tình có thể vượt qua khoảng cách và thời gian ? Có thể ! 5 năm trước Khuất Lệ Tư từng không tin rằng điều này có thể, chẳng ngờ đến 5 năm sau nó lại thực sự xảy ra."Lục Tử Kỳ. Anh hãy nhớ, cho dù bên ngoài thế giới có ghét anh ra sao. Vẫn còn có em yêu anh.""Nếu em thực sự đã quên anh, anh sẽ lần nữa làm quen với em, lần nữa yêu em, lần nữa tỏ tình với em, cùng em đi đến cuối đời""Cuối chân trời ..... luôn có em chờ anh. ""Anh sẽ mãi hướng về phía cuối chân trời, vì nơi đó có em"…
ngôn tình…
Aniden yalnız olmadığım hissine kapıldım.Hızlı bir şekilde ağacın arkasına saklandım.Görünmeyecek şekilde etrafa bakdığımda iki tane iri yapılı adamın kavga etdiğini gördüm.Biri belinden silahını çıkarıb diğerinin kafasına dayadı.Ahh hayır kim kimi vuruyor umrumda değil benim sorunum bu görüntüye şahit olacağım için kafamın ağrıyacağı.Ben kendi fikirlerimde boğuşurken patlama sesi duydum.Gizlice bakdığımda adamın kanlar içinde yere düşdüğünü gördüm.Elinde silahı olan adam ise aniden kafasını benim saklandığım tarafa çevirince göz göze geldik. Siktir!! İşte kafamın ağrıyacağını söylerken bundan bahs ediyordum.Gelde şimdi bu adama elindeki silahın,kimi öldürdüğünün ve kim olduğunun umrumda olmadığını anlat..…
"Tôi đã từng chờ anh dài hơn những năm tháng nhạt nhòa phía trước. Dù thế nào tôi vẫn muốn nhắc lại, anh là người dưng tôi thương nhất cuộc đời này."DON'T REUP / ART BY DIVE Author: Wisteria…
Thanh xuân là một bộ phim dài, gồm rất nhiều câu chuyện khác nhau gộp lại. Ngọt có, đắng có, vui có, buồn có, nước mắt có, nụ cười có. Cho đến một ngày, bộ phim ấy kết thúc, ta mới giật mình. Hoá ra, muốn xem lại cũng không kịp nữa rồi. Liệu có thanh xanh của ai không mơ hồ? ''Có một nơi chốn, mang tên thanh xuân. Có một tòa thành, gọi tên niên thiếu.''Những mẩu chuyện của cuộc sống của chính tác giả nên sẽ vô cùng lộn xộn, cân nhắc kĩ trước khi đọc. ^^…