"Anh Nam, diễn viên thì phải biết diễn, nhưng yêu em thì anh không được diễn đâu đó!"--------------------Truyện không có ý xúc phạm.Tất cả chỉ nhằm mục đích giải trí.TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC ĐƯA ĐẾN TRƯỚC MẶT CHÍNH QUYỀN!!!--------------------Bìa cre: Pinterest.…
Văn Án: Câu chuyện kể về Hạ Dương, 1 gã "săn trai" chính hiệu, lấy việc quyến rũ, thu phục đàn ông làm thú vui hàng ngày. Cứ ngõ cuộc sống "bại hoại" đó sẽ kéo dài đến cuối đời. Thì 1 vụ tai nạn bất ngờ ập đến, lấy đi sinh mạng và cuộc đời cậu.Sau đó Hạ Dươngđược hệ thống giải cứu H văn tìm đến để trao cho 1 cơ hội sống lại, miễn là cậu phải làm nhiệm vụ mà nó giao.Công việc mà Hạ Dương phải làm là xuyên vào 1 cuốn truyện H Văn, để sáng tạo nội dung cho nó. Làm thế nào để cân bằng được 90% Thịt và 10% nội dung chiều sâu của từng nhân vật.Đối với 1 người đam mê sắc dục thì 90% đối với Hạ Dương ko phải là nhiệm vụ mà là 1 món quá. Nhưng 10% kia lại là cực hình đối với cậu.Hạ Dương sẽ phải làm j,để vượt qua thử thách khó khăn này?.…
Tôi bước vào lễ cưới của chính mình, mang theo một con dao găm giấu trong lớp váy trắng tinh khôi.Dưới ánh đèn thủy tinh lấp lánh, mọi người đều đang mỉm cười. Còn tôi - từng bước khiêu vũ trên nền nhạc du dương, từng nhịp chân như dẫm lên hàng ngàn mảnh vỡ, đau đớn đến tê dại.Có lẽ đây là điệu valse cuối cùng của tôi. Cái kết được định sẵn cho một vai diễn kéo dài quá lâu.Người đàn ông đang nhìn thẳng vào tôi lúc này, khuôn mặt hoàn mỹ, nụ cười lạnh lẽo - hắn là kẻ bắt đầu bi kịch của tôi, cũng là kết thúc của tôi.Tất nhiên, đây sẽ là một cái chết đẹp. Một sự hy sinh chính đáng. Hẳn là vậy rồi.Có lẽ, nếu chưa từng gặp hắn, tôi đã không cần đối mặt với cái chết một cách bình thản như thế này. Nhưng mà, ngay cả vào giữa lúc đang khϊếp sợ như thế này đây, tôi cũng không hối hận với quyết định ấy.Bởi nếu cuộc đời đã cho ta một giấc mơ, thì dẫu giấc mơ ấy dẫn đến cái chết, ta vẫn nguyện bước vào.Kẻ đó vẫn mỉm cười, từng bước một tiến đến gần. Và tôi - trong chiếc váy cưới trắng muốt, tay nắm chuôi dao lạnh - cũng mỉm cười đáp lại...…