Những tin mà mình đăng lên là gom lại từ all các nguồn khác nhau Cập nhật hàng ngày những tin tức mới nhất về EXONếu bạn có ý định đem bài mình đăng đi đâu thì ok vẫn được. Nhưng đừng quên ghi CR nhé ^^~Ngôi nhà EXO luôn chào đón tất cả EXO-L…
Fic này mình chỉ viết ra những thứ mình đã mơ thấy thôi OwO.Nhưng trước hết, xin mời đọc những lưu ý sau ☺️:Lưu ý 1: Tất cả đều thật từ 80% đến 90%,tin hay không tùy mọi người.Lưu ý 2: Những ai ko thích xin mời click back.Lưu ý 3: Fic này có yếu tố thêm mắm thêm muối quên trước quên sau giấu đầu giấu đuôi nên ai không thích xem xin mời click back nốt.Lưu ý 4: Đọc nhớ căng não ra nha vì nó hơi khó hiểu chút :v.Lưu ý cuối cùng: Xin hãy tôn trọng nhau ở đây.…
Twenty years ago, a grave robber and his companion disappeared in search of a secret. Twenty years later, his descendants were forced to get involved in their father's old path, using thousands of corpses as a sacrifice and oil as their heart. Borrowing Zhuge Liang's star to continue his life can only die, difficult to live? Hundreds of yin soldiers escorted, thousands of gods chanted, but just made wedding dresses for others? The master of feng shui science fiddles with the movement of mountains and rivers. How many ambitions are hidden in the second pulse of Kunlun Taihang, and how do you know that before the fuxi gossip and Zhou Yi Scriptures, the ancient ancestors were tinkering with the stars? China 's five thousand years is the decline of another civilization, the rise of scientific and technological civilization, the two collided, strong and weak? The death-shattering situation that spans history looks at our sister-in-law, Zhao Sanliang, how to startle step by step and break the game again and again?…
Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…