683 Truyện
Từng Là Bạn, Sau Là Yêu

Từng Là Bạn, Sau Là Yêu

18 4 2

Tôi không từng tin rằng, mình sẽ có một chuyện tình đẹp. Nhưng tôi với Dương, thực sự là vậy, cứ như một câu chuyện trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà bất cứ cô gái nào như tôi cũng mơ mộng ngày đêm. Hóa ra... vì là anh. Nếu như tôi không gặp anh trong cuộc đời, nếu không được xếp ngồi với nhau thì mãi mãi tôi cũng chẳng dám mơ rằng tôi sẽ có một chuyện tình đẹp như vậy. Chính vì thế, mà tôi trân trọng anh hơn bất cứ điều gì."Cốc" - Tôi vừa xoa đầu vừa bĩu môi, ai lại đánh vào đầu tôi chứ? Khuôn mạnh nhăn nhó của tôi quay lại, lòng tôi đã đoán ra được người đó là ai rồi."Tùng Dương!" - Tôi nổi khùng lên - "Sao anh đánh em!"Tùng Dương cười toe toét, nheo mắt nhìn tôi:"Tại em lười học, anh phải 'dằn mặt' thôi."Tôi cau mày, giận dỗi đáp lại:"Em lười học bao giờ?! Mà em lười là chuyện của em, không cần anh phải đánh em như vậy!"Tùng Dương cúi xuống sát mặt tôi, anh còn cười nửa miệng rất tinh nghịch:"Dù sao thì em cũng là 'vại tương lơ' của anh, anh không quản thì còn ai quản? Không lẽ cứ để em hư mãi."-Tác giả: Bánh Mì Phô Mai (a.k.a Hannah_Huongcute)Chúc các cậu đọc vui vẻ.…

[Idea] Luận Về Một Trăm Cách Tử Vong Trong Game Otome

[Idea] Luận Về Một Trăm Cách Tử Vong Trong Game Otome

124 15 1

Chỉ đơn giản là câu chuyện về một nô lệ tư bản vô cùng bình thường trong hàng tỷ nô lệ tư bản của thế kỷ XXI, sau khi tử vong ở thực tại do lao động quá sức thì chuyển sinh vào một tựa game otome (*) và "may mắn" được trải nghiệm một trăm cách tử vong khác nhau tại đấy.Độ tuổi thích hợp: 17+Chú thích: Otome game (乙女ゲーム (Ất nữ game) otome gēmu?, "game con gái"), hay gọi tắt là Otoge (乙ゲー otogē?) hoặc Otomege (乙女ゲー otomegē?), là một thể loại video game có cốt truyện hướng tới thị trường dành cho nữ giới. Bên cạnh cốt truyện chính, người chơi còn nhắm đến mục tiêu phát triển một mối quan hệ lãng mạn giữa nhân vật nữ chính và một trong vài nhân vật nam. (Cre: Wikipedia)P/s: Hiểu nôm na thì game otome là game hẹn hò hướng đến đối tượng là các bạn nữ nheee. Manga, manhwa từng có một thời rầm rộ mí cái truyện xuyên thành ác nữ trong game otome đồ đó, bạn nào từng đọc rồi chắc cũng biết heee :3333…

Khi Chuyên Văn Mê Mẩn Trai Chuyên Lý

Khi Chuyên Văn Mê Mẩn Trai Chuyên Lý

31 5 4

"Tìm thấy rồi! Phong ơi! Chị tìm thấy rồi! Ở đây này!" Đó là tiếng thét của Thùy Linh. Tuy không phải đồ của nó, mà nó mừng như trẩy hội. Tuấn Phong nghe được liền chạy lại chỗ nó. "Đúng cái móc chìa khóa này không? Cute khủng khiếp luôn ý! Với cả nó ở dưới gầm ghế cơ nên em tìm mãi không thấy là đúng rồi." "Vâng ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm!" Vừa nói, Phong vừa cúi gập người để thể hiện sự biết ơn. Lần này, thằng bé nở một nụ cười rất tươi, khác xa với sự điềm tĩnh và có chút khó gần của nó. "Sau này, em nên cười nhiều hơn nhé." Linh xoa đầu nó, nhìn nó với một ánh mắt đầy thiện cảm và cưng chiều."Tại sao ạ?" "Vì em cười đẹp lắm luôn! Mà đôi khi, điềm tĩnh quá người ta lại cho rằng em khó gần đấy!" "Nhưng em vốn vậy mà..." Vẻ mặt Phong có chút trầm xuống."Khó gần đâu mà khó gần? Chị thấy em dễ thương mà?" Nghe được lời khen như thế, đột nhiên nó ngại ngùng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh nữa. "Em cảm ơn chị." "Ừm." Thùy Linh mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng và rực rỡ khiến ai ngước nhìn cũng phải đứng tim.…

