(AllHoDongQuan) hoa tuyết nhỏ! Đến đây! Yêu bé! mọi thứ đều không liên quan đến người thật, do tưởng tượng và logic của tớ tạo thành, nên các ngoan xinh yêu đừng áp đặt lên người thật nhá. đừng tố tớ với ảnh, tớ sợ huhu. tớ mê cực cái vibe của ánh trong Mùa Sao Đầu Tiên nên ở đâu sẽ có short khá giống cái vibe chả anh Thiên Bảo nhe, hoặc là khóc thật nhiều chẳng hạn. gu tớ là anh Quan Bot, nên có bao nhiêu cp thì ảnh vẫn là bot nha ❤…
nếu các bạn đọc và thấy có chi tiết nào trong truyện bị cấn hoặc sạn thì hãy cmt ngay vào phần bị cấn đấy để mình sửa lại ạ, rất cảm ơn và xin lỗi vì đã gây ảnh hưởng trong quá trình đọc fic của các bạn ạ.…
Lâm Phi Lộc có nickname là Công Chúa Trà Xanh. Là một con nhỏ bitch tâm cơ trong hàng ngũ các bitch combat, ảnh hậu Oscar trong đời thường.Làm dáng cute phô mai que, pha kè băng thanh ngọc khiết, giả vô tội, diễn nai tơ không nhạc nào không nhảy được.Túm váy lại chính là một cô ả chẳng tốt lành gì.Sau đó Lâm Phi Lộc vì cái nết duyên dáng của mình mà bị nghiệp quật - Chết đúng sinh nhật 27 tuổi.Lúc chết, Lâm Phi Lộc ngẫm lại hai mươi năm cuộc đời làm trà xanh chuyên nghiệp của mình, mà hối hận và áy náy với Đảng với nhân dân quá đỗi.Cô thề, nếu có kiếp sau, chắc chắn cô sẽ sống đẹp như những con thiên nga của TchaikovskyChẳng ngờ xuyên kiểu gì lại thành tiểu công chúa mới năm tuổi của Đại Lâm.Mẫu phi thất sủng, ốm yếu, bệnh tật, ca ca là một thằng nhóc ngẫn ngờ, thiểu năng.Thánh nữ trà xanh tung hoành ngang dọc một đời rơi vào cảnh bần cùng ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, lúc nào tính mạng cũng trong tình trạng nguy hiểm rình rập.Hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt xiết bao.Lâm-Phi-Lộc-muốn-dành cả thanh xuân để làm một con thiên nga... Nhưng là các người ép bà đây hắc hóa đấy nhé.Thật xin lỗi, đã vậy bà đây chỉ có thể chơi cùng các em một ván bài lớn thôi. Thương em.Cung đấu? Tranh sủng? Leo rank?Ngại quá đi mất, phải cho các người biết thế nào là tay chơi max cấp tàn sát thôn tân thủ!…
"Và nếu như ông trời đã định sẵn đôi ta phải rời xa để trưởng thành Thì đừng oán trách em ơi cứ thế bước qua nhẹ nhàng"----------------LCK bản học đường Textfic x nhẹ nhàng ( x drama )Nhân vật là sự tưởng tượng của tác giả !!!…
Tác giả: Khổ Đinh TràCouple: Vương Tuấn Khải x Vương NguyênThể loại: Trùng sinh. Hài hước. Vườn trường. Lãng mạn. 1x1. HEGiới thiệu:Vương Nguyên sống lại trong cơ thể của một người cùng tên cùng họ tại một thế giới khác, nhưng lưng đeo tội danh đánh cắp bài hát của người khác, lại còn bị gia đình hắt hủi, xã hội cười chê.Vương Nguyên: Đã nói là sẽ cho tôi sống lại làm thiếu gia nhà giàu mà?Hệ thống Vương Tuấn Khải: Tặng cậu một bạn trai bù lại được không?Ghi chú: Quà Hạ Thu năm thứ 9 - Khải Nguyên Thịnh Thế.…
Motip cũ rích, cưới trước yêu sau.Tổng tài lạnh lùng, trong ngoài bất nhất Jeong JihoonBệnh tim bẩm sinh, máu liền nhiều hơn máu não Kim HyukkyuĐây là câu chuyện cảm lạnh về tình cảm của tổng tài và cô vợ nhỏ của anh ấy.…
❗ Truyện được viết hoàn toàn bằng trí tưởng tượng không có thật, không liên quan đến hiện thật.❗❗Lần đầu mình viết cũng có sai sót xin mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ.❗❗Không xem được thì bỏ qua hoan hỉ ạ.❗❗Cuối cùng, đây cũng chỉ có tính chất giải trí Không Có Thật mong mọi người không quá tiêu cực.❗°~°Lưu ý: lời mình viết sẽ viết tắc và H thì mình không chắc sẽ có nên mọi người lưu ý. ~~Hoan hỉ~~🍂Drop vô thời hạn, lý do bí idea🍂…
