Code: Thợ mát xa & Người mẫuCó bế lên đâu thì nhớ nhá xin nhan nha mấy bà nọi nhõ ơi!!! Đồng sáng tác: Voi (nxb's pov), Sóy (ntc's pov)Không có plot trước vì cả hai quyết định tự thử thách giới hạn bản thân bằng cách tự đặt ra tình huống và tự giải quyết tình huống.…
Tác giả: RUINACEAO3: https://archiveofourown.org/users/RUINACE/pseuds/RUINACETrans: NN‼️‼️‼️‼️Truyện dịch đã có sự cho phép của tác giả⚠️⚠️⚠️Vui lòng không re-up ở bất cứ nơi nào ngoài blog và wattpad Những Năm Tháng Cuồng Si…
Bị đuổi ra khỏi nhà, Soobin phải đến ăn bám nhà Taehyun. Ăn bám đâu thì chưa thấy, chỉ thấy bám tường...•Fic tớ lấy idea trên tik tokcre: Zyn@_iamzyn._Chúc các cậu có trải nghiệm vui vẻ!…
Còm của tôi, vẽ bởi Toffei Tran, ai mang đi tôi biết được tôi cào nát loz ('• ω •') ♡Vã côn trùng thực vật nên viết, nội dung như tiêu đề, tôi luôn chào đón mọi người tới thưởng thức. Còn nếu không hợp xin hãy im lặng rời đi, cảm ơn và yêu mọi người uvu…
TRIỀU ĐẠI GIẢ TƯỞNG, NHÂN VẬT GIẢ TƯỞNG NÊN CÓ THỂ TÔI SẼ ĐỂ THẬP CẨM ĐỦ LOẠI THỜI TRANG THỜI ĐẠI VÀO, điều đó không có nghĩa rằng tôi không tôn trọng lịch sử, bạn không thích hay cảm thấy khó chịu thì bộ này không dành cho bạn rồi nhé!…
Tên truyện: Bác Sĩ Nhanh Cứu Nhi Tử Của Ta 医生快救救我儿子! Tác giả: Phương Truật 方怵 Thể loại: Ngọt văn, hiện đại, võng phối, đoản văn, chủ công Độ dài: 10 chương + 1 PN Nhân vật chính: Chúc Liên Chi x Lãnh Thích Văn án: Người mẹ lôi kéo tay của cánh tay con trai ngồi xuống, "Bác sĩ, đứa con của ta có phải là không cứu được?!" QAQ Lãnh Thích trên mặt ra vẻ bình thường, nội tâm thì không nhịn được 囧 một hồi, mẹ ngươi như thề này thì người nhà của ngươi ra sao? Đây không là mình viết, chỉ mình và 1 người nữa dịch và đăng lên wattpad Nghuồn ở: http://qtdammy.blogspot.com/ Đây là lần dịch đầu, có sơ sót có thể nhắc nhở nhẹ nhàng, đừng ném gạch. Thể loại namxnam, không chịu được nhấn X Mong ủng hộ (^o^) P/s:Truyện chưa có sự cho phép của chính chủ , đây là dịch chui ha Đừng lấy bản dịch của tụi mình khi chưa có sự cho phép…
ngày mà chúng ta đứng chung một khung hình có đến không em nhỉ?warningooclower casetất cả tình tiết trong fic đều là giả tưởng, không áp đặt lên người thậtvui lòng không đem em nó ra khỏi wattpad…
Khoảnh khắc những ca từ ấy được viết ra, em đã nghĩ gì nhỉ? Cảm giác của em lúc ấy thế nào?Anh đang hỏi vế nào? Em sợ đau, nên đã cẩn thận chia nhỏ chúng ra nhiều phần lắm.Là phần em sẽ chẳng bao giờ dám tỏ bày, nhưng chúng lại được định mệnh gieo mầm, được anh từng chút, từng chút một, dùng sự dịu dàng nhất nuôi lớn;Là phần em từng mơ tới, nhưng khi tỉnh dậy lại phũ phàng nhận ra đó vẫn chỉ là giấc mơ;Là vai diễn mà em nghĩ mình đã dùng tới khả năng diễn xuất tốt nhất, vai diễn cố tỏ ra không để tâm tới người thực lòng luôn quan tâm em...Còn là vài phần, lời anh muốn nói đã tới nơi đầu môi nhưng ánh mắt ấy đã cản anh lại;Là giấc mơ được chung đôi, dù chỉ là lén mỉm cười khi ngắm nhìn hai cái bóng lặng lẽ chồng lên nhau;Là anh không muốn phải diễn, không muốn buông tay, không cần biết sau khi em đi, chuyện gì sẽ tới. Anh chỉ cần biết, dù là để em đi, cũng phải để anh được ngắm nhìn em thêm lần nữa;Mình, mặc kệ hết, để chúng lại hôm nay, được không em?Mọi chi tiết và câu truyện xảy ra đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, không liên quan đến người thật. Vui lòng không đem ra khỏi nền tảng Wattpad. Hasta luego!🍫…
Yeonjun em ơi. Bao nhiêu năm buộc mình vào một khuôn khổ nhất định, không được với lấy những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi như lúc này. Em xuất hiện ở cạnh tôi như hóa thân để gieo cho tôi niềm tin vào sự giải phóng. Trước đây, rõ ràng chẳng phải là tù túng hay ngục tù lạnh lẽo, nhưng sống trong môi trường với những quy định khắc nghiệt đã buộc sức đay nghiến vào cơ thể khiến tôi như chết nghẹn. Dù thế, dẫu cho đó là lựa chọn dại dột của cùng quẫn kiếp hồng trần, hôm nay gặp em, tôi cũng thấy mãn nguyện.Soobin gửi em, trân quý của anh!…