Tên: YÊU ANH ĐẾN CUỐI ĐỜITác giả: CacaxYibo97Thể loại: Truyện ngắn, SE, Niên hạ, Chung tình công - Lạnh lùng thụ.Văn án:16 năm yêu anh chỉ để 5 năm được bên cạnh.2 năm chia rẽ, một đời người có là bao.Khi xưa chỉ hận không thể yêu anh.Giờ đây chỉ hận không thể bên anh.…
Đây là bản tiểu thuyết của truyện tranh [ Thiên giáng hiền thục nam ]Tô Gia Áo, một cô gái thời đại mới có tư tưởng và địa vị tân tiến, lại lâm vào tình trạng dở khóc dở cười. Chẳng hiểu vì sao trên trời lại rơi xuống một vị hôn phu rất xinh đẹp, hơn nữa lại còn rất "thuỳ mị nết na", nấu ăn cực ngon, yếu ớt dịu dàng gọi cô là "thê quân", nhưng ai mà cần một ông chồng trong sáng đến độ chán ngấy như thế chứ! Dạng cô thích phải như Tiêu Yêu Cảnh, dáng người cao ráo, nút áo chỉ cài đến nút thứ ba, bước đi phóng khoáng tự nhiên, phong lưu mê hoặc, thỉnh thoảng đốt một điếu thuốc, vẻ nửa ưu tư, nửa thâm tình, nửa u buồn, nửa rực rỡ. Nhưng vòng phượng trên tay cô - tín vật đính ước giữa hai nhà - đã khởi động, khiến đàn ông từ năm tuổi trở lên hễ chạm vào cô là xịt máu mũi, đến ông bố của cô mà cũng không tha. Tô Gia Áo phải làm sao để từ bỏ cuộc hôn nhân kỳ lạ mà mình không hề mong muốn này? Làm sao để cô mở khoá quy tắc gia tộc, xướng bài "nam nữ bình đẳng", dâng hiến tình yêu của mình cho nhân loại.…
Những nỗi buồn kết thành một câu chuyện dài... Những ngày tháng nhớ thương ngắn thôi! Đủ để giết cả một thời thanh xuân trẻ dại...P/s Không phải truyện vài dòng nhật kí thôi…
Ngược công, ôn nhu công. Công: Lưu Bạch Anh Tra thụ, thẳng nam thụ.Thụ: Thiên Hi Sau mỗi bước chân nặng trĩu.Là cơ đơn...... Hạnh phúc cớ sao càng giữ.Càng mong manh...... Sau này nếu em cô đơn, chỉ cần em quay đầu lại..... Phía Sau Em !!…
"Hoa Anh Thảo Dưới Ánh Trăng"Tôi yêu em - một tình yêu lặng lẽ, day dứt, và không bao giờ được hồi đáp.Những cánh hoa anh thảo bắt đầu nở rộ trong lồng ngực tôi, đẹp đẽ nhưng cũng rút cạn từng hơi thở. Tôi biết mình sẽ chết, nhưng tôi thà đau đớn mà nhớ em, hơn là sống mà quên đi tình yêu này."Anh yêu em, nhưng em không cần phải bận lòng."…
Tình đơn phương giống như việc uống canh khổ qua, đắng đắng ngọt ngọt khiến người ta vừa muốn dừng lại vừa muốn tiếp tục.Chỉ vì lỡ quen biết cậu mà đem lòng yêu mến.Chỉ vì khoảng cách xa xôi mà nếm trọn khổ đauVượt muôn trùng sông núi chỉ vì muốn một lần xuất hiện trước mặt cậu... Thế giới của tôi!…
Một chút nắng mùa hạ.Một chút hoài niệm về mối tình tuổi 17 của hai ta.Lưu ý: tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không áp đặt lên người thật.Chúc các cậu đọc truyện vui vẻ, góp ý cho tớ nhé 💗🐆🍪…
"Mỗi năm vào tháng 10, Sơn Thạch lại lên chuyến tàu về thành phố cũ. Nơi đó có ngôi trường tiểu học, có con phố quen thuộc, và có một người mà anh đã yêu suốt cả thanh xuân."Anh yêu Trường Sơn - một tình yêu không nói thành lời, một tình yêu đẹp như nguyệt thực: rực rỡ nhưng ngắn ngủi, để rồi chỉ còn lại bóng tối cô độc.Năm tháng trôi qua, Trường Sơn kết hôn, xây dựng gia đình, còn Sơn Thạch vẫn đứng lặng lẽ trong khoảng trời riêng của mình, nhìn từ xa, chúc phúc từ xa.Mỗi mùa nguyệt thực, anh chờ em. Chờ một ánh mắt, một nụ cười, hay chỉ là một khoảnh khắc để trái tim được sống trong hồi ức cũ.Nhưng rồi sẽ đến một ngày, người chờ đợi phải tự tìm lối đi cho chính mình. Liệu anh có thể buông tay và để lại quá khứ phía sau?"Một câu chuyện buồn man mác về tình yêu thầm lặng, về những lời chưa kịp nói, và về cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ."…
Đó là 1 tình cảm đơn phương của 1 cô gái, cô yêu 1 người nhưng người đó lại xem cô như 1 em gái.( Nếu như các bạn thấy trang 1 không hay thì hãy xem trang 2)…
Năm 15 tuổi, em đơn phương thích anh một cách thầm lặng, hèn nhát.Năm 18 tuổi, anh bước lại gần em, gọi em là Nắng Nhỏ.Năm 23 tuổi, em và anh lỡ hẹn.Anh quay lại... nhưng em đã không kịp đợi anh.SE…