Tác giả: keriamiluvLink gốc: https://archiveofourown༚org/works/56162053Warning: Hanahaki-AUMinhyeong không phải kẻ ngốc.Nhưng đụng đến Minseok thì lại khác.Cậu biết một khi chấp nhận cái ôm ấm áp cùng những nụ hôn nồng nhiệt rồi sẽ làm cậu tổn thương. Cậu biết điều này sẽ hủy hoại cậu từng chút một. Cậu biết, cậu biết mà, cậu biết chứ.Cậu biết mình yếu đuối và yêu Ryu Minseok. Vậy nên cậu mặc cho bản thân rơi vào tình yêu…
Tác giả: QiaoshuhuangLink gốc: https://archiveofourown༚org/works/58941391Beta: @IjlurvoiceWarning: 🔞, hiện thực hướngNó có thể cảm nhận ánh mắt của Lee Minhyeong vẫn đang dõi theo mình. Đôi khi ánh mắt ấy mang theo một chút chiếm hữu kỳ lạ, đôi khi nó cố tình khơi gợi ánh mắt ấy. Nhưng phần lớn thời gian nó rất ghét bị nhìn như thế, nó thích người kia nhìn nó với ánh mắt biết cười hơn. Ryu Minseok cảm thấy mình được yêu thương trọn vẹn trong ánh mắt ấy, mạnh mẽ và tràn đầy tự tin. Còn ánh mắt lúc này không thuộc về những phân loại đó, bởi vì ánh mắt hiện tại chẳng mang mục đích hay ý đồ gì. Lee Minhyeong ngắm khuôn mặt nó như cách nó vuốt ve chơi đùa với mái tóc của cậu.Bởi vì hai đứa chính là chất bổ sung và kích thích sinh trưởng của nhau.…
Tác giả: barley_teaLink gốc: https://archiveofourown༚org/works/56747260/chapters/144261964"Cậu là AD của tớ," bạn tự hào tuyên bố, cười toe toét, "AD của tớ luôn là người giỏi nhất. Vừa có kỹ năng cá nhân vừa vì có tớ ở bên cạnh."Minhyeong lại muốn khóc. Sao Minseok biết bạn cần nói gì với cậu để an ủi cậu hệt như phép màu thế này."Cậu cũng là support số một thế giới." Cậu vui vẻ đáp lại, nhổm dậy hôn lên khóe môi của bạn, "Không có cậu thì sao có tớ."…
Ở đây chúng ta còn một lời hẹn với hải âu đó:- Lỗi ca, nếu được em cũng muốn như loài hải âu vậy.- Vì sao?- Vì chúng có cuộc đời rất tự do, không phải sao....Hải Âu trắng thực sự tự do sao…
Trần Hạ Minh Anh - một cô học sinh cuối cấp đang gồng mình vật lộn với sức nặng của sự kỳ vọng và áp lực đến từ gia đình trước ngưỡng cửa đại học. Từ nhỏ cô đã luôn phải chịu những sự ép buộc và nghiêm khắc đến từ ba mẹ của mình. Họ chỉ quan tâm đến thành tích, kết quả học tập của Minh Anh, ngoài ra thì những thứ khác xung quanh cô đối với họ không quan trọng, nói cách khác là không cần thiết. Vì thế, giữa Minh Anh và thế giới ngoài kia luôn có một bức tường vô hình chắn ngang. Bạn bè, người thân, các mối quan hệ xã giao đơn thuần giữa người với người là xa xỉ đối với Minh Anh.Nhưng đột nhiên người đó lại xuất hiện. Minh Anh gặp Chấn Phong vào một đêm mưa tầm tã. Sự xuất hiện của anh đã xoay chuyển hoàn toàn cuộc đời của cô gái nhỏ đó. Anh đến cùng cơn mưa nọ rồi cuốn đi bao muộn phiền, nỗi u uất và khoảng trời xám xịt đã đeo bám cô suốt một khoảng thời gian dài, để lại cho cô là những tia nắng chói chang và ấm áp đã sưởi ấm trái tim nguội lạnh của một kẻ đáng thương không còn cảm giác về tình yêu.Những kẻ cô độc trên thế gian này sẽ tìm thấy nhau để tự cứu lấy nhau, cũng là để cứu lấy chính mình. Minh Anh và Chấn Phong chính là những kẻ như thế. Họ lạc lõng giữa lạc lõng giữa dòng người hối hả, họ chơi vơi trong thế giới rộng lớn, họ khiếp sợ với sự tàn nhẫn của cuộc đời. Rồi họ tìm được nhau như tia sáng cứu rỗi duy nhất, gieo mầm trong họ là thứ họ luôn tìm kiếm - những mảnh tình cảm vụn vặt nhưng đáng yêu. Họ đã biết yêu và được yêu.…
