Vô Địch Lôi Đế Tái Sinh
Lôi đế trong hứng chịu lôi kiếp để phi thăng thần giới lại bị 3 vị đệ tử chân chuyền của mình ám hại. Và con đường báo thù chở lại đỉnh cao tiến vào thần vực...…
Lôi đế trong hứng chịu lôi kiếp để phi thăng thần giới lại bị 3 vị đệ tử chân chuyền của mình ám hại. Và con đường báo thù chở lại đỉnh cao tiến vào thần vực...…
Viết cho Xìn. Viết cho những năm tháng tuổi trẻ theo chân anh ❤…
Thể loại: Ngọt, sủng, thanh xuân, học đườngVì là lần đâu viết nên có sai sót mong mọi người bỏ qua ❤️❤️☺️…
Đầu hào ngoạn gia Tác giả: Nam Sơn Hòa Mộc╭━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━╮☆Converted by Trangaki0412 ☆*: .。. o(≧▽≦)o .。.:*☆╰━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━╯【 một câu văn án 】 làm trò chơi tái hiện ở sự thật, thế giới nổi điên.【 bài này biệt danh 】《 nhân vật chính kiêm chức phía sau màn đại BOSS》《 không nghĩ ngoạn trò chơi dũng giả không phải hảo ma vương 》《 toàn thế giới khiếp sợ hằng ngày 》【 đứng đắn bản văn án 】 Thương Ngân Hà vốn nghĩ đến chính mình chính là đang đùa trò chơi, thẳng đến hắn kinh tủng phát hiện:Hắn chơi đùa trò chơi, tất cả đều ở sự thật thế giới tái hiện!Thế giới, như vậy chuyển hướng kỳ quái quỹ tích.【 không đứng đắn văn án 】Chuyên gia: Địa cầu dị biến tất có phía sau màn độc thủ!Thương Ngân Hà: Đó là ta.Quần chúng: Cứu vớt thế giới dũng giả đại nhân mỹ nhan thịnh thế!Thương Ngân Hà: Đó là ta.Địa cầu: Cảm tạ người thủ hộ liên minh đối của ta bảo hộ.Thương Ngân Hà: Kia cũng là ta.# là ta, là ta, đều là ta #…
Tôi là Atsushi Shiro, một cậu học sinh cấp 1. Nghe có vẻ còn nhỏ nhỉ? Nếu ai đang nghĩ tôi ngây thơ, hồn nhiên thì dẹp ý nghĩ đó đi. Cuộc sống của những người bạn đồng trang lứa với tôi rất sặc sỡ nhiều màu. Nhưng cuộc sống của tôi chỉ có duy nhất một màu xám ảm đạm. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khi tôi chuyển nhà. Có một cô bạn hàng xóm đến làm quen, cô ấy chung trường mới với tôi. Mọi thứ dần không nằm trong tầm kiểm soát của tôi nữa. Cô bé ấy hồn nhiên, ngây thơ, và mang nét khác lạ với nhiều người khác. Ngày ngày trôi qua, tình cảm đã nảy sinh từ lúc nào không biết. Thứ tình cảm đã bén rễ trong lòng tôi, không sao quên được. Và đau đớn ập đến, tôi bắt buộc phải chuyển sang Mỹ sống. Chuỗi ngày đau khổ bắt đầu, không lúc nào tôi không nhớ về cô ấy. Con tim cứ dày vò tôi, rất đau. Hai năm trôi qua, tôi về lại nơi xưa cũ. Tìm lại bóng hình của cô gái tôi nhớ nhung bấy lâu. Nhưng đâu rồi!? Người con gái tôi thương ...!?…
Kiến thức hoá…