Trà xanh việt quất

Trà xanh việt quất

89 7 2

Gặp nhau trong những tình huống éo le.Người xưa nói duyên nợ kiếp trước để lại kiếp này trả.Từ ghét thành yêu, một cô nàng tinh nghịch, hiểu chuyện tưởng như sẽ không bao giờ bước chân vào thế giới đầy sẹo của chàng trai, lại có thể kéo cậu ra khỏi đó.Anh Tuấn không biết mình thích Gia Linh nhiều đến vậy, thích con bé nhiều đến nỗi khiến bản thân quên đi mình từng không muốn yêu và được yêu."Tao bình thường cực kì, học không giỏi, nhan sắc cũng tàm tạm, lại còn bị chê xấu tính. Mày thử so tao với những người từng theo đuổi mày đi, giờ quay xe còn kịp đấy?""Ừ thì để so sánh xem nào? Họ học giỏi nhưng tao thích bạn gái mình học không giỏi cơ để tao còn có động lực kiếm tiền mua matcha đá xay cho cô ấy, họ xinh đẹp mà tao thích bạn gái tàm tạm thôi xinh quá lại suốt ngày phải giữ, mệt lắm. Rồi còn xấu tính á? Tao cũng không tốt đẹp hơn ai mà đòi bạn gái mình phải tốt tính cả, xấu tính mới hợp với tao. Cuối cùng họ không được tao thích còn mày thì tao cực kì cực kì thích. Sao? So sánh có thấy khập khiễng chưa. Bấy nhiêu là mày out trình rồi"(10.9.2023)-Oải hương tím…

Chỉ muốn cưng chiều cậu

Chỉ muốn cưng chiều cậu

16 1 4

Tổng quan dàn nhân vật chính:Nữ chính: Lâm An Nhiên - 15 tuổi, cá tính, hoạt bát, nhà giàu, lém lỉnh, học giỏi nhưng rất hay nghịch dại, có tài ăn nói, thích chơi khăm.Nam chính: Trịnh Gia Huy - 15 tuổi, đẹp trai, lạnh lùng với người ngoài, ham chơi nhưng học cực giỏi, con nhà tài phiệt, chỉ cưng chiều mỗi An Nhiên.Gia đình: Bố mẹ đôi bên là bạn thân từ thời đại học, rất thân thiết, Gia Huy và An Nhiên lớn lên cùng nhau như hình với bóng.Hội bạn của nam chính:1. Phan Hạo Khang - trưởng thành, điềm đạm, luôn là người "dọn bãi chiến trường" cho tụi bạn.2. Ngô Minh Nhật - lầy lội, thích pha trò, thân thiết nhất với An Nhiên trong nhóm nam.3. Vũ Khánh Duy - bad boy học giỏi, hay cà khịa An Nhiên nhưng rất quan tâm cô như em gái ruột.Cặp đôi phụ:Phan Hạo Khang - Lê Thảo Vy (bạn thân An Nhiên, thông minh, dịu dàng).Ngô Minh Nhật - Hoàng Gia Linh (nữ phụ cá tính mạnh, hơi "trai hư phiên bản nữ").…

MỆNH

MỆNH

5 1 1

Có những bí mật gia đình được ghi trong sổ tay cũ.Có những lời tiên tri được thì thầm qua các thế hệ.Và có những vòng lặp... không bao giờ có điểm bắt đầu.________________________________________Trong mỗi gia đình đều có những câu chuyện kỳ lạ - những điều không ai dám nói to, chỉ thì thầm khi trời tối. Ở Làng Cổ Lâm, câu chuyện đó là về hang động.Hang động nơi người ta biến mất.Hang động nơi thời gian... không còn ý nghĩa.Bà nội Lê Minh Châu biết điều này. Bà đã sống với bí mật ấy suốt 85 năm. Và khi bà chết vào một đêm không trăng, bà để lại một cuốn sổ tay viết bằng chữ Nôm cổ - thứ chỉ Minh Châu mới đọc được.Trong đó có một lời cảnh báo:"Đừng để Đức vào hang khi trăng tròn tháng ba."Nhưng đã quá muộn.Em trai Minh Châu đã biến mất.Và giờ cô phải đi tìm - vào nơi mà thời gian không phải là đường thẳng, mà là vòng tròn. Nơi quá khứ và tương lai đan xen. Nơi cô sẽ gặp bà nội mình... khi bà còn trẻ hơn cô.Nơi cô sẽ học được rằng:Một số người sinh ra không phải để sống.Mà để hoàn thành vòng lặp.Và một số định mệnh... không thể thay đổi.Chỉ có thể chấp nhận.…

