Yêu? Tình yêu là gì? Cái gọi là "nhân duyên" là sao? Shigimaru Ebisu là một học sinh cấp 3 bình thường nhưng lại có thể nhìn thấy những sợi chỉ đỏ kì lạ và gặp một chàng trai khác với mọi người. Cậu bắt đầu tò mò và theo dõi cậu trai đó, câu chuyện của họ liệu sẽ như thế nào?…
Haruya , cậu thanh niên số nhọ dính vào rắc rối của em gái rồi chết. Một vị thần cho cậu lựa chọn hoặc là đầu thai sang kiếp khác hoặc sẽ hồi sinh cậu lại và trú ngụ trong cơ thể cậu. Rồi cuộc sống của Haruya sẽ thay đổi ra sao , mời đón đọc- Tác giả:清水 春夜 - Thể loại:Trùng sinh, Siêu nhiên, Hành động- Đối tượng: 13+Các bạn hãy là những người đọc có tâm và có comment góp ý hoặc thả sao(tùy bạn) để tác giả có động lực viết truyệnKhông copy truyện trừ khi có sự đồng ý của mình nha.P/s: Trước đây cũng có một truyện do mình viết y như thế này nhưng Wattpad xóa đi mất rồi. Đây là truyện cũ đã chỉnh sửa và up lại cho những bạn cũ theo dõi mình.…
Đó là vào một buổi tối mùa xuân mát trời. Kageyama Tobio ngồi thẫn thờ trước bậc cửa tiệm tạp hóa Lawson's trên mặt đường phố Ebisu, hồn phách đã bay xa đến cả dặm.Lấy bối cảnh năm 2017, sau khi Kageyama gia nhập Schweiden Adlers.…
Có lẽ đêm đó tôi đã gật đầu đồng ý, dù cả hai đều không thấy mặt người kia. Có lẽ tim cậu đã vỡ nát, tim tôi đã vỡ nát. Chúng tôi không còn nguyên vẹn là chúng tôi. Và giờ đây khi hồi nhớ lại, thẳm sâu trong tôi quặn thắt một cơn sốt lạnh buốt không sao nguôi ngoai cho hai nửa tâm hồn đã mất của tôi và cậu.…
Chuyển từ noveltoon qua thử xem seo=)Lưu ý phải đọc‼️: cái này t đang chán nên nổi hứng viết thôi chứ chả có cái gì cả:))...nhân vật chắc đa số từ yohaji.... Không thích thì bạn có thể out vì cái này t không quyết tâm làm như hai bộ kia Còn sìn char x oc nên có thể nhiều người ghét cái này Nhân vật còn có thể ooc,và lần đầu viết tình yêu nên không quen tay.... Nếu ai có góp ý t cũng xin nhận tại t thik đọc cmt lắm...nhưng nhẹ nhàng thôi do trái tim t mong manh lắm... _________♪ Trăng soi lối mộng, nơi những giai điệu kể chuyện tình. Mỗi chương là một bản nhạc, hòa quyện cảm xúc trong thế giới ảo.♬ Dịu dàng và xa vời như ánh trăng, có những mối lương duyên như nốt ruồi son - hiện hữu đó, nhưng liệu ai có thể chạm vào và giữ lấy? ♭ Hãy để những khúc ca dẫn lối bạn vào thế giới của yêu và ghét, của những rung động chưa thành tên, nơi định mệnh được dệt nên từ những nốt nhạc không lời.…
tên cũ :đóa hoa tàn lụi tên ms : em đẹp như hoa hồng xanh viết để thoả mãn cơn nghiện của các t😭 truyện đc đăng trên Wattpad và Facebook "nơi t sìn bias" của tui mong mn ủng hộTên truyện vậy chứ có lúc ngọt lúc ngược nha mấy bồ…
Sẽ ra sao nếu như Haruaki có một người em gái???Truyện viết như chơi đá, tác giả cũng đếch biết mình đang viết cái qq gì luôn^^Mô tả không liên quan nhiều lắm đến chính truyệnCó sét hay không thì chịu=)_____________Có bao giờ mọi người thắc mắc không. Tại sao lại có thể thốt ra một tiếng "yêu" và "thích" một cách nhẹ nhàng vậy, giống như chưa từng thật lòng, hay vì nói thật lòng thì mệt quá?Mệt phải chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình, mệt phải ở lại khi hết rung động, nên người ta chọn cách nói cho xong?Hay...quá hèn nhát để nói câu "Tôi thương em"?Lời "yêu" ấy mà, nói thì dễ lắm. Nhưng đâu mấy ai thật lòng? Có những câu yêu được nói ra lúc không buồn nghĩ tới ngày mai, có những chữ thích chỉ tồn tại cho đủ một buổi tối bớt cô đơn. Nói xong là thôi, quay lưng nhanh hơn cả lúc bắt đầu. Buồn nhất là có những người nghe chữ ấy bằng cả trái tim, còn người nói thì chỉ dùng môi. Một bên tin, một bên quen miệng.Nhưng...có mấy người nói được từ "thương"? Thương từ tận đáy lòng, bằng cả sinh mệnh, linh hồn của bản thân?Thương là khi vẫn ở lại lúc mọi thứ xấu xí nhất, khi đối phương chẳng còn gì đáng để rung động, chỉ còn lại những mệt mỏi, im lặng và góc khuất khó chạm.Thương là chọn người đó, không phải vì họ làm tim mình đập nhanh, mà vì nghĩ tới việc rời đi còn đau hơn ở lại.Người ta ít nói thương vì thương đồng nghĩa với gánh. Gánh cảm xúc, gánh tổn thương, gánh cả những ngày không còn vui. Mà mấy ai đủ rảnh lòng để mang theo sinh mệnh của người khác bên mình?…