Em sẽ ra đi, sẽ bước khỏi cuộc đời anh bằng một con tim ứa máu, mang theo cả một miền ký ức thuộc về anh. Còn anh - anh hãy trở về với tất cả những gì là của anh, những gì anh đã từng lựa chọn. Em sẽ mãi cầu chúc cho anh được hạnh phúc với tất cả những gì mà anh đang có, và tất cả những gì anh sẽ có. Tình yêu đã dạy cho em biết thế nào là phải hy sinh, thế nào là phải chấp nhận. Từ nay em sẽ một mình đối mặt với tất cả, một mình vượt qua cơn bão lòng, một mình hàn gắn những vết thương dù là trong vô vọng. Sau những cuộc tìm kiếm của tình yêu đơn phương mà bạn và tôi vẫn thường đặt ra câu hỏi tại sao mình lại yêu người ấy? Tại sao mình không dám phủ nhận? ... rất nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu bạn nhưng chỉ có một câu kết luận. Bạn à! hãy tự tin nên vì sao mình không thử nhỉ? Hãy thổ lộ lòng mình bạn nhé! Chúc các bạn hạnh phúc như ý!_Bìa_PhoMaiPhuong_#Hèo#Caroline…
Một ý kiến sửa đổi nhỏ mỗi chương từ các bạn, sẽ giúp tác giả quèn này sửa chữa và khắc phục cũng như là động lực để mik ra chương tiếp theo. Ty__________________________Nguyễn Mạnh Lâm, một học sinh cấp 3 từ quê lên thành phố học, tuổi thơ ở quê không mấy tốt nên lên thành phố phải thuê trọ và được chu cấp tiền từ quê mỗi ngày, nhưng •nỗi cô đơn• khi lần đầu lên phố, dù cũng có quen một số người nhưng trường dân lập toàn thành phần xấu dù đã bị xử lý nhưng vẫn tái diễn, Lâm lúc nào đi bộ từ trường về trọ thì lại gặp một đám anh lớn cùng đám cấp 3 giang hồ mõm bắt nạt. Cứ thế mà tiếp diễn, lúc về trọ. Lâm lên cầu thang thì bỗng một hố đen hút Lâm vào. Một bà xóm phát hiện nhận ra là một tai nạn té cầu thang từ tầng 2 vì tiếng kim loại va đập khá lớn cũng như bà xóm thấy Lâm đang bị ngã dù mắt đã già, nhưng lúc công an tới thì không thấy cậu hoặc cái xác. Lâm thì ra đã bị hố đen hút sau đó hố trắng kéo ra, bước vào thế giới lạ lẫm. Không biết kẻ này là ai, chả phải là một dạng lai người nào cả, nó là cá thể riêng có khi là dị tộc, không liên quan tới con người.___________________________Element = Nguyên Tố Enchantment = Yểm BùaMột thế giới fantasy không phép thuật, chính trị 1 châu lục 2 nước duy nhất.Chương 2 trích ngắnLâm thắc mắc "Rồi tôi sẽ phải làm gì? Các ngươi cho tôi tới đây làm gì chứ?!?""Ngoại lai không quyền ý kiến." hắn chìa tay vào ngực Lâm và phóng lực gì đó đẩy văng ra vào tường."Thành đồ chơi để phục vụ chiến tranh hoặc thành rác nhựa hữu cơ đem bán." hắn rời đi…
Sáng tác vì đam mê , lần đầu thử sức ở thể loại truyện xuyên không , cổ trang , văn phong còn non kém mong chư vị độc giả lượng thứ Tác giả : Đường Lạc HiênThể loại : xuyên không , cổ trang , các chủ vô sỉ công × thiếu gia thất sủng thụ.....[ thiệt ra tới đây hết biết ghi cái gì ]CP : Vương Nhất Bác × Tiêu ChiếnCP phụ : ảnh vệ ( Nhiếp Thừa Ân ) × nha hoàn ( Vân Ngọc- Ngọc nhi )Tiến độ : lê lết tấm thân già...Chư vị đại gia cùng đón xem 1 nhà thiết kế đại tài 28 nồi bánh chưng ở thế kỉ 21 bất ngờ tao ngộ tai nạn xuyên về cổ đại cuộc sống sẽ ra sao???…