Hoa phượng tháng năm

Hoa phượng tháng năm

26 7 2

Tôi chạy tới ôm chầm lấy Minh , khiến anh ngây người ra . Phải mất một lúc anh mới cảm nhận được gì đó , anh cất tiếng lên hỏi tôi bằng giọng dịu dàng cộng với ba phần nuông chiều bảy phần cưng chiều trong lời nói:-sao thế?ai lại bắt nạt bé Cải của anh à?hửm? Bằng cách nào mà anh có thế dễ dàng biết được hay thậm chí là nhận ra mọi thứ vậy nhỉ? à vì anh giỏi mà... vừa giỏi vừa thông minh còn rất hoàn hảo nữa. Minh giống như ánh mặt trời chiếu sáng cuộc đời tăm tối của tôi, mà tôi lại giống như hạt cát ở giữa cái sa mạc bao là rộng lớn... người cao quý như anh mà lại hạ mình chỉ để yêu tôi được nhỉ?. Những suy nghĩ ấy làm tâm trạng tôi càng tồi tệ hơn. Không kìm được nước mắt , tôi oà lên khóc . Minh giật mình , vì đây là lần đầu tôi oà lên khóc nức nở trước mặt anh.Anh nhỏ nhẹ trấn an tinh thần tôi ,cùng với giọng nói trầm ấm -bé yêu của anh ơi,sao lại khóc rồi?nói anh nghe ai bắt nạt em? Đâu ngẩng mặt lên anh xem mặt bé Cải của anh nào. giọng anh như dỗ một đứa bé, à tôi cũng là em bé của anh mà. Nhưng vì anh cứ dỗ dành tôi mãi cùng với mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc của anh nên tâm trạng tôi đã vui hơn rất nhiều. Sau đó, tôi đã nhận ra được rằng mặt trời này là của tôi, cũng chỉ chiếu sáng cho mình Cải thôii.Và: Phương Anh lại yêu Minh Nhật nhiều hơn rồi!!!!21/3/2024…

Góc Lãng Mạn Thành Phố

Góc Lãng Mạn Thành Phố

19 0 24

Um, tất cả những địa điểm trong truyện đều có thật, nhưng câu chuyện thì đều là hư cấu và tưởng tượng. Có thể nhiều bạn sẽ không thích kiểu chữa lành kiểu khô khan như thế này những mong mọi người yêu thương câu chuyện của tui ạ.Tui cũng mới viết thôi nên mọi người thấy thú vị thì ủng hộ tui nha❤️❤️❤️…

Đào mai Lê

Đào mai Lê

129 6 2

Chiếc váy dài trắng dài ngang mắt cá chân, mái tóc dài xoã qua vai. Dịu dàng, thông minh, xinh đẹp phải là tôi - Đào Mai Xuân. Đẩy nhẹ cánh cửa tôi bước vào lớp trung tâm tiếng anh CEO. Trước ánh mắt ghen tị của lũ con gái và sự "đánh giá" bởi hầu hết lũ con trai, tôi chẳng quan tâm vì tôi đến đây là vì cậu ta - người con trai vừa gần gũi vừa xa lạ cuối góc lớp - Lê Duy Khanh. Tôi giới thiệu bản thân bằng một nụ cười và từ từ bước xuống cuối lớp nơi Khanh ngồi. *Cạch* tôi đặt trước mặt Khanh ly trà đào, tôi cười nói:- Cho Khanh nè Bấy giờ, Khanh mới thôi nhìn tập đề ielts mà nâng cặp mắt qua lớp kính cận khó hiểu nhìn tôi.Tôi bật cười nói:- Uống đi. Trà đào ĐML cậu thích mà.Khanh nhìn tôi kiểu *ụa ai đây?*- Uống đi Xuân không bắt Khanh bao lại Xuân đâu....Xuân đâu có cần. Xuân cần Khanh cơ. Tôi nói rất tỉnh, âm lượng không to không nhỏ nhưng đủ để Khanh nghe thấy. Khanh thoáng bất ngờ Khanh hiểu có lẽ vậy. Khanh lại lần nữa bày ra bộ mặt khó hiểu tuỳ nhưng tôi biết nó đến rồi.Lê Duy Khanh - người con trai đầu tiên dám block tôi mày tới số ròi pé.-----------------------------16:00 ngày 21/11/2022By Hurtsh✨✨@Cảnh báo có chửi tục nha nhưng mà cũng không quá tục tĩu lắm đâu…

