[ONESHOT] Sự An Ủi Quen Thuộc [Yulsic] PG15
Tình yêu hay do sự quen thuộc? Hay là cả hai?…
Tình yêu hay do sự quen thuộc? Hay là cả hai?…
Nơi em thấy bình yên, đó là được ở bên cạnh anh, cảm nhận được hơi thở ấm áp ấy...…
"Một chuyện tình không công khai, nhưng chưa từng che giấu."⸻Thể loại: hiện đại, tình yêu chậm rãi, đời thường, đối lập tính cách - hướng nội & hướng ngoại, private but not secret love, healing, HE.⸻Mô tả:Có những người bước vào đời ta nhẹ như một khung hình mờ sương - chẳng cần tiếng động, cũng không cần lý do. Chỉ một ánh nhìn, một nụ cười lặng, một bài hát thoảng qua... cũng đủ khiến cả thế giới đảo chiều."Sau Ống Kính Là Em" là câu chuyện của một người hướng ngoại rực rỡ và một người hướng nội lặng thầm. Một người luôn ở giữa ánh đèn sân khấu, và một người chỉ muốn đứng sau ống kính, lưu giữ những khoảnh khắc không ai để ý.Họ đến bên nhau không vội vã, không ồn ào. Chỉ là những lần chạm mặt nhẹ như gió, những tin nhắn ngập ngừng trong inbox, những buổi cà phê nghe đĩa than và những chiều dọn nhà im lặng nhưng ấm lòng.Tình yêu này không phải bản tình ca bùng cháy.Nó giống như một bản nhạc indie trầm ấm, vang lên lặng lẽ khi thành phố đã ngủ yên.Chậm. Nhưng sâu.Nhẹ. Nhưng thật.Vì sau tất cả những màn hình, những MV, những buổi diễn...Người Joss luôn thấy rõ nhất, vẫn luôn là em - ở phía sau ống kính.⸻Trong lúc đang bí nội dung thương trường là chiến trường bên Velvet Storm + chờ đợi Ep 3 trong mỏi mòn thì toai lại đào thêm được 1 quả hố mới. Chắc là fic ngắn yêu đương dễ thương thôi, nhưng mà k biết bao giờ mới viết xong 🥹…
Hắn thích chơi đá banh, đặt biệt là ngưỡng mộ ông Pele, nên tôi đặt cho hắn một biệt hiệu là Pele Tím...…
Những mẫu truyện ngắn tớ viết về cặp Shine.…
Trả Test cho FinexShade_TeamThể loại : Cổ trang (cái thể loại không rành) Kết thúc : HE…
[BH] HỒNG ANH LUYẾN PHÙ DUNG*Tác giả: 听雨 Chuyển ngữ: Cá Muối Chuyển MìnhThể loại: cổ trang, triều đình, GL aka bách hợp*Tên truyện do người dịch tự đặt (Hồng anh là dải tua đỏ treo trên đầu ngọn thương)Nguồn: https://www.zhihu.com/question/269333429/answer/3121753425Hình minh họa: @狮子尾啾啾ww (https://weibo.com/p/1005057457141569/home?tabtype=album&uid=7457141569&index=6)<( ‵□′)>───Cε(┬﹏┬)3VĂN ÁN CỦA NGƯỜI DỊCH:Đời người có bi, hoan, ly, hợp;Trăng có lúc tỏ, mờ, tròn, khuyết.Ta đã qua đời vì tai nạn, xuyên không trở thành tiểu thư của phủ tướng quân tại một quốc gia tên Tấn Xuyên. Thân là nữ tử nhưng ta không cam chịu, người đời đều nói mọi sự phải tuân theo luân thường đạo lý thế nhưng ta biết vận mệnh là do chính mình nắm giữ.Người người đều nói ta đang làm trái với lẽ trời nhưng vậy thì đã sao. Trăng sáng và giang sơn, ta đều muốn bảo vệ trong lòng.Là nữ nhi thì đã sao, nữ nhi cũng có chí khí, nữ nhi cũng biết không thể quên thù nước nợ nhà, không thể cô phụ tri kỷ tri âm.Dẫu thế nhân có nói ra sao ta vẫn muốn bảo vệ giang sơn vạn dặm gấm hoa, bên cạnh người vẹn giấc thuyền quyên.…
Tác phẩm đầu có gì thì mọi người thong cảm cho mun nha.... Còn lại là bí mật…
Hai vị đồng sự của tôi không ổn.…