Title: Charm meAuthor: KingkiwiLink: archiveofourown (.) org/ works/4952023/chapters/11369770Translator & Beta : Kaos, Kore, E.SwanRelationships: Kim Namjoon | RM/Kim Seokjin | JinCharacters: Kim Namjoon, Kim Seokjin ,Additional Tags: Alternate Universe; Alternate Universe - Urban Fantasy; Magical Realism; First Meetings; Slice of Life; Spells & Enchantments; Potions; Witches; Violence; Kidnapping; Slight torture; Don't worry there's a happy ending; accidental world building; Ducks; Idiots in Love; Fluff; Romance; Street food; Bigotry & Prejudice; Drama; Hurt/ComfortSummary: NamJoon, một phù thủy hệ Đất mở sạp bán đồ tự chế ven đường. Seokjin, chàng trai làm món mực chiên ngon nhất phố. Phép màu vụt sáng vào khoảnh khắc hai người gặp nhau, lũ vịt được cho ăn đầy đủ và chà, Seokjin gần như không thể nhìn rõ quầy đồ ăn của mình nữa. "Namjoon, em không thể cứ như vậy mà làm Happy Squid trở nên vô hình được. Thế thì còn làm ăn kiểu gì được nữa. Và đừng nghĩ rằng anh không biết bùa xin-đừng-thấy-tôi là bất hợp pháp, bởi vì anh biết thừa đấy nhé. "Namjoon chỉ nhún vai. "Không ai thấy thì làm sao mà bị bắt được."…
Starcat entertaintment sẽ cho ra các nhóm nhạc mới• từ 1994 tới 2003 làm trainee• sẽ cho ra 4 nhóm• 2 nam 2 nữ• đang trong thời gian nhận trainee• mong mọi người vào đăng kí vui vẻ…
Văn án 1: Lần đầu gặp Lisa, cô không hề nghĩ một cậu nhóc tướng mạo phi phàm này lại có một cái tên khá ứng tượng như vậy lại đi làm tên trộm. Chỉ là tên nhóc này rất giỏi lấy lòng người này lại có cuộc đời bi đát hơn cứt chó. Nhưng đến tận sau này cô mới biết, đó vốn chỉ là thứ diễn xuất cho một mục đích xấu xa kia mà thôi.Còn Lisa, lần đầu nhìn thấy Rosé cậu đã có ấn tượng sâu sắc với nàng công chúa này. Hóa ra cô ấy cũng không giống như lời nói của Chu Vi An, bản thân cậu biết thật chất nàng công chúa ấy vẫn luôn tự ti và hèn mọn hơn bao giờ...Nhưng đến tận khi đó, cậu lại mới nhận ra mình đã bị bệnh mất rồi.Và cả hai người họ đều mong ước một điều rằng "phải chăng đừng gặp mặt nhau tại Zurich ngày đó" thì phải chăng mọi chuyện đã tốt rồi........................Văn án 2: Chị Alice từng bảo với cô " Tình yêu là một thứ nhiệm màu với một người con gái, nhưng tiếc nó cũng là thứ phá nát cuộc đời của người con gái ấy".Khi đó Rosé còn hồn nhiên không hiểu chị mình cho đến tận cái đêm định mệnh năm hai mươi hai ấy, cô mới chợt hiểu ra. Bi ai làm sao!Không người xấu nào không bị quả báo, chỉ là quả báo đến nhanh hay chậm chút mà thôi.Thật tuyệt vời làm sao! Nhìn đi, nàng công chúa loài người xấu xa cuối cùng cũng nhận quả báo mất rồi. Quả báo có tên " tình...y..yêu"...Mình ko phải là AU nên đừng gọi như thế nha. Mình chỉ là đăng giúp Bạn mình thoyyy. Và nếu ko đọc thì hãy bỏ qua ko bắt buộc đọc nha. CẢM ƠN MỌI NGƯỜI ❤️.…