Trăng Tỏ Tình Ta

Trăng Tỏ Tình Ta

31 3 1

"Người ôm lấy tôi thật lâuĐủ cho tôi biết tình sâu nhường nàoĐêm nay sao tỏ trăng caoGặp nhau xin nói câu chào đầu tiên..."________Thích một người có đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc nhưng khi khoảnh khoắc ấy trở thành một đời thì đó là yêu.Minh Nguyệt chỉ vì một nụ cười của Trần Nhật Dương mà bỗng nhiên rơi vào lưới tình. Cô quyết định bày tỏ nhưng lại bị từ chối phũ phàng. Không bỏ cuộc dễ dàng, cô tìm mọi cách xuất hiện trong tầm mắt của Nhật Dương để có thể chiếm được cảm tình của cậu ấy nhưng vẫn thất bại. Minh Nguyệt nghĩ rằng vậy là hết, cô đã cố gắng hết sức nhưng người ta không chịu thì đành vậy, cô phải chôn vùi mối tình gà bông còn chưa kịp bắt đầu này thôi.-----Từ chối thì từ chối thôi, người ta bảo làm người xấu thì sống thảnh thơi mà, sao phải lo nghĩ nhiều làm gì?-Ừ, sống thảnh thơi thật nhưng lương tâm không thanh thản nổi. Tao vẫn muốn làm người tốt hơn.Trần Nhật Dương muốn làm người tốt, vì Nguyễn Minh Nguyệt xứng đáng có được hạnh phúc bên người tốt nhất. Cậu không biết mình có phải người tốt nhất không nhưng cậu biết mình muốn trở thành người đứng bên cạnh Nguyễn Minh Nguyệt.___"Người có tình rồi sẽ về với nhau." Cậu luôn tin vào câu nói này, nếu người ấy không quay lại cậu sẽ không tiếp tục ngu ngốc chờ đợi nữa. Có lẽ, người ấy đã ở bên người mình yêu rồi.Cậu chúc phúc cho người ấy và giải thoát cho chính mình.…

[taegi] Một bước nữa

[taegi] Một bước nữa

483 93 5

"Yoongi, em chưa bao giờ suy nghĩ kỹ lại hay nghĩ khác đi theo lời anh, bởi vì tình cảm mà em dành cho anh chưa bao giờ là một nhầm lẫn vội vàng."note: taegi, abo…

An Hạ

An Hạ

1 0 5

Sau khi bố mẹ qua đời từ sớm, Trần An Hạ sống cùng bà ngoại và lớn lên trong một thị trấn nhỏ. Một ngày nọ, hai bà cháu quyết định chuyển đến Hà Nội để bắt đầu cuộc sống mới. Với An Hạ, đó không chỉ là một sự thay đổi nơi ở, mà còn là bước ngoặt của tuổi thanh xuân. Tại ngôi trường cấp ba mới, An Hạ gặp Nguyễn Hoàng Gia Phúc - cậu bạn hàng xóm lạnh lùng, ít nói nhưng lại nổi tiếng là học sinh giỏi nhất trường. Bề ngoài bình tĩnh và xa cách của Gia Phúc khiến nhiều người khó tiếp cận, nhưng phía sau đó dường như là một thế giới nội tâm mà không ai thật sự hiểu. May mắn thay, An Hạ nhanh chóng kết bạn với Phạm Trần Khánh Linh, cô gái hoạt bát và đầy năng lượng. Tình bạn của họ khiến những ngày tháng ở ngôi trường mới trở nên ấm áp hơn. Bên cạnh đó còn có Trương Hạo Thiên - bạn thân của Gia Phúc, một chàng trai vui vẻ nhưng lại âm thầm dành tình cảm cho Khánh Linh. Từ những buổi học bình thường, những lần chạm mặt vô tình cho đến những bí mật dần được hé lộ, cuộc sống của bốn người trẻ bắt đầu đan xen với nhau. Trong những năm tháng thanh xuân đầy mơ mộng ấy, họ cùng trải qua tình bạn, tình yêu đầu đời, những hiểu lầm, tổn thương và cả sự trưởng thành. Giữa nhịp sống của Hà Nội - nơi mùa thu có mùi hoa sữa và những con đường phủ đầy lá vàng - câu chuyện của họ bắt đầu viết nên một ký ức đẹp đẽ mà sau này khi nhớ lại, ai cũng sẽ mỉm cười.Bởi vì... " Thanh xuân đôi khi không cần điều gì quá lớn lao, chỉ cần có những người quan trọng cùng đi qua những năm tháng ấy".…

