[Jaki×Violet] Yêu Lại người yêu cũ
Mình viết theo ý mình ko hay mong mọi người thông cảm.…
Mình viết theo ý mình ko hay mong mọi người thông cảm.…
ét xai đi…
"Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần"written by: mi…
Truyện reup chưa có sự đồng ý của editor, nếu editor yêu cầu gỡ truyện , mình sẽ gỡ ngay lập tức ! Mình reup chỉ để đọc off và do mình không tìm được truyện trên wattpad , không hề có ý xấu !Do mình cop ở nhiều nguồn khác nhau nên không biết cụ thể ai là editor . Nếu biết mình sẽ bổ sung ngay !…
Sau khi gấp đủ 1000 chú hạc giấy, Triệu Lam đã đạt được ước nguyện bao lâu của mình: thoát khỏi căn bệnh hiểm nghèo quái đản. Thế nhưng hình như so với mong muốn của cô nàng thì còn sai lệch một chút... Á!!!! Chút cái *** á. Rõ ràng là cô nàng đã "từ trần" rồi, mà lại nhất quyết không chịu xuống âm ti, cho lên thiên đường cũng không cần. Haizz, Mạnh Bà đối với sự ương ngạnh này cũng hết thuốc chữa, lại có cảm tình với cô bé xinh xắn này. Thôi vậy, phá lệ một bữa cũng chẳng sao... Và thế là, thật tự nhiên, Mạnh Bà đã vô tình thả một chú sói nhỏ ranh mãnh về thời cổ đại, làm dân tình điêu đứng một phen...…
Người lớn lúc nào cũng hiện hữu trong dáng vẻ đầy bận rộn, áp lực cùng những suy tư khó hiểu. Hồi còn bé, em chỉ thấy được sự hào nhoáng bên ngoài của ba mẹ, sự thoải mái của cô dì, sự tự do của chú bác hay sự lấp lánh của anh chị. Bởi thế em lại có một ước muốn sâu sắc - đó là trưởng thành. Em, một đứa trẻ vẫn còn sống dưới cái nôi an toàn của cha mẹ, sự quan tâm săn sóc của người lớn nên chẳng thể hiểu được cái vất vả, cực nhọc mà người lớn cố giấu phía sau nụ cười mỉm kia. Ấy vậy mà chỉ khi chạm chân tới cái tuổi mươi mấy đôi mươi, em dần cảm thấy sợ hãi hai chữ "trưởng thành", hai chữ mà em đã cố chạy theo năm xưa. Em vẫn thích sự lấp lánh, hào nhoáng, tự do tự tại của việc làm "người lớn" nhưng em lo mình không thể giấu đi những áp lực, khó khăn hay thử thách.Nói lo nói sợ là thể nhưng em vẫn phải lớn mà, và em chấp nhận việc em sẽ lớn, sẽ đi làm, sẽ tự lo cho bản thân và sẽ chẳng thể làm cô bé mè nheo của ba mẹ nữa. Và em cứ lớn, cứ lớn dần theo thời gian. Qua ngày này năm nọ, em đã không còn là một đứa trẻ vô tư chạy nhảy giữa cánh đồng xanh, thỏa sức đắm mình trong làn nước biếc hay nằm vắt vẻo trên cành cây. Em sẽ trở thành một thiếu nữ mới lớn, một cô nàng nhiệt huyết, một người phụ nữ lạnh đạm hay một người vợ, người mẹ của gia đình. Nhưng mà từ từ khoan đã, em vẫn chưa đi hết chặng đường ấy đâu, bây giờ em vẫn đang là một cô gái đầy nhiệt huyết, rực cháy với tuổi thanh xuân tươi đẹp của mình. Nhưng em vẫn có những tâm tư, suy nghĩ thầm kín mà em c…
Đặng Phương Anh vốn là đại tiểu thư phủ Thái phó nhưng do một số biến cố mà buộc nàng chịu cảnh bi thương, không những xa phụ mà còn mất luôn cả mẫu, phải về bên ngoại sống qua ngày. Năm 17 tuổi, với quyết tâm "tổ chức" một "yến hội" dài hạn tại phủ Thái phó mà nàng gặp không ít khó khăn. Muốn giết ta? Hừ, các người còn non và xanh lắm. Mọi chuyện dần trở nên có gia vị hơn khi tam vương gia được hoàng thượng sủng ái hết mực-Trịnh Hạo Ngôn, nổi tiếng là thụ sủng nhược kinh mà tàn bạo vô độ lại mặt dày theo đuổi Đặng Phương Anh. Nhiều lần dùng cương không được thì đổi sang thành nhu, các cụ có câu mưa dầm thấm lâu quả không sai tuy cuối cùng cũng được như ý muốn nhưng trong quá trình gian nan đó không biết bao lần hắn tự đá bay đi liêm sĩ mà phát ngôn. "Liêm sĩ có thể giúp ta rước được Anh Anh về nhà sao? Nếu không được thì cứ vứt nó cho chó ăn đi." Hãy cùng nhau khám phá hành trình trả thù của Đặng Phương Anh cũng như rước nương tử về nhà của nam chính nhà chúng ta-Trịnh Hạo Minh, nhé.…
Thể loại: Ngôn Tình ,Truyện SủngTác giả: An Chỉ ManhTình trạng: Hoàn ThànhChương: 977Giới thiệu:Một lần lạc đường đi nhầm vào phòng Tổng thống cả nước đang coi mắt, vội vàng bỏ chạy nhặt được một tờ giấy, trực tiếp ném vào thùng rác lại rước lấy lệnh truy nã của tổng thống cả nước.Cận Tư Hàn có ba nguyên tắc: "Lúc thân mật, muốn chủ động. Cưng chiều em, không được trốn. Lúc tôi yêu, không được...... Ngừng."An Chỉ Manh muốn khóc, người kiêu ngạo lãnh khốc nay còn đâu! Yên lặng hạ quyết tâm không khuất phục trước quyền uy, nhất định phải ' chạy... '.(Đó là em trốn, tôi sủng, sủng đến mọi người hạnh phúc choáng váng, ngọt tới rơi răng, nảy sinh tính đồng lòng của mọi ngườii)Nguồn: thichdoctruyen…