_mình biến những giấc mơ của mình thành câu từ. mỗi chương là giấc mơ mình mơ thấy (có thể) mỗi đêm, không liên quan đến nhau. _có thể có vài chương sẽ không đề cập cụ thể tên nhân vật, giới tính._chiếc fic ngẫu hứng này có sự hợp tác với bạn w_o_n_y_j.…
Tác giả: Tần Phương HảoNgười dịch: Tặng cậu câu chuyện (Đặng Thị Ninh)Văn án:Nghe nói, năm 2012 là ngày tận thế.Khúc Tu Ninh khi ấy là thiên chi kiêu tử, luôn luôn thống trị trong top ba của khối, có nhan sắc có thực lực, là con cưng trong mắt các thầy cô giáo, là nam thần được nhiều người ngưỡng mộ.Mùa hè năm ấy, bởi vì một tờ bài thi bị phát nhầm, lần đầu tiên Lộ Hủ và Khúc Tu Ninh tiếp xúc với nhau. Cũng từ đó về sau, Lộ Hủ bắt đầu nếm trải mùi vị của yêu thầm.Cho đến khi tốt nghiệp, Lộ Hủ cũng không có dũng khí để chụp một tấm ảnh riêng cùng với Khúc Tu Ninh, anh cũng chưa từng phát hiện ra tâm tư nhỏ của Lộ Hủ.Ngày tận thế không tới, người mà cô ngày đêm mong nhớ, cũng không tới.Rất lâu về sau, trong lúc lục lại tấm ảnh cũ, Khúc Tu Ninh tìm thấy một bức ảnh tập thể chụp cùng nhiều người.Tất cả mọi người đều nhìn vào ống kính làm mặt hề, chỉ có duy nhất một người, ánh mắt từ đầu đến cuối đều hướng về anh.Khi có cơ duyên gặp lại nhau, Lộ Hủ lại không hề nhắc một chữ đến chuyện năm đó.Nhưng chàng thiếu niên ngày xưa này không nhịn được nữa, anh kéo cô lại: "Câu 'em thích anh' nếu thật sự khó nói ra đến thế, vậy để anh nói."Từ đó, trong những năm tháng thanh xuân dài đằng đẵng của Lộ Hủ, những bí mật mà không một ai biết của cô, cuối cùng bị nam chính từng chút từng chút một mở ra.Lộ Hủ: "Em yêu anh, trời biết đất biết, chỉ mình em biết."Khúc Tu Ninh: "Anh yêu em, muốn để cả thế giới đều biết, chỉ vậy thôi."[Công tử thế gia X Học bá ngoan ngoãn]…
Tôi định viết mấy cái mô phỏng Vương Gia Vệ đu HM nên chắc chắn là oneshot BE, fan mama đánh thì tôi chạyTôi chỉ viết khi có 1 bài hát thực sự hợp để nghe và tạo mạch tâm lý nên thới gian ra cũng không biết khi nào và bao nhiêu chương ('°̥̥̥̥̥̥̥̥ω°̥̥̥̥̥̥̥̥`)…
─ Author: @siyeux (siye) ── 06:00 ─ Nắng Đi Lang Thang ─ Riki cảm thấy trái tim trong lồng ngực của cậu đang hoảng loạn đọc câu thần chú Periculum để phát tín hiệu rằng nó sắp không ổn rồi, nhưng tất cả những gì Riki thấy chỉ là một dàn pháo hoa rợp trời, sáng bừng giữa không trung, tựa như cách cái vạt áo chùng phấp phới của đàn anh họ Kim luôn loé lên trong mắt cậu mỗi lần lướt qua.─ Hogwarts!AU─ March 24, 2024…
Vũ Trường Giang: "Xin..lỗi huynh ta l...lỡ thất h..hứa với huynh r-rồi"Trần Thiện Thanh Bảo:" KHÔNG KHÔNG...xin đệ đừng rời xa ta m-mà!"Cp chính là: bray x gillKết của bộ truyện này thì tuy vào tâm trạng của t/g nha.Và đây cx là lần đầu vt tiểu thuyết trên app này nên có gì mọi người thông cảm cho.Warning : text fic , ngọt ngược lẫn lộn, badwords , Nhạt, thiếu muốiKhông được bế truyện đi chỗ khác , tránh xa tầm mắt của các anh trai…
Ở đây có otp VeresCap😼🤌1 số otp khác như:Triệu vânValheinZataLaviFloHelenAliceAyaHayateEnzoDextraSinesZepNakElandKrixiTeeriRouie[Cấm đục thuyền dưới mọi hình thức] không thích thì cút dùm ha🤘Vai trò của tướng trong truyện có phần hư cấu, sẽ không đúng với cốt truyện thật nhé…
Hồng trần như mộng, hát một khúc ca biệt ly..."Tình sầu, vạn chén không say...Ngày xưa ai đã đem câu ước thềTán đào nở rộ muôn ngàn cánh...giai nhân quay bước thôi biệt ly..."…
Thuở nhỏ, mẹ luôn bảo rằng dù có chuyện gì xảy ra cũng tuyệt đối không được nghĩ đến việc từ bỏ cuộc sống của mình.Tôi từng tự hỏi rất nhiều lần, tại sao lại như vậy? Nếu cuộc đời chẳng đem lại điều gì tốt đẹp vậy thì tại sao phải giành giật, kìm nén, chịu đựng, giày vò bản thân từng ngày để sống? Chẳng phải an tĩnh ngủ một giấc sẽ tốt hơn sao? Ha ha đừng hiểu nhầm, tất nhiên tôi không phải một người bi quan, chỉ đơn thuần là một đứa trẻ thật sự tò mò về cách thế giới này vận hành mà thôi!Mãi rất lâu về sau, vào một ngày se lạnh giữa tháng mười, khi đang đắm mình trong ngọn gió năm nào, tôi mới thật sự tìm được câu trả lời thật hoàn chỉnh cho riêng mình. Này này, hay là để tôi và những bạn nhỏ thân thương của tôi, mười hai đứa trẻ đầy hoài bão này kể cho các cậu nghe câu chuyện của chúng tôi nhé! Cũng như hầu hết các cậu, hành trình đó được góp nhặt từ những câu chuyện vụn vặt, có ngày vui, ngày buồn, cũng có những chông gai, càng có những phút hoài nghi, lo lắng, sợ hãi. Không có lửa thì sao có thể rèn nên sắt? Chúng tôi cũng vậy, các cậu cũng vậy, mệt thì nghỉ, nhưng tuyệt đối đừng hoảng sợ nhé! Nghe thì có hơi sáo rỗng, nhưng nếu cảm thấy hoang mang và cô đơn, hay một ngày nhàn rỗi không có việc gì làm thì nào, đến đây, chúng tôi sẽ vỗ về các cậu.Chào nhé, tôi là một thành viên lớp Z, ha ha!…
Bởi vì Vương Dịch cũng là một kẻ ngốc. Có thể là gió sẽ tiếp tục thổi. Hoặc là gió ngừng lại. Vương Dịch thấy Phùng Tư Giai mỉm cười chúc em hạnh phúc. Và Châu Thi Vũ nắm lấy bàn tay của em, cũng mỉm cười, vẫy tay chào Phùng Tư Giai.-*Lưu ý : fanfiction, vui lòng không áp đặt hiện thực, không áp đặt lên xox.…