Hừng đông

Hừng đông

437 42 4

"Hôm nay luyện đề nhiều quá, tớ mệt nên gục đầu xuống bàn nằm nghỉ. Ban đầu chỉ định bụng nhắm mắt một lúc cho đỡ mỏi, nhưng lúc bạn cùng bàn lay tớ dậy, mở mắt ra đã gần 5 giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày bao phủ THĐ trong màu hồng đỏ rực rỡ, xen lẫn mây vàng như mỡ gà. Không còn cái nóng gay gắt đặc trưng của hè Hà Nội, tớ có thể cảm nhận rõ ràng một ngày đã trôi qua như thế nào.Hè à... Ra là đã vào hè rồi đấy! Tớ chợt nhận ra thời điểm mình sắp phải chia tay với THĐ ngày càng gần. Cũng có thể sớm hơn nữa. Chia tay với bảng đen, phấn trắng, bàn ghế gỗ, thầy cô, bè bạn đã gắn bó suốt 3 năm.Và cả người mà tớ thích...Tớ gói buổi chiều tàn của mùa hè lớp 12 trong từng dòng chữ gửi đến cậu. Tớ không mong mình như ánh hoàng hôn nhuộm đỏ THĐ, chỉ mong cậu có thể nhớ đến tớ bằng lời chào tạm biệt mà mặt trời gửi đến mùa phượng vĩ đỏ rực cuối cùng của chúng ta."Quyền tắt điện thoại, lại cặm cụi ngồi làm cho xong tập đề dang dở. Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên những thanh âm rộn rã, nó mới vội vàng cất vội sách vở bút thước vào cặp rồi đi ra nhà xe cùng lũ bạn.Điện thoại trong túi quần rung lên vài nhịp. Quyền lấy ra kiểm tra, như thói quen đã hẹn trước, Trí khôn của ta đây bình luận vào dưới bài viết của nó:"Thế cậu có định bày tỏ tình cảm với cô bạn ấy không?"Quyền khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng trả lời:"Chắc là... sẽ không đâu."…

NƠI TA CHỜ EM

NƠI TA CHỜ EM

100 1 7

"Lần này... đến lượt tôi theo đuổi lại Huy, có được không? Dù Huy có cho phép hay không thì khi nào Huy có đối tượng nhất định phải nói cho tôi biết nhé!!!"Tôi cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hun hút của Huy. Dù đã luyện tập câu này trước gương hàng chục lần, tưởng tượng ra đủ mọi biểu cảm của cậu sau khi nghe tôi nói, thì giờ đây tim tôi vẫn đập loạn xạ, adrenaline tăng vọt. Những vết móng hằn sâu vào lòng bàn tay do siết quá chặt cũng không thể giúp tôi bình tĩnh hơn.Một phút...Hai phút...Ôi Huy ơi! Sao bạn lại để con gái nhà người ta chờ lâu thế chứ? Nhưng không sao, chỉ cần bạn còn đứng đây, là tôi vẫn còn hy vọng đấy thôi. Đợi bạn cả đời tôi cũng đợi được cơ mà... huống chi chỉ vài phút.Hít vào thật sâu, thở ra thật chậm nào Thư ơi! George Sand đã từng nói: "Trong tình yêu, chỉ có một điều hạnh phúc hơn được yêu, đó là được yêu lại.", phải rồi... mình chỉ đang chờ điều đó thôi mà!Ngay khi mắt tôi bắt đầu cay xè, giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên: "Sao lại tự làm hại bản thân như thế? Da tay sắp rách ra rồi kìa. Nếu tôi không nhìn thấy thì Thư định siết đến máu chảy ròng ròng luôn à?"Vừa nói, Huy vừa kéo tay tôi lại, nhẹ nhàng tách từng ngón tay đang siết chặt. Cậu có vẻ cuống lên, lục vội trong ba lô được miếng Urgo, cẩn thận dán lên lòng bàn tay đang rướm máu của tôi."Huy trả lời tôi trước được không? Tôi sợ tôi nhồi máu cơ tim ở đây mất."…

