Phải chăng, anh là gió?
Câu chuyện thật của tôi…
Bước chân trở lại bên anh.
Em những tưởng....mình không bao giờ có thể chạm vào anh Nhưng khi trái tim ta đã vô tình chạm vào nhau....đã vô tình trót yêu Anh lại không thể từ bỏ chính mình để ở bên em Có bao nhiêu chàng trai có thể rũ bỏ rào cản về quá khứ để bên em Anh không có lỗi Em không có lỗi Chúng ta không có lỗi.....và tình yêu không có lỗi. Em tưởng rằng anh là tình yêu đầu của em, nhưng sự thật đó vừa đúng lại vừa sai Anh ấy nói rằng :" nếu ánh trăng đó không thể rời bỏ bầu trời để đến bên em....hãy trở lại với anh" Anh ấy nói răng:" ánh trăng là thứ em không thể với đến...chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, ánh trăng là những sự thật dối trá. Và anh ấy nói rằng:" Anh là bùn đất, là khói bụi..anh có thể vứt bỏ cà mặt đất để được ở bên em. ......xin em....bước chân trở lại bên anh.…
Tuyển Family + lảm nhảm + T or D
éc éc Na đang tuyển Family nè :33 vô với Naaaaa nghennnntrong đây Na còn tâm sự ... lảm nhảm vài điều thui còn có trò chơi Truth or Dare nữa ai thích chơi thì liên hệ với Na bên này nghen…
Một Mình Con Gánh Vác Cả Sự Bình Yên.
Trong một thế giới tương lai nơi con người có thể cộng hưởng với sức mạnh cổ xưa, những đứa trẻ đặc biệt được gọi bằng cái tên lạnh lùng: "Vũ Khí Mang Hình Dạng Con Người."Chúng không được sinh ra để sống,mục đích thật sự là để chiến đấu, để hy sinh,phục vụ cho nhân dân và đất nướcGia tộc họ Lê từng có tất cả: một mái nhà ấm áp, bốn đứa trẻ thông minh, một người mẹ anh hùng, một người cha lạnh lùng nhưng tận tụy.Cho đến ngày người mẹ ngã xuống nơi chiến trường.Cho đến ngày đứa con gái út ,cô bé hiện diện cho sự ấm áp gia đình, bị đưa đi rồi, rồi trở về trong chiếc hòm sắt lạnh toát.Đúng ngày mà mẹ cô hi sinh,cũng là sinh nhật thứ mười hai của cô bé.Cô bé ấy... đã từng cười như nắng ban mai.Đã từng được nâng niu bởi bàn tay của cha, của anh chị, của quản gia và bảo mẫu.Đã từng chiến đấu với một ý chí kiên cường không hợp với lứa tuổi.Nhưng rồi chết trong đau đớn, tan nát, không toàn vẹn, với đôi mắt mở hờ và nụ cười đầy hối hận.Người cha phát điên.Gia đình đổ nát.Người chị thứ ba phát hiện ra một sự thật bị che giấu trong phòng thí nghiệm:Thi thể ấy... chỉ là một phần còn sót lại.Ai đã xé toạc linh hồn đứa trẻ ấy ra làm đôi?Và tại sao... ngay cả sau cái chết, cô bé vẫn như đang gánh lấy một điều gì đó cho cả gia đình?Bi thương, tàn khốc và ngập tràn ký ức, "Một Mình Con Gánh Cả Sự Bình Yên" không chỉ là một câu chuyện về chiến tranh hay thù hận - mà là bản thánh ca của tình thân, của ký ức bị lãng quên, và của một đứa trẻ dám mang cả bình yên củ…
MỘT CHÚT TÂM TƯ
Xin người đừng về và nhắc chuyện quá khứ. Lúc ta rời bỏ, nỗi đau đã đủ nhiều! Tháng ngày đó, cả hai chúng ta đều rất loay hoay và lạc lõng. Tôi không nhìn ra điều gì từ ánh mắt người. Chỉ một lần im lặng, cả hai chúng ta đã chẳng còn hiểu nhau nữa.…
HẸN CẬU VÀO MÙA HẠ
Khánh An và Vĩnh Đông là đôi bạn thân chơi từ nhỏ, An ó thân hình nhỏ con khá thân thiện còn Đông lại cao lớn đôi lúc trầm mịch nhưng cũng khá vui vẻ. Đông bắt đầu thích Khánh An lúc mẫu giáo nhưng vì quá ngại ngùng nên Đông không dám tỏ tình. Đến năm cấp 3, Đông chủ động tỏ tình An và cậu ta đã đồng ý. Đến khi học đại học, cả hai ở chung một phòng trọ và cùng sống với nhau những quãng thời gian hạnh phúc mặc dù đôi lúc có xung đột nhỏ trong cuộc sống nhưng họ đã cùng nhau vượt qua. Tuy nhiên vốn dĩ cuộc đời này không hề tốt đẹp, Vĩnh Đông sớm bị mẹ mình phát hiện, bà ấy ra sức ngăn cấm chuyện tình ấy và ép cưới Kiều Y (Con gái gia đình nhà họ Định, tập đoàn kinh doanh trang sức), dù Đông từ chối nhưng vì sự ép buộc của mẹ (không muốn làm trái đạo hiếu) cũng như lời đe dọa của Kiều Y sẽ gây tổn hại cho Khánh An nên Đông đành chấp nhận cưới Kiều Y. Ngày hôn lễ được cử hành, An khi nhận được thiệp cưới (Do Y gửi đến) thì đã đau lòng và muốn tự sát, tuy nhiên nhờ sự thông não của Xuân Nga và Ngọc Chúc (bạn thân của An) nên cậu ta đã từ bỏ nhưng chọn con đường độc thân cả đời. Đến cuối đời, Khánh An ngồi trong công viên, mơ tưởng lại những hồi ức tốt của bản thân và Vĩnh Đông rồi một ngày sau mất đi. Trong đám tang, Vĩnh Đông đến viếng thăm và chua xót nhận ra người mình yêu đã chết, sau tang lễ của An người ta phát hiện Vĩnh Đông đã uống thuốc độc tự sát, kết thúc một mối tình dang dở mà đầy hẩm hiu.…
Nhất Dĩ Quán Chi
"Bởi vì chấp niệm duy nhất của ta là ngài! Đừng đi..." chất giọng trầm ấm khàn khàn, ngập tràn tuyệt vọng của Trường An cất lên khiến căn phòng trở lên u ám theo. Cậu run rẩy cố níu lấy đôi bàn tay trắng muốt của người kia, đôi mắt từng chứa đựng cả bầu trời sao, lúc này chỉ còn lại một màu xám xịt của tro tàn, trống rỗng và đong đầy sự tuyệt vọng tận cùng. Cho dù là như vậy, người kia dù đã khựng lại giây lát nhưng rốt cuộc vẫn dứt khoát hất tay ra, bước đi nhẹ nhàng lạnh như băng, bỏ lại thiếu niên tuyệt vọng, cô đơn ở căn phòng ấy.Cre bìa :Artist : 画画的慕白 https:// www.weibo.com/p/ 1005052038573012…












