Trong hang tối.Gió rít từng cơn lạnh buốt.Những gì hắn còn lại...Chỉ là máu, là xương thịt bê bết trong tay, là mùi tan.h đến nghẹt thở, là hơi ấm đang dần tắt.Là lời cảm ơn cuối cùng - khẽ như gió, nhẹ như hơi thở,vụn vỡ như linh hồn hắn sau khoảnh khắc đó.Ngoài trời, mưa đổ ầm ào.To lắm…
Giữa dòng ký ức nhạt nhoà, một người một yêu lặng lẽ nhìn nhau - như thể thế giới đang dừng lại trong một khoảnh khắc cuối cùng.Kẻ khóc, người cười."Douman..."Chàng trai loài người cất tiếng, ánh mắt không rời khỏi người mình yêu - sâu thẳm nơi đáy mắt là nỗi dằn vặt, lưu luyến, chẳng muốn rời xa."Đừng buồn... hãy quên em đi."Lời thì thầm nhẹ như gió thoảng, nhưng lại nặng trĩu như một lưỡi dao cắt ngang trái tim.Và rồi, giữa dòng ký ức đang tan dần như khói sương, chỉ còn lại một kẻ si tình với trái tim vỡ vụn cùng hai hàng lệ lăn dài trên gò má đứng giữa khoảng không vắng lặng, ôm lấy một lời tạm biệt chưa từng sẵn sàng.…
Mắt khép lại, tay đan chặt lấy nhau như sợ lạc mất.Trong khoảnh khắc ấy, chẳng còn định kiến, chẳng còn ánh nhìn lạnh lẽo hay lời thì thầm cay nghiệt ngoài kia.Chỉ còn lại hơi thở hòa quyện, nhịp tim giao thoa trong lồng ngực.Mặc kệ thế giới, mặc kệ bão tố đang rình rập sau cánh cửa khép hờ, đôi ta vẫn ở đây - nguyên vẹn trong tình yêu nhỏ bé mà kiên định này.Tựa như giữa đêm dài mịt mù, chỉ cần bàn tay kia không buông, thì bình minh sớm muộn gì cũng sẽ đến.…
Kẹo quế bắt đầu bằng vị ngọt nhè nhẹ - đến mức người ta tưởng như đang ngậm đường. Nhưng càng để lâu, hương cay càng chậm rãi lan ra, ấm dần, sâu dần, ở lại rất lâu sau khi viên kẹo đã tan biến.Giống như sự kết hợp lạ lùng giữa một kẻ cộc cằn và một người dịu dàng - tưởng chừng trái ngược, nhưng lại âm thầm bổ khuyết cho nhau.Không cần phô trương cho cả thế giới biết, không cần để xã hội cân đo đong đếm, cũng chẳng cần lời thề non hẹn biển để chứng minh điều gì.Chỉ là một thứ tình cảm lặng lẽ tồn tại, bền bỉ như dư vị còn vương lại trên đầu lưỡi - đủ để họ nắm tay nhau đi đến tận cuối cùng.…
Cơn gió cuối xuân khẽ lướt qua hiên nhà, nhẹ đến mức tưởng chỉ là ảo ảnh - nhưng rồi cuốn đi một người, lặng lẽ như thể chưa từng tồn tại.Kẻ ở lại thì bạc trắng mái đầu trong một đêm, sống quẩn quanh trong mê mộng nửa tỉnh nửa mơ, khờ dại chờ một lời gọi đã vĩnh viễn chẳng bao giờ vang lên nữa.…
Tiết trời dần se lạnh, như báo trước mùa đông sắp ghé qua.Thiếu niên ấy ở lại cùng mùa thu, cùng những năm tháng cũ kỹ đã trôi qua, chẳng bao giờ còn bước tiếp nữa.…
Tác giả: Thời Tinh ThảoThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, 1v1.Văn án 1:Hình ảnh lần đầu tiên của Kim Taehyung trong mắt của Kim Jennie là một cậu bé nhặt ve chai ở đống rác.Vậy là sau nhiều năm sau, lúc gặp lại lần nữa, thì hình ảnh của anh lại là ông chủ công ty khoa học kỹ thuật, tài sản hùng hậu, có sắc có tiền, tùy hứng không thôi.Cái biến hóa duy nhất chính là từ trước đến nay anh thô bạo, ngang ngược nhưng đối với cô lại không quá hung dữ. Làm cho người khác có điểm không quen.......Taehyung chỉ vì một người mà phá lệ. Cô muốn, không muốn anh đều thỏa mãn.Duy chỉ ở phương diện nào đó, coi như Jennie khóc như thế nào cầu anh rằng không cần, anh đều cho cô toàn bộ. Văn án 2:Lão đại công ty khoa học kỹ thuật Kim Taehyung tính tình thô bạo, tâm tình bất định, không gần nữ sắc.Thẳng đến có một ngày, quần chúng ở triển lãm khoa học kĩ thuật trông thấy Kim tổng đem một tiểu cô nương ôm ở trong ngực, cúi đầu cưỡng chế hôn.Tiểu cô nương đó lẩm bẩm nói không muốn, anh còn một mực dỗ dành: Hôn lại một cái.Kết quả của một cái này chính là nửa giờ......Đám người rảnh rỗi: Thật là con mẹ nó không gần nữ sắc.- -Sở dĩ anh thô bạo là bởi vì chưa gặp được em.Em cho anh cả đời ấm áp, anh bảo vệ em một đời an ổn. -- Kim Taehyung.Trích lời tác giả: Không có cái gì là ôm một cái không giải quyết được, ôm một cái không giải quyết được liền cho một nụ hôn, nếu không nữa thì liền......…
Có những mùa xuân khẽ lướt qua đời người...Để lại trong tim một cái tên, một ánh nhìn, một mùi hương - mà suốt cả quãng đời về sau, ta vẫn không thể quên.…
Tro bụi trong tay hắn bị gió thổi tung, tản ra như những hạt ký ức cuối cùng không thể níu giữ.Nắng hạ khẽ rơi trên mái đầu, ấm áp mà xa xôi, còn mây trắng thì tan đi theo làn gió vô định.Gió cứ thổi mãi, lạnh và dai dẳng, như muốn cuốn trôi cả mảnh tình đã vỡ vụn trong tay hắn, để lại trong lòng chỉ còn khoảng trống không biết bao giờ mới lấp đầy.…