Đại bàng sải cánh trên nền trời cao

Đại bàng sải cánh trên nền trời cao

6 0 4

Giữa cái giá lạnh cắt da cắt thịt,khói sương mờ ảo hòa cùng những bông hoa tuyết đầu mùa ở Sa Pa,Trịnh Quốc Thịnh đưa hai tay xoa vào nhau,chốc lát lại xoa xoa cơ thể nhằm giữ cho bản thân một thân nhiệt ấm,cậu không nhìn Hạ An,đôi mắt đen láy đăm chiêu ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh ánh sao nơi đỉnh đồi lộng gió,giọng nói trầm ấm vang lên tựa như rót mật vào tai,một câu có thể khiến trái tim thiếu nữ bồi hồi từng nhịp đập rộn vang,thổn thức lần đầu biết yêu,bên tai Hạ An nóng bừng:"An,sau này tao muốn trở thành đại bàng,tự do tự tại,dám nghĩ dám làm,dũng cảm tiến về phía trước theo đuổi đam mê."Hạ An chậm rãi từng chữ:"Vậy thì tao muốn trở thành bầu trời."Quốc Thịnh nhìn cô thiếu nữ bên cạnh đang run lên vì lạnh,gương mặt có chút đỏ, khẽ nhắc nhở một câu:"An nhỏ của tao,tao không muốn ngày này của 10 năm sau con cháu của chúng ta sẽ tới đây khám phá bức tượng thiếu nữ hóa đá đâu,ngắm tuyết thế là đủ rồi,mau trở về thôi"Hai bóng người một cao một thấp sóng vai nhau rảo bước ra về,không ai nói thêm lời nào:Đại bàng và bầu trời vốn là hai thứ luôn tồn tại song song,bất di bất dịch,một bên được mệnh danh là chúa tể của bầu trời,một bên lại là bàn đạp vững chắc cho đối phương vỗ cánh chao liệng.Đại bàng sải cánh trên nền trời cao,trời cao vì đại bàng mà tỏa sáng;hai thái cực ấy tương trợ lẫn nhau,gắn bó không rời.Cậu biết,cô cũng biết...…

Mùa Hạ Năm Ấy

Mùa Hạ Năm Ấy

22 4 1

• Truyện: Mùa Hạ Năm Ấy• Thể loại: Tiểu thuyết thiếu niên • Tác giả: Sữa Chua Nếp Cẩm (suachuanepcam_)• Ảnh bìa: Lụm trên Pinterest và edit chữ bằng Canva :>---------------------------------• Đây là lần đầu mình viết truyện tiểu thuyết, còn non tay nên mong mọi người đọc với sự vui vẻ, hoan hỉ và góp ý cho mình ạ.• Tất cả các nhân vật, tình tiết, bối cảnh, sự kiện,...trong truyện là hư cấu, hoàn toàn không có thật, do trí tưởng tượng của tác giả.• Nếu truyện có lỗi về chính tả, logic truyện chưa hợp lí,...mong mọi người góp ý qua tài khoản Wattpad này.---------------------------------"Tuổi mười bảy - cái tuổi đẹp nhất của đời người, bởi nó có những tháng ngày nhiệt huyết của tuổi trẻ, say sưa với đam mê riêng và cả sự xao động của trái tim trước những điều đẹp đẽ, bồi hồi trước những cảm xúc chẳng thể nói thành lời. Ấy vậy mà tôi vẫn chưa cảm nhận được cái nhiệt huyết thời niên thiếu, nhịp đập loạn của con tim khi nhắc về ai đó."Rồi đến một ngày, Khánh Đan sẽ cảm nhận được sự "rung động" đến "quắn quéo", "ngại ngùng" khi nhắc về ai đó thôi. Đó là ngày Minh Đăng - chàng lớp trưởng lạnh lùng, khó ưa trong mắt Khánh Đan trở thành cậu bạn bàn trên của cô. Dần dần, khoảng cách giữa hai người sẽ rút ngắn lại, sự cởi mở và chân thành của đối phương khiến cái nhìn về nhau trở nên tốt đẹp hơn. Và rồi, Khánh Đan, Minh Đăng "từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương".…

