"Cậu đang yêu Taehyung à." Đấy là Park Jimin đã bảo với Kim Taehyung như thế. Dưới ánh sáng vàng kim u uất, chẳng dám thổ lộ nỗi lòng tôi với người...Fic còn dang dở về cp Taejin. Au khuyên bạn nên bật bài hát 3 am để vừa nghe vừa đọc. Và đọc chậm thôi nhé.Đời người, có mấy đâu mà phải vội?…
Minh họa: Cyra. Trình bày bìa: Nai Đy Lạc. ----------------------------------------------- Peter là một thanh niên mười tám tuổi đi qua Đức và được mời làm quản gia cho cô tiểu thư ngỗ nghịch Cecilia. Anh đem lòng yêu cô trong suốt mấy năm, nhưng vì nhiều lí do ngăn trở, anh không thể nói ra cảm xúc của mình mà chỉ có thể thể hiện qua hành động. Dần dần trên quãng đường chinh phục trái tim Cecilia, Peter gặp được nhiều cô gái khác nữa. Trớ trêu thay tất cả bọn họ dần có tình cảm với anh (và Cecilia cũng nằm trong số đó). Đứng trước quá nhiều lựa chọn, anh sẽ chọn ai, hay ta sẽ lại có một dàn harem đây? Và ở một đất nước xa lạ, sẽ còn rắc rối nào nữa đến với anh, khi mà sự thật của thế giới này dần được hé lộ, nơi những thứ con người luôn luôn biết tới lại không phải như bản chất của nó? Câu chuyện lãng mạn hài hước pha chút yếu tố hành động về một chàng trai và một cô gái với mối liên kết nghìn năm không thể tách rời này rồi sẽ đi đến kết thúc có hậu?…
Yêu một người, rồi nhìn họ chết đi - đó là bi kịch. Nhưng với Khương Tiểu Soái, kẻ bất tử, đó là một cực hình lặp lại. Quách Thành Vũ là ánh sáng, là hơi ấm, và cũng là vết thương không bao giờ lành trong trái tim cậu.Khi cỗ máy thời gian mở ra cánh cửa về quá khứ, Tiểu Soái không do dự. Cậu quay lại, chỉ để được yêu Thành Vũ thêm một lần nữa. Liệu đây là một cơ hội mở ra với cậu hay chỉ là một vòng lặp đau thương?…
🚫 Đây là truyện Dlie viết nên không được đem sang chỗ khác, chuyển ver và ghi đúng tên tác giả 🚫Trong cuộc sống bộn bề tôi và anh đã gặp thấy nhau trong quán cafe ấy. Anh ấy đến làm quen và dần dần mỗi lần tôi đến quán cafe ấy thì anh ấy đều đem loại nước uống tôi thích ra. Cả hai đều có cảm ý với nhau nhưng chẳng một ai dám nói. Đến cả tên nhau cũng chả ai biết. Và còn những câu chuyện hấp dẫn phía sau nữa hay đón xem và ủng hộ truyện của Dlie nhé!!! 😊…
Cứ tưởng muốn chạm tay vào vạt áo của Ảnh đế thì phải trèo đèo lội suối, ai ngờ Lưu Tranh lại có hẳn một hội đồng quản trị, chất lượng 5 sao!Giữa những ngày tháng được Khương Tiểu Soái nghiêm túc bảo kê và Lưu Hiên Thừa ranh mãnh bày trò, Lưu Tranh cứ ngỡ mình đang sống trong hũ mật ngọt ngào nhất thế gian. Nhưng khoan đã, hình như có gì đó sai sai? Khi bức màn ảo mộng tan đi, để lại một Lưu Tranh ngơ ngác với trái tim đầy vết xước, liệu vòng tay của Triển Hiên có đủ ấm để biến những tổn thương thành kẹo bông không?Nhân gian lỡ một mắt nhìn Hiên xưa nghiêng bóng, giữ hình họa Tranh, Tưởng là gió thoảng qua mành Ngờ đâu duyên cũ kết thành trăm năm.____Thể loại: Giới giải trí, chữa lành, trước ngọt sau ngược, tâm lýTruyện được xây dựng hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng của người viết.Thiết lập nhân vật không hoàn hảo. Hy vọng độc giả đón nhận một cách cởi mở.Vui lòng không chỉ trích tác phẩm hay nhân vật bằng những lời lẽ tiêu cực.…
...Vốn biết em đẹp chứ - ai cũng khen em của anh đẹp trai ngất ngây, nhưng buổi ấy, có gì đó khiến anh choáng đi trong một khắc, khiến anh đờ người ra mấy giây, khiến anh ngơ ngẩn - có chăng là cả đời người......Thương em, anh chẳng nói thành lời. Chỉ là đứng xa xa nhìn bóng em. Chỉ là khi nấu cho em sẽ kì công hơn chút xíu, xíu xiu bé tẹo tèo teo thôi so với năm ông trời con còn lại của anh...---Author : Whipping Cream Vui lòng không re-up fic, xin cảm ơn!Vui lòng không tự nhận thuộc quyền sở hữu của bạn hoặc copy, xin cảm ơn.Credit : Whipping Cream ( Vivere La Vita's member ) Do not repost!…
Bác sĩ giả mạo bác sĩ; bệnh nhân giả mạo bệnh nhân; bệnh viện giả mạo bệnh việnKhông phải tôi đã nói với anh rằng trên thế gian này chẳng có gì đáng tin sao?…
Au: @downpour0721* Đã xin phép tg khi CV *Tôi vẫn thường cho rằng, Điền Lôi là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử.Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Trịnh Bằng, đứng trước người thân là một con lười èo uột.Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Điền Lôi…
- tiền bối, anh mệt không? em đi pha americano cho anh nhé?- my god, làm ơn cút khỏi mắt tôi.💭----------------------------" rồi tôi sẽ làm em yêu tôi, sớm thôi. "…