[Romantical] Vợ Chồng A Phủ
Vợ Chồng A Phủ (Tô Hoài) bản cải biên của Lynn.Hy vọng mọi người sẽ thích phần truyện này.…
Vợ Chồng A Phủ (Tô Hoài) bản cải biên của Lynn.Hy vọng mọi người sẽ thích phần truyện này.…
Editor: Mứt Chanh & SunnTác giả: Trường Sinh Thiên Diệp.Tên gốc: 娘娘又作死Thể loại: Cổ đại, song trùng sinh, hệ thống, cung đình hầu tước, HE.Độ dài: 80 chương.Lịch đăng: 2 chương vào mỗi chủ nhật hàng tuần.Bìa: em cảm ơn chị Sâu Gạo tài trợ cho em chiếc bìa🍒 TRUYỆN ĐƯỢC EDIT VÀ ĐĂNG TẠI https://www.wattpad.com/mutchanh8897 và https://mutchanh8897.wordpress.com/ 🍒TRUYỆN ĐƯỢC LÀM VỚI MỤC ĐÍCH PHI THƯƠNG MẠI VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. 🍒 CÁM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ ỦNG HỘ MÌNH. CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ NHÉ…
Cre bìa: Commission by Ain Satoh---Cp: Echizen Ryoma x Ohimemiko Kibori (OC)Phối hợp: Võng vương chúng, Bóng chày chúngThể loại: Trùng sinh, Xuyên không, Crossover, BG, 1×1, OOC.Warning: Hắc hóa Ryuuzaki Sakuno!!! Hắc hóa Ryuuzaki Sakuno!!! Hắc hóa Ryuuzaki Sakuno!!!Điều quan trọng cần nhắc lại 3 lần. Tôi không ghét Sakuno, nhưng plot tôi xây dựng nó vậy. Những ai yêu mến bé Sakuno cứ yên tâm, sự thật vì sao bé ấy hắc hóa sẽ được khai thác kĩ càng để không bôi đen char.…
Lọ lem là phải sống trong đau khổ ư? Ai nói vậy? Lọ lem là phải bị bắt nạt ư? Quên đi!!! Lọ lem là phải thùy mị, nết na hả? Xưa rồi Lọ lem phải phụ thuộc vào hoàng tử á? Nhảm nhí! Nhưng chúa ơi hoàng tử đời con bao giờ mới thấy đây "Con tỉnh giấc đi giờ làm gì còn lọ lem với hoàng tử" -_-…
Tác giả: ImaNhân vật đéo thuộc về tôi mà thuộc về Sorachi - senseiCouple : GinHiji, KatsuHiji, TakaHiji, ItoHiji, KondHiji, ... Nói chung là AllHiji á.Ai da phải nói sao ta, chỉ là bị cuồng AllHiji thôi nhưng mà lại ko có hàng nên tự viết tự thẩm luôn cho vui :>Vì là cơ sở kinh doanh nên mọi người gạch đá thoải mái.…
- Đây là bản dịch nên có thể sai sót.- mn cố gắng giữ bình tĩnh vì tôi còn shock bởi tg.- xem vui vẻ :)))…
Như bao cô gái khác,Mĩ An là một cô gái vô cùng bình thườngLà học sinh lớp 9 với nhan sắc bình thường,học hành cũng bình thường nốtNhưng thứ làm cô ấy đặc biệt duy nhất là [Violin]...[Khi chơi violin là khi cô gái ấy rực rỡ nhất ma giới này]…
| 𝗔𝗻𝘀𝗮𝘁𝘀𝘂 𝗞𝘆𝗼𝘀𝗵𝗶𝘁𝘀𝘂, 𝗞𝗮𝗿𝗺𝗮 𝘅 𝗡𝗮𝗴𝗶𝘀𝗮 |Edo, Tōhoku, một ngôi làng giáp núi Chōkai, chìm trong nạn nghèo khổ, víu lấy máu thịt nhau mà sống qua ngày.Cuối con đường nơi cành khô ôm lấy mảnh đất cằn cỗi, một mũi tên đâm toạc từng cơn gió lốc cuốn thẳng đến nơi kẻ soán ngôi ngạ quỷ. Dẫu cho mũi tên ngày ấy có đâm toạc được sự thực, cũng không thể chạm tới tận cùng quả tim của kẻ ác.Giả như rằng cuộc đời chúng ta bị bó buộc vào những sứ mệnh của loài người, liệu rằng người có đủ dũng khí hy sinh "thiểu số" để cứu lấy "đa số" không?Giả như ngày ấy, mũi tên ánh lên sắc xanh trăng liềm với tới câu trả lời.Giả như.…
lần đầu viết truyện nên có gì sai ae thông cảm :<…
Tác giả: Saitoh Takako (me).Thể loại: Fanfiction, lãng mạn, phép thuật.Văn án: Hai người họ chỉ đi qua đời nhau trong một khoảnh khắc nhỏ và cuối cùng thì cả hai đều tìm được bến đỗ hạnh phúc của riêng mình. Nhưng có lẽ cả đời họ sẽ không quên được những kí ức của đêm nay, đêm của những ước nguyện từ sâu thẳm trong tim. Nó chứng minh rằng họ đang sống cho kiếp này chứ không phải bởi những ràng buộc của kiếp trước.…
