Edit - Những Oneshot được edit lại từ bản dịch Lạp Tội Đồ Giám Đồng nhânLink gốc các bản dịch:https://www.wattpad.com/story/353073150-l%E1%BA%A1p-t%E1%BB%99i-%C4%91%E1%BB%93-gi%C3%A1m-%C4%91%E1%BB%93ng-nh%C3%A2n…
Bóng đèn vàng nấp trong chao màu bạc trên đầu vũ công là bóng dây tóc 40W❗Chuyện chuyển ver, bản gốc câu chuyện thuộc về tác giả @downpour0712❗Link gốc câu chuyện: https://www.wattpad.com/story/176941192-y%C3%AAn-v%C5%A9…
[Chuyển ver] Đã xin phép từ tác giả để thay đổi và chỉnh sửa nội dung phù hợp hơn với nhân vật. Warning: có một chút vipeus, đơn phương. Fic gốc: Hajeongwoo https://www.wattpad.com/story/284120398?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=apr4_wongraveeWooje lay ly cocktail trong tay, mấy viên đá vuông tròn méo mó va vào thành ly vang lên vài tiếng động giữa không gian tĩnh mịch của ison. Cậu định đưa ly cocktail lên môi nhấp nháp thì Hyeonjoon đã nắm lấy cổ tay cậu ngăn lại."Đừng uống nữa, không tốt cho bao tử của em đâu.""Em hỏi anh một câu được không?"Hyeonjoon ừ một tiếng rồi nhìn Wooje bằng đôi mắt dịu dàng, cậu khẽ gật đầu."Nếu thật sự cả đời này em không thể tha thứcho anh thì sao? Anh có vì chuyện đó mà ân hận cả đời không? Em có quan trọng với anh đến vậy không?"Wooje cười ngây dại, dù chút whisky chẳng đủ để say nhưng mấy lời cậu nói ra lại chẳng khác nào một kẻ đang đắm mình trong men rượu.…
Nagumo - một sát thủ Alpha khét tiếng, sống vô vị giữa những nhiệm vụ lặp đi lặp lại và các cuộc tình chóng vánh. Cho đến một ngày, cuộc sống tưởng chừng bất biến ấy lại bị khuấy động bởi một Omega - Shin, cấp dưới của Sakamoto, cậu có ánh mắt kiên cường nhưng mang vẻ mềm mại như một chú mèo nhỏ.Ban đầu chỉ là những trò đùa, những lời trêu chọc không đầu không cuối nhưng rồi khi Shin gặp nguy hiểm, khi máu của cậu nhuộm đỏ tay hắn... Nagumo nhận ra lần đầu tiên trong đời, hắn không muốn buông tay một ai đó.Không còn là sát thủ không có tình cảm, không còn là Alpha chỉ quen vui đùa qua đường. Đối với Nagumo, Shin dần trở thành "phiền phức" duy nhất mà hắn tình nguyện bảo vệ, tình nguyện giữ lấy suốt đời.Couple: NaguShin. Có SakaAoi, UzuRion (phụ)⚠️OOC, tính cách nhân vật có thể không giống nguyên mẫu.…
Itachi Karuma là sản phẩm của một tội ác. Mẹ em là nạn nhân, người đã bị chính gia đình mình yêu phản bội. Bản thân em sinh ra đã là đứa con bị khiếm khuyết cơ thể, luôn yếu kém hơn so các bạn cùng trang lứa. Em sở hữu làn da trắng toát, con ngươi đục ngầu và hệ thống miễn dịch không ổn định. Cơ thể do đó rất dễ nhiễm bệnh, nhất là sốt hay phát ban. Nhưng bù lại cho tất cả nhược điểm ấy, em luôn chăm chỉ với đam mê trau giồi kiến thức, học tập và rèn luyên khả năng chiến đấu không ngừng để phát triển bản thân. Cảnh bảo: Có chút OOC…
