codylei; an(h) ban cung nha
w; lowercase, bad words…
w; lowercase, bad words…
Văn nghị luận về cảm xúc của Lê Duy Lân và Tạ Hoàng Long trong buổi livestream "On Trending". Ke láo nhét chữ, oneshot one kill, chính quyền né càng xa càng tốt hộ em. Ngày viết: 16/03/2026…
bố và mẹ yêu nhau như nào vậy ạ?…
thứ anh cần là melody, giữ anh lại đừng để anh đi - J97…
Mưa rào mùa hạ chứng kiến chuyện tình đôi ta. Có một Đình Nam tương tư Phước Thịnh mà chẳng dám ngỏ lời.Và có một Phước Thịnh im lặng đợi người mình thương nói lời yêu.…
Gia đình của Anh Khoa có rất nhiều điều mà cậu không thể hiểu nổi. Disclaimer: Tác giả không sở hữu nhân vật trong tác phẩm, toàn bộ đều là hư cấu.…
Giữa những bản báo cáo dày đặc và ánh đèn văn phòng muộn,Đình Nam lặng lẽ bảo vệ người khiến anh xao lòng - Phước Thịnh.Mọi chuyện ập đến, mọi ánh nhìn đều nghi ngờ và phán xét,nhưng thứ không ai ngăn được... là việc họ đã yêu nhau từ lúc nào.…
Đường đột, hay đúng đắn..…
"Mày thích gì?""Tao thích mày"…
phước thịnh và anh bạn khách hàng…
"Barca, cậu nói xem, anh Gunpei có thích tớ không?"…
Em không quên anh, nhưng có lẽ em sẽ không dừng lại nữa.…
tui lục được draft từ tháng mười hai năm hai không hai năm vào năm giờ sángw: r16, ooc, lowercase, lệch nguyên tác, tình tiết có thể gây khó chịu, truyện giả người thật…
Tự tin là khu ồn nhất thành phố:)))…
Jun và Dylan như bằng mặt không bằng lòng, vốn dĩ đã không đội trời chung. Bỗng một ngày, mọi thứ đảo lộn lên, Jun bắt đầu cảm thấy khó chịu khi Dylan tiếp xúc gần với người khác, khó chịu khi Dylan diện những bộ đồ cắt xẻ lên sân khấu. Hắn không thích cái cách Dylan cười với người khác ngoài mình. Dylan cũng nhận ra điều đó, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, những hành động chưa từng xuất hiện ở Jun bắt đầu hiện rõ ra, Dylan cũng thấy mình đỏ mặt vì điều đó. Một loại cảm xúc không thể gọi tên, để nói rõ thì hơi khó. Chuyện sẽ ra sao? Đến đâu?…
anh thương em.…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
Ô! Thế là mình xuyên rồi à?!____Tình trạng: Đã hoàn (chính văn)#1 tại trạm #allga*Phiên ngoại của TLNPDTS đã có*By Le-Jindary (or Sa)Cover: @dynamite2108…
Dựa trên bộ truyện tranh Thánh Điển Quái Vật [Demon Sacred] của tác giả Natsumi Itsuki.…
vào những tháng cuối của tuổi học trò, cuộc đời của lê hồ phước thịnh bỗng xuất hiện một của nợ mang tên võ đình nam.…