-"Chỉ là vô tình nhưng sao lại quấn lấy tôi , hãy yên nghỉ và cho tôi tự do đi "-" Nghĩ sao tao tha cho mày ? Cứ ngoan ngoãn là đồ chơi của mình tao đi "…
Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.…
Đây là những bài hát mình cực kỳ thích hoặc gợi cho mình về một cảm xúc, một kỷ niệm nào đó. Nó có thể vui, có thể buồn, có thể đau đớn, có thể tràn đầy một nỗi tiếc thương. Nếu có ai có gu nhạc giống như mình, xin hãy tận hưởng nó.Hầu hết những bài hát mình up lên sẽ được dịch thẳng sang tiếng Việt từ bản tiếng Anh. Nếu ai muốn tìm bản gốc có thể sợt trên Google :) và nếu bản dịch có sai sót thì xin hãy góp ý. Lưu ý là mình sẽ chỉ dịch và viết cảm nhận riêng về những bài hát mình thích, nên xin đừng gợi ý hay yêu cầu mình phải viết về bài nào, mình sẽ rất khó chịu nếu có ai comment đòi hỏi vì như mình đã nói, đây là cảm nhận riêng của mìnhXin cảm ơn…
Đây là rewrite oneshot ErrorInk từ acc cũ @Sharahime của mình. Bìa truyện do mình vẽLink oneshot cũ: https://www.wattpad.com/596615669?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=share_reading&wp_page=reading_part_end&wp_uname=horriel27&wp_originator=MQI%2Fi8fKfNdY9pOiIdZJ66KE1yi0XTShCS5j63zhKHJhGQx2hp49WBul9dsOfu89OnYk%2FQh0BmMCPsRxQhHD5TRCB1LrSJYShcLmiR6jOTOH0a9fkKx0Bu7%2Fj5ufYnLa…
- Chú ơi! Sao chú hay đến đây thế?- Chú đến chơi với em.❄️- Chú ơi, hay em gọi chú là "anh" nhé?- Không!❄️- Chú ơi, sao chú không yêu em?- "Chú" thì làm sao mà yêu "em" được?❄️Ngày đầu đông, chú tình cơ bắt gặp ánh mắt của em. Tưởng chỉ là người dưng qua đường, ai ngờ lại là người làm chú say đến cả đời.Nhưng "chú" hiện tại thì chưa thể yêu "em" được đâu em nhé!…
Trong một thế giới tân tiến, khi mà công nghệ phát triển bứt phá đưa nhân loại tới đỉnh cao tiến bộ. Ở nơi này, những cánh cổng không gian thường xuyên xuất hiện, mang theo các con quái vật tàn phá thế giới.Hoàng Quốc Tuấn sống trong thế giới như thế. Một ngày nọ, cậu bỗng nhận được thông điệp từ tương lai nói rằng "hãy cứu thế giới này" báo hiệu một thảm họa ập đến trong tương lai, thứ còn kinh khủng hơn cả lũ quái vật.…
Một Grey luôn trốn tránh trong cái thế giới riêng của nó. Một Grey muốn bảo vệ tất cả mọi thứ thuộc về mình. Hòa quyện tất cả lại, một con người được hình thành. Grey muốn nó sẽ mãi hạnh phúc, quyết tâm và vững chãi, nhưng rồi nó cũng chợt nhận ra: Chính những nỗi buồn đó tạo nên kí ức đẹp đẽ của nó, chính những niềm vui đã tạo nên nụ cười rạng rỡ đó của nó. Một Grey luôn trốn tránh sẽ mãi trốn tránh ư? Không phải. Rồi những Grey khác sẽ lôi con bé nhút nhát ấy ra, làm thế nào cho nó tỉnh thì thôi. Vì thế, Grey chẳng sợ một thứ gì cả. Ừ thì buồn, ừ thì hụt hẫng, đau đớn. Rồi nó cũng sẽ lại hạnh phúc với mọi thứ thôi. Vì Grey này sống trên cõi đời này vì muốn bảo vệ thứ thân thương nhất của nó mà.Con bé Grey luôn trốn tránh này vẫn còn nhớ rất rõ, Grey can đảm đã thủ thỉ ước mơ duy nhất của con bé cho mình:"Grey này, tớ luôn ước bàn tay bé nhỏ này có thể ôm hết cả bầu trời trong xanh ấy, để tớ có thể bảo vệ tất cả mọi người..." Mọi thứ đều nằm ở con người của chính bạn mà thôi...(CWG's Test)~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Cover by @Crys_CWGAuthor: Psyka (Itoh Kuri)…
Date a live…
Triệu Du và Cù Huyền Tử…