Có những người sống cả đời chỉ để học cách yêu đúng một lần - Và Milk Pansa trong câu chuyện này cũng vậy!Từ thuở còn là cô bé ngây thơ cho đến khi trở thành người phụ nữ từng trải, cô vẫn mang trong tim một tình yêu duy nhất - Thứ tình cảm từng lạc lối giữa bao hiểu lầm, cứ ngỡ đã ngủ quên trong lớp bụi thời gian. Nhưng vì duyên chưa tận, và số phận chưa nguôi, vào một sớm mai mờ sương, nó lại tìm đường trở về, khẽ khàng, dịu dàng như thể chưa từng xa.Cuộc đời, suy cho cùng, chẳng ngắn cũng chẳng dài. Tình yêu, dù sâu đậm đến đâu, cũng không thể cứu ta khỏi số phận nghiệt ngã. Ấy vậy mà, chính nó lại khiến những năm tháng tưởng chừng nhạt màu kia trở nên dịu dàng hơn, đáng sống hơn...Và câu chuyện của cô dưới đây - Là một khúc ca buồn, nơi tình yêu như sợi chỉ đỏ, nguệch ngoạc ra cái tên Love Pattranite, rồi cứ thế dịu dàng len lỏi qua những mảng tối của kiếp người, nối những điều tưởng đã mất thành một niềm thương còn vẹn nguyên... Nếu bạn có hứng thú, hãy bỏ chút thời gian rảnh để cùng Nartxjz dõi theo nội dung câu chuyện nhé...…
Bỉ vỏ là tác phẩm đầu tay của Nguyên Hồng được Tự Lực Văn Đoàn tặng giải nhì năm 1937.Xem thêm: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=166&t=312026…
Nay thử thể loại ABO + trái cấm nhé ;))Tác giả: An Mệt MỏiLý Thừa Trạch và Diệp Linh Nhi được Khánh Đế ban hôn. Đêm tân hôn Lý Thừa Trạch bị bỏ mặt trong phòng tân hôn, không ai ngó ngàng.Diệp Linh Nhi say mèm trong hôn lễ, nhảy qua tường của biệt viện hoàng gia trèo vào khuê phòng của quận chúa Lâm Uyển Nhi.Trong màn đêm tĩnh lặng, Phạm Nhàn xông vào phòng tân hôn. Dùng gậy như ý vén khăn hỷ của Lý Thừa Trạch lên, gương mặt của Lý Thừa Trạch lấp ló sau lớp khăn đỏ thẫm. Hắn cười một cái, giọng lạnh băng."Điện hạ cũng có ngày này?"Phạm Nhàn ném cây ngọc như ý xuống, thả khăn hỷ che khuất tầm nhìn của Lý Thừa Trạch."Đây là tâm ý của bệ hạ đối với Diệp phủ sao?""Thì ra....cũng chỉ có vậy"Lý Thừa Trạch mặt không biểu cảm, thản nhiên đáp lời hắn."Dù sao cũng không phải vật trong tay ngươi, tiểu Phạm đại nhân có ý kiến thì đã sao?"Tên này dám xông vào tân phòng, vén khăn hỷ của hoàng tử. Chẳng ra gì, thật là một tên điên.----------Sau buổi hôn lễ ấy, Phạm Nhàn vẫn chỉ xa cách gọi Lý Thừa Trạch một tiếng "điện hạ". Về sau cách gọi đáng lẽ nên cung kính đúng chuẩn mực hoàng gia-thần tử này lại dần trở nên càng ngày càng ám muội, mê hoặc. Hắn hết lần này đến lần khác dồn ép Lý Thừa Trạch, ghé sát tai y mà gọi.Vốn chẳng thể chịu đựng được loại quan hệ ám muội này, liên tục đẩy hắn ra nói."Tiểu Phạm đại nhân có thể đừng dây dưa với ta nữa được không?"Phạm Nhàn nắm cổ chân y, hôn lên đó."Không được, điện hạ không muốn dây dưa với ta, chẳng lẽ muốn dây dưa với kẻ khác?"…