[ boxchat]
những mẩu boxchat vụn vặthình mẫu nam chính dựa trên người thật…
những mẩu boxchat vụn vặthình mẫu nam chính dựa trên người thật…
Xin chàoTôi là một cô gái trung bình, nhan sắc, học vấn, gia cảnh mọi thứ đều tầm trung không giỏi cũng không tệ.Tôi và cậu gặp nhau vào thời cấp 3, nhanh chóng 2 đứa thân nhau và cứ như vậy tôi đã làm bạn thân của cậu được 6 năm. Và cũng yêu đơn phương cậu được 6 năm rồi.Tôi vẫn vậy, vẫn đóng vai là người bạn thân luôn hiểu chuyện và lắng nghe những tâm sự tình cảm của cậu.…
Tuy không mỗi ngày, dành để lưu lại tất tấn tật kỉ niệm của tôi.…
Anh là bút chì Cậu là bút mực Em là giấy trắng Cô là cục tẩy và nó bút xóa. Anh viết lên tờ giấy trắng những chữ thật nhạt, rồi để em nhẹ nhàng gọi cô đến lau đi. Lau rồi vẽ lau rồi vẽ. Chỉ riêng cậu là điều không thể. Bút mực viết lên... thấm đậm trên trang giấy trắng. Bút chì viết lên, rồi sẽ nhạt nhòa. Bút xóa dù có thể tẩy đi bút mực nhưng vẫn để lại vết thương xấu xí. Dùng bút chì viết lên... lại không thể xinh đẹp như ban đầu. Tôi nhớ em. Nhưng thật rằng em cũng nhớ tôi?…
Cảm nắng thôi. Nhưng bao lâu sẽ dứt.…
hẹn gặp anh vào một ngày của tháng tư năm ấy...…
Tình yêu ngắn ngủi của một bông hoa dành cho chủ nhân của mình..."Đôi mắt cứ thế mà yếu dần hình ảnh người em yêu trước mắt dần mờ đi đến khi nó chỉ còn là một mảng màu đen tối mịt....cánh hoa cuối cùng đã rơi mang theo tình yêu của em cho cậu... "…
những bài thơ mình viết theo cảm xúc của mình vào những đêm muộn mình bị mất ngủ hy vọng mọi người thích.…
chuyện mình có lấy một chút ý tưởng từ Page Lạ Lone Việt Nam và bạn admin Khánh Quỳnh hay con trai trưởng ấp tên Đạt ạ…
Mô tả thế nào thì vào truyện mới biết được nho :)))1 tuần sẽ ra từ 1-2 chương nhé !…
nơi chia sẻ về cuộc sống =)))…
12 năm ròng rã thích 1 người12 năm ròng rã đợi 1 người 12 năm sau của 12 năm sau sẽ còn như vậy chứ ? Hồi Lưu Ức mày nói thử xem ..Truyện này là truyện đầu tay của mình Cũng không xác định thời gian ra chap mới nữa, cân nhắc 1 chút trước khi nhảy hố nha…
Thanh xuân năm 17 tuổi, ai mà chẳng có một mối tình. Đó là mối tình công khai hay là một mối tình đơn phương chẳng dám nói. Cậu ấy là hình mẫu lí tưởng của tất cả mọi người, là con nhà người ta đúng mực, rất hoàn hảo, hoàn hảo đến mức những người xung quanh cậu dường như đều bị ánh sáng toả ra như có như không ở cậu làm lu mờ đi, hoàn hảo đến nổi tôi đơn phương cậu nhưng không dám nói ra. Cậu, rất hay cười, học rất giỏi, lại là lớp trưởng, cậu tham gia rất nhiều phong trào của trường, nhà cậu lại giàu có và điểm nổi bật cậu rất đẹp trai. Có lẽ mọi người bảo tôi nói quá đi mức, nhưng sự thật đúng là vậy á, cậu hoàn hảo về mọi mặt, thật là ghen tỵ mà!! Tôi...là một người rất đỗi bình thường và chẳng có gì bình thường hơn. Tôi không có gì nổi bật, không ngoại hình, không có gì cả, học hành thì dở dở ương ương. Tôi thường tự ti về ngoại hình của bản thân mình, tôi rất sợ, tôi sợ mọi người sẽ nhìn vào tôi rồi lại đánh giá là tôi xấu, và tôi đã từng nghe người ta đánh giá tôi, sự thật đúng là tàn nhẫn. Chính vì vậy mà tôi không hề tham gia vào các câu lạc bộ đông người của trường. Gia cảnh nhà tôi thì, nói chung là tạm ổn. Cuộc đời vốn thật đơn giản nhưng khi bị cậu ghé ngang giản đơn bỗng hoá mê cung.…
"Đôi mắt long lanh ứa lệ, ngày tôi yêu em là ngày tôi mất em..!"Đoản văn bách hợp này ngược, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc! Lưu ý: truyện do tôi tự viết, mong chư vị đừng mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép. (Bạch Tửu Trụy Lạc Huyết)…
Đây là câu chuyện thật của mình.…
Gửi đến tất cả những nhân vật "em" trong lòng của nó, dù là chóng vánh nhất thời hay đời đời khắc cốt ghi tâm.…