[Tống] Quán cà phê
Ở đây không đánh đấm , chỉ có vĩ cầm du dương và cà phê còn nóng hổi.…
Ở đây không đánh đấm , chỉ có vĩ cầm du dương và cà phê còn nóng hổi.…
Đây chỉ là 1 Fanfic về Siêu Trộm Kid.…
📌 VĂN ÁN【Xuyên nhanh | Đam mỹ | Nhóm công | Bệnh kiều | Cưỡng chiếm | Giam cầm】Chu Thanh Dương - người xuyên nhanh, nhiệm vụ ban đầu vô cùng đơn giản: nhập vai các tuyến nhân vật mờ nhạt, phối hợp hoàn thành kịch bản.Nhưng không hiểu vì sao, mỗi lần nhập vai, cậu luôn vô tình trở thành trung tâm chú ý.Tuyến phụ?Không, trong mắt những kẻ điên loạn kia, cậu chính là tất cả.Từ ảnh đế quyền lực, tổng tài bá đạo, hoàng tử quý tộc, cho đến dị năng giả tận thế...Bọn họ nhìn cậu càng lâu, càng điên cuồng.Từ nhẹ nhàng tiếp cận, thăm dò vuốt ve, nhanh chóng biến thành giam cầm, cưỡng bức, chiếm hữu tuyệt đối."Em chỉ có thể thuộc về tôi.""Không ai khác được phép nhìn em.""Phản kháng? Không sao, dần dần rồi em sẽ ngoan."Mỗi thế giới - một màn đấu tranh giữa dục vọng và sự khống chế bệnh hoạn.Mỗi lần phản kháng - lại chỉ đổi lấy trói buộc càng sâu.Khi bệnh kiều đồng loạt ra tay, thế giới xuyên nhanh của Chu Thanh Dương trở thành vườn thú độc quyền, nơi cậu không còn quyền lựa chọn.---#ĐamMỹ #XuyênNhanh #BệnhKiều #GiamCầm #CưỡngChiếm #H+ #NhómCông #NgượcLuyến…
allnhs|nhs bottom|Warning‼️: ooc, maybe r??+,...Con tốt, phải biết bảo vệ vị vua trên bàn cờ.Còn con sói, lại muốn giữ chặt miếng mồi làm của riêng.☆☆☆Fic giả, người thật.Không đem fic ra khỏi đây.Không đem đến trước chính quyền.…
Tên khác: Thiếu nữ xinh đẹp bị cha dượng hiếpEdit: BuonggmaiThể loại : 18+,chaduong,H cao, traugiagamcononNam9: Nguyễn Lâm PhongNu9: Trần Thị Ngọc Anh Mẹ: Mai Anh…
có một số chi tiết buồn, cân nhắc trước khi đọc…
Đã bao giờ bạn cảm thấy bất công cho nhân vật chính chưa?Xin lỗi, một câu hỏi kì quặc nhỉ? Để tôi đổi cách hỏi khác, bạn có từng cho rằng cái kết của một câu chuyện quá hời hợt không? "Sống mãi mãi hạnh phúc về sau" - bạn nghe có thấy lố bịch không chứ? Chúng ta đều biết "hạnh phúc" vốn không thể đi chung với "mãi mãi". Vì cuộc đời là một hành trình và hạnh phúc cũng chỉ là thứ niềm vui nhỏ khi ta tìm được chỗ nghỉ chân sau một đoạn đường khó đi. Sau tất cả, thời gian sẽ luôn ép ta phải cất bước. Chúng ta đã được biết kết cục của phản diện là bị đả bại, thế giới thì được bình yên. Vậy còn nhân vật chính? Anh ta sẽ làm gì sau khi "sống hạnh phúc mãi mãi về sau"? Câu trả lời chính xác ngay cả tôi cũng không biết. Nhưng tình cờ thay, tôi có một người bạn có thể giải đáp thắc mắc đó cho chúng ta. Cậu ta đến từ một câu chuyện rất cũ... và rất mới.…