Kem Việt Quất

Kem Việt Quất

9 1 8

Gia đình hai người vốn đã quen biết nhau từ rất lâu, vì thế cô và anh gần như lớn lên bên cạnh nhau từ thuở còn bé xíu, khi mọi thứ còn trong veo và vô tư. Từ những ngày chưa kịp hiểu chuyện, anh đã quen với việc ghé qua nhà cô mỗi sáng, đứng chờ trước cổng rồi chở cô đến trường. Những năm cấp 1, đó là chiếc xe đạp cũ kẽo kẹt, anh đạp chậm rãi, còn cô ngồi phía sau, chân lơ lửng, tay bám chặt lưng anh, tiếng cười vang lên trên con đường làng quen thuộc.Lớn hơn một chút, lên cấp 2, chiếc xe đạp điện thay thế cho chiếc xe đạp ngày xưa. có hai đứa trẻ dần trưởng thành hơn. Gió lùa qua mái tóc, qua vai áo, cô ngồi sau lưng anh, lặng lẽ nhìn bóng dáng quen thuộc phía trước mà không hiểu vì sao lại thấy an tâm đến thế. Họ không học chung lớp, nhưng dường như điều đó chẳng hề tạo ra khoảng cách. Mỗi giờ ra chơi, mỗi lần xuống sân trường, người ta vẫn thường thấy cô và anh sánh bước cùng nhau, hoặc đi chung trong một nhóm bạn thân, nhưng lúc nào cũng ở gần nhau. Rồi những lời xì xào về cô và anh bắt đầu xuất hiện, nhẹ nhàng mà dai dẳng Cô nghe, chỉ cười cho qua, xem đó như một điều hiển nhiên, như thể sự hiện diện của anh bên cạnh mình vốn dĩ là điều tự nhiên nhất trên đời.Đến khi bước vào cấp 3, anh đã có xe máy. Mỗi buổi sáng, anh đứng trước cổng nhà, đội mũ bảo hiểm cho cô trước rồi mới nổ máy. Tiếng xe vang lên, con đường quen thuộc lại mở ra, chỉ khác là tim cô thỉnh thoảng khẽ rung lên những nhịp rất lạ. Từ khi lên lớp 8, giữa những ngày tháng đầy gió và nắng, cô mới chợt nhận ra tình cảm mình dàn…

840 [ CHẠM VÀO ANH TRONG BÓNG TỐI ]

840 [ CHẠM VÀO ANH TRONG BÓNG TỐI ]

4 0 3

CHẠM VÀO ANH TRONG BÓNG TỐIMột cái chạm có thể cứu rỗi. Hoặc kết liễu...Tôi sinh ra trong bóng tối. Không phải bóng tối của màn đêm - mà là thứ tối đen vĩnh viễn nuốt chửng mọi ánh sáng. Tôi không biết khuôn mặt người khác trông như thế nào, cũng chẳng bao giờ nhìn thấy chính mình trong gương.Nhưng đêm đó, khi tiếng còi cảnh sát xé nát không gian yên tĩnh, khi máu ai đó rơi xuống sàn căn hộ sát vách... tôi cảm thấy điều gì đó đã thay đổi.Anh đến như một cái bóng - lặng lẽ, chậm rãi, và nguy hiểm.Anh không bao giờ nói tên. Nhưng giọng nói trầm khàn ấy như có móng vuốt, nhẹ nhàng cào vào trái tim tôi mỗi đêm.Anh không chạm vào tôi nhiều, chỉ đôi khi, bằng đầu ngón tay lạnh ngắt... như thể xác nhận tôi vẫn còn ở đó - và sống.Tôi không biết anh là ai.Một người trốn chạy? Một kẻ sát nhân? Hay là ảo ảnh của nỗi cô đơn quá lâu trong tôi biến thành?Tôi nên sợ anh. Nhưng tôi lại mong anh đến. Mỗi đêm.Tôi bắt đầu tưởng tượng ra gương mặt anh. Bằng những câu thì thầm, bằng nhịp tim đập dồn khi anh đến gần, bằng cả nỗi khát khao được nhìn thấy anh - dù chỉ một lần.Giữa bóng tối của tôi và bóng tối trong anh, liệu tình yêu có thể nảy sinh?Hay tất cả chỉ là một cái bẫy? Một cái chết ngọt ngào được ngụy trang bằng sự dịu dàng đáng ngờ?Một mối tình không mắt. Một kẻ không mặt. Một đêm không lối thoát.Và chỉ có duy nhất một sự thật... đang đợi được lật mở.…

