Anyong, SL đã quay trở lại với một bộ truyện mới(làm một ng dịch truyện) english=>vietnamese.-Tác giả chính: BigBadB2st.(YoonJoonie)+ E hèm, bạn nào là exopink fan thì vào đọc, còn bạn nào không thích có thể bỏ qua ạ…
"Mọi thứ thật tệ. Mọi thứ luôn làm cho em thấy nặng nề, nhưng từ khi anh xuất hiện..""Cuộc đời này thật chán nản. Nó chẳng khác gì một căn phòng trống không cả, nhưng từ khi em xuất hiện.."Cảm ơn đã bình chọn cho truyện của tui nhaa iu nhắmmHi vọng là mọi người hài lòng với truyện của mình, có gì mong mọi người góp ý để mình sửa và tiếp tục ra truyệnKhông có thời gian ra chap nhất định.Không có couple phụ.Hứa là HE luôn nèeeHoàn thành: 14/8/2023-Chouwaa…
warning: ooc"Anh ngồi phòng máy lạnh đọc sách thì đừng có dạy tôi cách cầm cờ lê.""Kiến thức thực nghiệm không có nền tảng lí thuyết chỉ là sự liều lĩnh ngu dốt.""Cậu nghĩ cậu đang giúp chiếc xe nhanh hơn à? Hay chỉ chỉnh theo cảm tính?""Cảm tính? Anh ngồi máy lạnh nhiều quá nên quên mất mùi đường nhựa à?"…
Mùa hoa Tulip nở rộ, thời khắc chúng ta yêu nhau say đắm. Ngày hoa tàn, ta buông tay nhau biệt ly...________________*Góc lưu ý 🙋:1_Không re-up2_Fic của mình chay từ đầu đến cuối và không còn gì hơn ngoài cảnh hôn nhưng mang tính chất tự hại, máu me, tâm lí nhân vật tiêu cực và bất ổn3_Kết thúc là bad ending ( có thể bẻ lái )________________Nếu những điều sau khiến bạn không còn hứng thú với fanfic này, thì có thể cân nhắc nhé 🥺Nếu bạn đã thật sự đồng ý với những lưu ý nho nhỏ nêu trên thì fic dọn ra ròi mời bạn xơi nhaa😆👩❤️💋👩…
📖 Văn án:Có những người... dù bạn không còn nhớ rõ giọng nói của họ, bạn vẫn có thể nhận ra họ bằng cảm giác - như một khúc nhạc xưa cũ nào đó vô tình vang lên giữa chiều hoàng hôn.Dao tỉnh dậy trong một thế giới vừa quen vừa lạ.Những người bạn vẫn ở đó. Những con đường, những hành lang trường học, những buổi tập nhạc... tất cả đều giống như cậu từng sống qua.Chỉ có điều - Arthit không còn nhớ cậu là ai.Nhưng tại sao mỗi lần ánh mắt hai người chạm nhau, tim Dao lại đập lệch một nhịp?Và tại sao những mảnh ký ức mơ hồ ấy - giấc mơ về một "phiên bản khác" của chính mình - cứ lặp đi lặp lại, như một bản nhạc chưa kịp viết xong?Ở một nơi nào đó giữa những nếp gấp của bầu trời, giữa vô vàn dòng thời gian song song, có lẽ từng có một Dao khác đã yêu Arthit bằng tất cả những gì mình có.Và câu hỏi là:Nếu được gặp lại người ấy lần nữa... bạn có dũng cảm bước tới không, dù biết rằng lần này, có thể chỉ mình bạn nhớ?…