[xiaohiyyih] phenomenal
princess and muse…
princess and muse…
tạ ơn chúa, sẽ không để tình ta vỡ lần hai…
Cùng nhau dự đoán nhé.…
mỗi ngày em sẽ coi nó là một kỉ niệm, chị sẽ tâm sự cùng em chứ?…
em dốc sự nhiệt huyết của tuổi trẻ để đem lòng yêu đơn phương một người…
tôi không say nhưng hành động này thật khó kiểm soát…
thứ chúng ta từng hứa, giờ còn có thể thực hiện không?ngẫu hứng thôi…
đừng gieo hi vọng gì cả, trái tim em chai sạn rồi…
yêu xa liệu có kết quả?fic thuộc series "menu theo yêu cầu của quý khách"…
youngeun chỉ cần mỗi jiajia chỉ trao hôn môi cho mình youngeun…
hứa niệm từ, chị có thể nói yêu em không?"chị yêu em""em cũng yêu chị"…
Tác giả: Nguyệt Hạ Liên Hoa KhaiThể loại: Thanh xuân vườn trường, (có thể) nhẹ nhàng, hài hước, boy love, 12 cung hoàng đạo. Ở một thành phố có một trường học, ở trong trường học có những lớp học đặc biệt, trong những lớp học đặc biệt có những học sinh kì lạ và kì lạ đó chính là những thành phần khác người . Lớp học SA! là lớp học của những học sinh đạt điểm xuất sắc nhất, nhưng mấy ai biết... trong lớp học đó có những gì.…
đây là series ngẫu hứng từ yêu cầu của các cậu, cho mình ba từ khoá, mình sẽ lên đơn…
đau đớn, khô khốc và chìm sâufic cảnh báo toxic…
mệt mỏi, muốn buông xuôi tất cả đúng không?cảnh báo fic sẽ toxic một chút…
Tô Xương Hà trọng sinh lại một đời từ bỏ tranh đoạt... lần này mọi chuyện liệu có thay đổi...…
Giang hồ từng tin rằng có hai loại người không thể có kết cục tốt.Một là sát thủ.Hai là người yêu của sát thủ.Mà Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà -lại vừa vặn đứng ở cả hai đầu của định mệnh ấy.Một người sinh ra đã mang sát khí, bước lên đỉnh Ám Hà bằng máu và phản phệ, dùng cả đời để gánh lấy tội lỗi của tổ chức sát thủ lớn nhất thiên hạ.Một người vốn không muốn tranh đoạt, lại vì bảo vệ người mình yêu mà bị ép ngồi lên vị trí đại gia trưởng, dùng xương máu đổi lấy quyền lực, đổi lấy một con đường sống.Thanh mai trúc mã.Lớn lên cùng nhau.Hiểu nhau hơn bất kỳ ai.Cũng chính vì thế -khi bi kịch ập đến, không ai đâm sâu bằng người thân nhất.Sau trận chiến ở thành Thiên Khải, một kiếm xuyên ngực, máu hòa cùng mưa, giang hồ tưởng rằng sát thần vẫn đứng vững, còn thần y thì cần được cứu trước.Không ai quay đầu lại nhìn người đã chống đỡ cả bầu trời kia... đang chết dần trong im lặng.Không ai biết, khoảnh khắc ấy không chỉ là một kiếm -mà là định mệnh sụp đổ.Từ đó, một người nhập ma, sống trong hoang tưởng và tự hủy.Một người bị kéo khỏi giang hồ, quên đi quá khứ, đánh đổi tất cả để sống sót.Ám Hà đổi chủ.Giang hồ tiếp tục xoay vần.Chỉ có hai con người -mỗi người trôi về một phía, mang theo vết thương không bao giờ lành.Đây không phải câu chuyện về tha thứ dễ dàng.Cũng không phải tình yêu được cứu rỗi bởi ký ức.Đây là một câu chuyện truy thê ngược luyến,nơi ký ức là dao,tình yêu là độc,và sống sót -là hình phạt nặng nề nhất dành cho nhữn…
Tô Mộ Vũ thu xếp Ám Hà như dọn sạch tro tàn sau một trận hỏa hoạn-không ồn ào, không lưu dấu vết, chỉ để khi quay lưng rời đi sẽ không còn ai truy đuổi. Ngày xuống núi, hắn dẫn Tô Xương Hà đi mà không nói rõ đích đến, chỉ bảo rằng nơi ấy đủ yên, đủ xa. Giữa con đường dài rời khỏi bóng tối, hai người vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ, chưa ai gọi tên điều đang manh nha trong lòng, cũng chưa ai dám chạm tới.Cuộc sống điền viên mở ra chậm rãi như sương sớm. Cùng gánh nước, cùng nhóm bếp, cùng ngồi vá lưới dưới hiên nhà khi chiều buông-những việc vụn vặt ấy từng ngày mài mòn sự xa cách. Tô Mộ Vũ quen đứng chắn gió cho Tô Xương Hà, còn Tô Xương Hà thì dần nhớ từng thói quen nhỏ của hắn. Không ai nói đến tình cảm, nhưng nó lặng lẽ nảy mầm, lớn lên giữa tiếng gà gáy, mùi rơm mới và những buổi hoàng hôn bình yên, để đến khi nhận ra, Ám Hà đã ở rất xa, còn trong tim họ, một đời khác đang bắt đầu.…
2 giờ sáng. Màn đêm tĩnh mịch vùng ngoại ô Seoul bị xé toạc bởi tiếng còi hú chói tai. Con hẻm chật chội tối tăm nay đã trở nên sáng rực nhờ vào ánh đèn xanh đỏ của những chiếc xe tuần tra.Đối với người dân sống ở vùng này thì thật sự họ cũng chẳng biết đêm nay là vụ thứ mấy nữa rồi. 3 tháng trước là một vụ ở gần ngã ba, 2 tháng trước là 3 vụ cách nhau vài tuần. Trước khi cảnh sát ập đến con hẻm này thì con hẻm ở phía tây kia cũng đã bị lục soát. Căn nhà gỗ cũ kĩ này cũng chẳng phải là ngoại lệ, cánh cửa vốn mục nát đã bị đá văng ra ngay sau cú đạp mạnh của viên cảnh sát trẻ.Ngay lập tức, xộc vào mũi là bầu không khí đặc quánh mùi phân hủy nồng nặc đến buồn nôn, khung cảnh lộn xộn làm cho người ta phải thắc mắc không biết nơi này có thật sự dành cho người ở hay không. Ngó qua phía cửa sổ tìm chút ánh trăng chiếu vào, họ tìm thấy một cái xác đầu gần như lìa khỏi cổ trên chiếc sofa. Cảnh tượng dòi bò lúc nhúc ngay phần thịt thối trên cổ nạn nhân khiến một người mới vào nghề như cảnh sát Lim nôn thốc nôn tháo. Đội trưởng Kwon thấy thế lắc đầu ngao ngán, tự mình bắt tay vào việc lưu giữ hiện trường. Đột nhiên, cảnh sát Lim hốt hoảng la hét: "Có... Có người... Có người ở ban công!"Từ sau rèm cửa, Thám tử Kim bước ra với nụ cười điềm nhiên dưới vành mũ, hai tay giơ lên đầu hàng một cách cợt nhả: "Ôi chao, đừng nóng nảy thế chứ. Người quen cả mà"…