Tư
Chỉ là những dòng vu vơ mà H viết thôi, giống như một cuốn nhật kí ghi lại một khoảnh khắc…
Ký ức là nơi trú ẩn cuối cùng của con người.Nhưng nếu có thứ gì đó... ký sinh lên nó thì sao?Một loạt vụ án không để lại dấu vết.Những nạn nhân chẳng hề liên quan đến nhau.Thủ phạm không có động cơ rõ ràng.Kẻ giết người - chưa chắc là kẻ ác.Người điều tra - chưa hẳn mang chính nghĩa.Và tất cả bọn họ... đều mang trong mình những ký ức đang dần mục nát.Bạn nghĩ mình nhớ đúng?Hay chỉ đang nhớ những gì người khác muốn bạn tin là sự thật?Hãy bước vào vùng tối - nơi ký ức bị ăn mòn từng chút một...…
"Chúng tôi tạo ra sự sống không phải để cứu rỗi - mà để kiểm soát cái chết."Trong một trung tâm nghiên cứu dưới lòng đất, nơi từng là đỉnh cao của khoa học phục sinh, Dr. Arwen Helios tiếp tục những thí nghiệm bị thế giới ruồng bỏ: hồi sinh ký ức, tái tạo sự sống từ tro tàn, và mở khóa điều gì đó... không nên được gọi là người.Khi tín hiệu từ một nhóm sống sót bên ngoài vô tình đột nhập hệ thống đã ngưng hoạt động hàng năm, Arwen buộc phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng hơn bất cứ thứ gì cô từng giải phẫu: chính cô có thể không còn là "người" nữa.Ở giữa nơi mà khoa học và sự điên loạn hòa làm một, nơi ký ức có thể bị cấy ghép và thực tại có thể bị tái lập, kẻ thù thực sự có thể là chính cái bản ngã mà cô từng tin tưởng...…
đây không phải truyện gì hết trơn á, chỉ là những lời than thở của mình về cuộc sống hàng ngày thuiii…
"Phàm Nhất Tâm, em phải nhớ rõ, cuộc đời Tống Tử Hạo anh chỉ vì một việc mà cúi đầu, đó là hôn em." "Một đời chỉ đủ để yêu một. Anh sẽ yêu em một đời, bên em một kiếp."Anh - Tống Tử Hạo, đủ lạnh lùng, đủ nhẫn tâm, đủ năng lực nắm quyền kiểm soát kinh tế trong nước ở tuổi 25, cũng thừa ôn nhu, dịu dàng và kiên nhẫn đối với cô gái nhỏ không hiểu chuyện chút nào kia. Cô - Phàm Nhất Tâm, chẳng mấy thông minh, có lúc ngờ nghệch, vô tư đến mức bóp nghẹt trái tim người khác. Tống Tử Hạo đối với cô gái vừa đáng yêu vừa đáng giận này lại một lòng một dạ, nguyện cùng cô MỘT ĐỜI MỘT KIẾP.…
DƯƠNG LIỄU THANH THANH LÂN THUỶ TĨNHVŨ LẠC MỸ TỬU HỮU NHÂN DUYÊN Đây là 2 câu thơ mà mình dành tặng cho các bạn độc giả. Liễu xanh kề cận bên giếng nước, lấy mưa làm rượu kết nhân duyên. À haha mặc dù truyện này không phải thuộc thể loại cổ trang. Và bản chất của nó cũng không có một thể loại cố định. Đây cũng không phải là một bộ truyện sẽ phải tuân theo những quy tắc pháp văn thông thường. Quy mô mà mình muốn tạo ra là một vũ trụ viễn tưởng, cốt cách linh hoạt chuyển động mà liên kết vững chắc lẫn nhau, tập trung vào việc truyền tải kiến thức có giá trị thực tiễn từ khoa học đến lấy cái nền tảng của khoa học để tạo ra mà chứng minh cho cái viễn tưởng đến cả cái thần học, chiến thuật quân sự, chiến lược chiến tranh, nghệ thuật binh pháp, y học, kinh tế học, chính trị học, tình cảm và bị kịch... mọi góc khuất, mọi khía cạnh xã hội đều sẽ được mình khai thác, bởi vì đây không đơn thuần là một bộ truyện... Và 2 câu thơ phía trên, thể hiện mối quan hệ giữa mình và độc giả, mọi góp ý của các bạn là điều đáng quý nhất đối với mình. Xin cảm ơn.Họa sĩ truyện : Xuân Nghi…
Cậu là cả thế giới của tôi nhưng tôi không phải là cả thế giới của cậu!…
Trích:____________________________________"Sẵn sàng chưa, con trai?"Tôi đã muốn nói rằng tôi chưa sẵn sàng, rằng tôi muốn ngủ ở nhà thêm một hôm nữa hay ở lại uống trà chiều với Sofi, thậm chí tình nguyện rửa bát hộ Maddy để chị mê tôi như bao người khác. Nhưng bố đâu có ý hỏi tôi, nên tôi không nói.____________________________________…
ở đây tớ nhận xét về tác phẩm của cậu, bất kể cậu là ai.…
Nhật kí…
"Tôi chỉ biết rằng tôi đẹp trai. Còn biết cậu có thích tôi, thì không hề."…
Tác giả: DodologTình trạng: Hoàn cvSố chương: 110 chươngThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Thanh mai trúc mã, Hoan hỉ oan gia, thanh xuân vườn trườngNguồn: Wikidich.com + Converter: Trang Dương Thuyên NgọcẢnh bìa: Gác nhỏ của Dạ Tước. (Page này des bìa chim ưng lắm ^^)Truyện edit chưa được sự đồng ý của tác giả nên vui lòng không re-up hoặc chuyển ver!!!************Văn ánĐoạn kịch nhỏ 1:Lâm Hi(nam): Người nào đó từ nhỏ đã lưu manh, thích đùa giỡn người khác. Lần đầu tiên gặp nhau đã đánh mình.Lưu Triệt(nữ): ...Đoạn kịch nhỏ 2:Lâm Hi: Người nào đó từ nhỏ đã lưu manh, thích đùa giỡn người khác. Lần đầu tiên tắm ở nhà trẻ, liền muốn nhìn xuống "chỗ không thể miêu tả" của mình.Lưu Triệt: (-_-) ...Cút!Một câu tóm tắt: Yêu em không sợ thời gian trôi.********Đây là page mới của mình, page cũ Pichala mình quên mk r, hic hic.Mong mng ủng hộ mình…
Cuộc sống thường nhật của bé Gấu ở miền quê tuổi mới lớn, kể lại những kí ức đặc biệt trong em..…