"Tên khốn khiếp, ngươi đã trải qua bao nhiêu vòng lặp rồi?""Hai trăm sáu mươi chín...""Ngươi điên rồi...""Điên hay dại đều không quan trọng. Sống hay chết cũng chẳng còn ý nghĩa. Chỉ cần nàng ấy vẫn còn sống, ta tồn tại hay diệt vong cũng chẳng còn đáng bận tâm..."Từ thuở hồng hoang, người đời đã hỏi: Tình là gì? Tại sao lại khiến con người rơi vào điên cuồng, lạc vào chốn mê cung tăm tối của nhân thế?"Vì nữ nhân ấy, ngươi dốc cạn tất cả có đáng không?"Hắn gật đầu, bóng đêm ngập trời phủ lên tấm hắc giáp, ánh nguyệt quang lấp loáng trên từng mảnh kim loại. Đôi mắt xích đồng thắp lên ngọn lửa câm lặng trong đêm trường vô tận, chỉ thốt ra duy nhất một chữ:"Đáng!"...Tiếng đàn văng vẳng nơi xa, hòa quyện cùng giai điệu u sầu của gã du hiệp tinh linh. Cả hai như kết thành bài ca oan nghiệt của tình yêu và số mệnh. Một khúc nhạc vừa ngọt ngào, vừa đắng cay như nước mắt của kẻ bị đày đọa giữa trời đêm.Đâu là thực? Đâu là mộng? Hắn cũng chẳng rõ nữa.Cạnh nàng là giấc mộng, ta nguyện nằm đây, chìm vào cơn mộng vĩnh hằng, sống trọn cả đời vì nàng.Bài tình ca ấy lưu luyến trái tim lữ khách.Bài hùng ca ấy vang vọng những kẻ đã ngã xuống, những anh hùng chỉ còn trong ký ức.Bài ca buồn, đẫm lệ, kể về một số phận vô danh bị lãng quên......"Nhớ lấy, chừng nào ta còn một hơi thở, khi tim ta còn đập, khi xương cốt ta chưa tan rã, xác thịt ta chưa mục nát, và linh hồn ta chưa tán biến... Các ngươi, tất cả các ngươi, đừng mơ tưởng có thể chạm vào nàng!"Tiếng gầm của hắn xé tan trời đô…
Một thiếu nữ trong thân ảnh giả nam...sau khi biết có ai đó trong cơ thể mình, cô vô tình biết được quá khứ của cô- một phế vật trên khắp mảnh đất rộng lớn, "được ! đợi đấy ! ta đây sẽ lột xác cho các ngươi xem"…
Thì truyện này nhảm lắm trên tiêu đề truyện nó ghi rồi đó…
"tôi sẽ luôn ở bên cạnh em. nếu có chuyện gì đó, có thể nói cho tôi biết không? nhìn em như vậy, tôi thật sự rất đau lòng."ước gì, tôi được gặp em sớm hơn. một chút. một chút. để thay em gánh vác những thương tổn này, những mất mát này, những lần đôi mắt em dần mờ nhạt với cả thế giới.viết cho em, cô gái nhỏ bé của tôi, dù chúng ta chẳng bao giờ được đi cùng nhau thêm một lần nào nữa.…
Bản dịch từ hako.re…
Truyện mình chuyển ver cho các con dân Shine cùng đọc.[Tác phẩm gốc: Chàng Hoàng Tử Trong Giấc Mơ.][Tác giả gốc: SujuRim]Giới thiệu truyện:Đây không phải là câu chuyện gây hồi hộp, kịch tính, hoàn toàn dựa theo những tình tiết đời thường, những câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng xoay quanh các cô học sinh trường Quốc tế Gyu!. Một cô bé dễ thương và một chàng trai với biệt danh Hoàng tử hắc ám. Cô sẽ gặp gỡ chàng Hoàng Tử trong mơ của mình ra sao và ứng xử như thế nào với vẻ ngoài lạnh lùng đầy kiêu hãnh của anh?***Tôi thích cô - Lời nói trầm ấm vang lên bên tai côAnh đừng đùa nữa có được không? Chẳng vui chút nàoCô như đang lảng tránh điều gì đóTôi không đùaVẻ mặt nghiêm túc, vô cùng nghiêm túcVậy do tôi nghe nhầmNgười như tôi... cô không thích sao?Anh có chút ngạc nhiênAnh nghĩ người như anh tôi phải thích ư?Ôm cô gái ấy vào lòng, anh lên tiếngTôi sẽ chứng minh... cô cũng thích tôi!…
ở đây chỉ có tên fatui hiếu chiến và nàng kỵ sĩ bị ruồng bỏ.…