Thật hay mơ
truyện do tác giả chán quá nghĩ ra . cốt truyện ko hay nên đừng đọc !…
truyện do tác giả chán quá nghĩ ra . cốt truyện ko hay nên đừng đọc !…
Thể Loại : ngôn tình , cổ đại, nữ cường ,ngọt sủng(có hiếu với trai)…
Lần đầu làm thông cảm …
Một câu chuyện xưa...…
hổ hay hello kitty vậy,by trà dâu…
nói về cặp bạn thân từ nhỏ xử nữ luôn là người ngại ngùng còn Kim Ngưu là một nữ cường luôn bên Xử Nữ…
Đây là những điều các bạn sẽ biết về mình*^O^* *^O^* *^O^*…
trường dạ miên man trải, chàng cầm súng mà đứng, nàng ôm mộng mà đi.…
Chuyện tình của hai kẻ điên.!Warning!: có yếu tố loạn luân…
Mk còn nhiều ành anime khác nếu thích tag nào commen cho mk biết nha…
Trên chiếc xe lăn ấy, cậu đẩy bánh xe như con thiêu thân lao vào đống lửa, tốc độ ngày một tăng. Giống như cậu muốn thể hiện điều gì đó(...)Chợt một cánh tay giơ ra như muốn bảo cậu dừng lại, tiếng thắng bánh xe kêu két két, cậu cũng không biết vì sao cậu lại phải dừng lạiVà một cánh tay chìa ra trước mặt cậu. Cậu nghiêng đầu tự hỏi... và nhận ra cậu không nhìn nhầm, đó chính là một cô gái có vẻ đẹp giống như hoa kiều mạch. Và từ trong im lặng, cô áy thốt lên:-"Làm bạn với tôi đi!"#Jeon_Jung_Kook#sara_hwang#love_yourself…
『Tôi băng qua đại dương hàng ngàn con sống dữĐể gặp em trước khi mặt trời còn lại chút tàn tro』…
Truyện tình giản đơn của một vị đại phu và một con rắn…
"Duyên trời định"…
Title: Roommates - Bạn cùng phòngAuthor: @aaliyahchanTrans by L'ivresseSource: https://www.wattpad.com/story/107453887Summary: Thời gian và giấc ngủ luôn trêu đùa Jellal. Khi anh muốn ngủ, anh không có thời gian. Khi anh có thời gian, anh không thể ngủ._____________________Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không copy/ reup dưới mọi hình thức.…
mô tả , mô tả sao nhỉ ???vô truyện rồi biết ha . ảnh no ko liên quan j đến truyện…
Trong một chuyến lưu diễn đến vùng xa, tôi gặp cô.Không phải trên sân khấu, không phải giữa ánh đèn và tiếng vỗ tay, mà là trong căn phòng khách sạn vắng lặng - nơi chỉ có tôi nhìn thấy sự tồn tại của cô.Cô không nhớ mình là ai, không biết vì sao chưa thể rời đi. Chỉ biết rằng tôi là người duy nhất nhìn thấy cô, và vì thế, cũng là người duy nhất có thể giúp cô tìm lại ký ức đã mất.Cô ở bên tôi trong những ngày lưu diễn tiếp theo - lặng lẽ, kiên nhẫn, đôi khi trẻ con, đôi khi u buồn. Giữa những buổi diễn rực rỡ và hậu trường đầy mệt mỏi, tôi dần quen với sự hiện diện của cô, quen với ánh mắt mang theo tâm sự chưa kịp gọi tên.Tôi giúp cô tìm lại quá khứ.Còn cô, vô tình ở lại trong cuộc sống của tôi lâu hơn tôi nghĩ.Nhưng ký ức càng rõ, thời gian cô ở lại càng ngắn.Và tôi biết, có những người bước vào đời ta không phải để ở lại - mà để dạy ta cách đối diện với chia ly.Một câu chuyện về ánh đèn sân khấu và khoảng tối phía sau,về hai người phụ nữ đứng giữa ranh giới của hai thế giới,và về một tình cảm nảy sinh trong lúc không ai dám gọi tên.…
câu chuyện về tình cảm gia đình, về mối quan hệ giữa cha con rất sâu sắc nhưng có 1 màng ngăn cách . Khiến họ chẳng thể gần nhau dù rất muốn....…