[EDIT | NGÔN TÌNH] Đối Kháng Hoa Tâm Chủ Thượng

[EDIT | NGÔN TÌNH] Đối Kháng Hoa Tâm Chủ Thượng

48 1 19

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy (拓跋瑞瑞)Editor: JensarahThể loại: Ngôn tình, Hiện đaị, Hào môn thế gia, Đô thị.Đây là câu chuyện về nàng lọ lem gặp phải hoàng tử xấu tính, trong cuộc sống này, chúng ta luôn muốn mình sẽ sống thật rực rỡ, nhưng có lẽ chưa từng cầu mong cuộc sống huy hoàng hấp dẫn thế nào, tình yêu oanh liệt động lòng người ra sao. Thứ chúng ta muốn chỉ là cuộc đời an ổn, đó chính là một phần rực rỡ không thể thiếu, sự hào hoa chỉ là khoảnh khắc trong chớp mắt, thực ra tình yêu cũng có đạo lý này.Ở Ngũ thị, không ai không biết, không ai không hiểu Liên thiếu gia. Ở Ngũ thị, Liên thiếu gia nói bạn là sai, vậy bạn chính là sai. Ở Ngũ thị, tuyệt đối đừng trêu chọc Liên thiếu gia, bằng không kết cục chỉ có một chữ ---- CHẾT. Và Cố Hiểu Thần cô ấy hiểu rõ bản thân, không có mộng đẹp chim sẻ biến thành phượng hoàng. Người con gái này đeo kính gọng đen, mặc bộ đồ cứng nhắc, dáng người khô khan nhạt nhẽo, sắc mặt nhợt nhạt đáng sợ ! Anh, Ngũ Hạ Liên, thiếu gia tập đoàn tài chính Ngũ thị, từ trước đến nay đối với nữ nhân luôn thành thục lão luyện. Chưa có người nào là không có được, chỉ có anh không muốn, bản lĩnh đến mức nào..... cứ chờ xem !Đây chỉ là một phần nhỏ trong hành trình của Đối Kháng Hoa Tâm Chủ Thượng - câu chuyện còn ẩn chứa nhiều bất ngờ và kịch tính hơn nữa, chắc chắn sẽ khiến bạn không thể rời mắt.« Bản dịch phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không RE-UP, CHUYỂN VER hay bất kì chỗ khác giúp mình. Mình cảm ơn nhiều ạ »…

hội nghị của  thần chết

hội nghị của thần chết

41 0 1

nnhygtgfudutudyr8ry7rythyhjhhhhhghhhhhgug8g8gugydu jfygivtycgdinkcyibkcydivyeuvus6fud6d8fusrid6fud7vus5rud7fidugjbkydgidufigt7t6g6h5vtgtjg4tvtvrrrgvfececrvgrvrvecev3vrh7h4dtbunivuduhcucuvxhf kgihxutcutycuc idugu. hdufusivuvkn.nye8 m.yêu maGkgudkgmzzYztTTtTTTTTzzTTGDTSHCYOG7G7C7D6F6D6CYCUCUDHR6E6D77FUFUGUTG8GIVUVUH8GIG9HIG8G87DOG8GG8G8G8V8CYCYDGYFUDGD7G9G8Y99GIG8G8GICUGI LoGIC RUEURUEUWUUEUEUEEUDUUDURDUDUDUDHFFHFHFHHRRURUURIROFUOTJTOTITITIITTITIYI5U6I5IYI £IYIYYUITI5ITIYIRUEUDUWUDHDUUDUFHDHGTHUHTHRYYYYYGFDTTTTYYYUUDGFyfufuugdiruyh6keuytty666uu7q7wuw3u udeueyyeyeurhruueeu7rrurirurhrururfdurhryryeueururuurururururutyr66t6r6r7r6366y3633636363y3y3ueueueueeyeyyewhhwuwueugeyduwtwudgehdywgsheuqdheuedheuyegue7euehddeiiudeueuueueueudyueudududududududueydidgududdydydydydhdueyeywydheyyeyyyyyyyy…