Nhớ quãng xưa xuân phong vời vợi, một ngày ngắm hết hoa ở Trường An. Một độ du hành hết ngàn thước non cao, núi non trùng điệp đều nắm gọn trong tầm tay, đầu hôm ở biển xanh, chiều về chạm đất Thương Ngô. Chiều tà đứng ở Hoàng Hạc Lâu, gió thổi căng tay áo, nhân gian cửu châu đều thu vào đáy mắt.Dẫm xác đạp xương, da ngựa bọc thây, vuốt mắt cố nhân, hát điệu ai ca nơi biên quan thê lương. Trăng sáng ngàn năm, liệu đã soi bóng những ai? Đêm tư niệm, một lần nhớ vội chuốc chén rượu đắng, một lần quên lại sợ thẹn câu thề. Tâm phiền ý loạn, mấy lần bể dâu lấp biển xanh, chỉ còn trước mộ quân hát khúc siêu độ cầu hồn.…
Trong con hẻm nhỏ đầy hương hoa và bánh ngọt, có một tiệm mang tên "Blossom Hue" - nơi sáu người nhẹ nhàng cùng nhau làm việc, cười nói và giấu trong lòng những rung động thầm kín.Sáu đóa hoa, sáu câu chuyện, sáu cách yêu.Khi những người bước vào thế giới ấy - mang theo mùi hương mạnh mẽ và trái tim chân thành - mọi thứ bắt đầu thay đổi.Tình yêu nảy nở giữa sắc hoa và hương bánh, giữa những buổi sáng rực nắng và chiều mưa dịu nhẹ.Đây không chỉ là câu chuyện về tình yêu giữa người và người - mà còn là hành trình họ học cách thấu hiểu, chữa lành và cùng nhau nở rộ như hoa.…
Ba quy định người hầu thế kỷ mới là gì?Thứ nhất, phục tùng mọi mệnh lệnh của cậu chủ.Thế mấy mệnh lệnh mờ ám thì sao?Thứ hai, chiều theo mọi sở thích của cậu chủ.Thế tức là cả chọn người yêu như thế nào cậu ấy cũng phải nhúng tay vào sao?Thứ ba, tuyệt đối không được yêu cậu chủ.Ừm, xem ra quy định cuối cùng dễ nhất ấy nhỉ.."Tôi phải thừa kế gia sản. Cho nên kết hôn đi, không được nói chuyện này ra".Điểm chỉ vào bản giao kèo kết hôn một năm, thế này một cô hầu như cô cũng được coi là chim sẻ hóa phượng hoàng đấy nhỉ?Ấy ấy cậu chủ cậu chủ, chơi trò kết hôn với cậu một năm thì cũng không sao, nhưng mà trong thời gian đó cô thích người khác thì làm thế nào? Ví dụ như phó tổng ở công ty tuy đối xử với cô rất nghiêm khắc, lại còn dữ như chằn, nhưng có vẻ rất được đấy!Làm thế nào á?Li hôn chứ sao!Bộ nói li hôn là li hôn được sao?Không đơn giản vậy đâu, cô hầu!!!Tác giả: Tinh Dã Anh.…
Truyện: Đừng Mập Mờ Với Thời GianTác giả: Ngôn Tiêu BăngSố chương: 49 chươngNhân vật chính: Mộ Trạch - Lộ CẩnRaw: Đường BộttEdit + Beta: Khoai MônBanner: Đường Bộtt (Bộtt là chị gái hết sức có tâm hichic)Tags: Hiện đại, sủng.Văn Án:Bảy năm trước, Lộ Cẩn là một cô ngốc ngọt ngào thích nam thần lạnh lùng Mộ Trạch. Sau đó cô sa vào đường chết là đi tỏ tình, cuối cùng bị từ chối vô cùng thê thảm.Bảy năm sau, hình như nam thần thương nghiệp sáng giá được đông đảo phụ nữ tôn sùng lại thích một chuyên gia thiết kế thời trang. Dân mạng đào sâu Weibo của đương sự: "Không làm phiền lẫn nhau, đường ai nấy đi."Cư dân mạng: Có chuyện cũ...Đồng nghiệp Tiểu Huyên: "A Cẩn, hình như tổng giám đốc Mộ đang theo đuổi cô."Lộ Cẩn: "Thế à? Tôi không thích người lạnh lùng như anh ấy."Đồng nghiệp Tiểu Huyên: "Tôi thấy cô còn lạnh lùng với tổng giám đốc Mộ hơn đấy."Vật đổi sao dời, nam thần lạnh lùng dẹp sang một bên đi!…
Không. Chẳng có thằng em trai nào 2h sáng lật đật bật dậy đi mua thuốc cho anh cả, chẳng có thằng em trai nào dậy sớm mua đồ ăn rồi qua đón anh đi học cả, chẳng có thằng em trai nào lo sốt vó lên mỗi khi anh buồn cả và cũng chẳng có thằng em trai nào cứ say lên là lại gọi anh đòi anh đưa mình về cả.…