"Trường này đứa nào dám đụng đến thằng Night thì báo trước với gia đình đến hốt xác về.""Tao trước giờ không phải là người có tiêu chuẩn kép, bởi vì chỉ có mày là tiêu chuẩn duy nhất thôi.""Tao với mày hợp nhau quá chứ, North là bắc, night là đêm,'bắc' chân ngang cổ, làm tình xuyên đêm."…
Kim Đức Anh thích thầm một người, vì người đó mà làm rất nhiều thứ. Nhưng mà lại không dám tỏ bày cuối cùng lại nhận được lời mời kết bạn của một người lạ. Mà người này lại rất chăm chỉ đọc tin nhắn của em, cùng em tâm sự........…
" Ngay từ đầu cậu cũng bình thường với mối quan hệ này còn gì?"" Vì lúc đầu em thấy chúng ta ổn ,giờ thì không!"- Dewjane -*Chị và yêu có nghĩa :Giống như cách gọi "em yêu" nhưng bị tách ra bởi chữ và ,nhân vật chị và tình yêu không có mối liên kết với nhau... Cái yêu chỉ kèm theo chứ không phải yêu thật sựCác sự kiện trong chuyện dựa theo chi tiết có thật khoảng 40% không hoàn toàn đúng ❤️…
#2 - 160707 - 170402|LOST| Tên cũ: Lạc Mất Bầu Trời - Cuối Cùng Đã Tìm Được Vô cùng hại não :) -----"Có những đêm, thân thể run rẩy từng đợt, cô mới phát hiện bản thân mình thật yếu đuối. Ba năm, nói ngắn cũng không ngắn, dài cũng không dài, nhưng đủ để cô quên đi hận thù... Có một số chuyện không thể nói trước, nếu như có một ngày gặp anh trên con phố đầy hoa hồng trắng, cô sẽ không quay đi, sẽ không rời xa anh, nếu như lúc đó ... Anh còn yêu cô... "|Hạ Thiên Lam - Trịnh Lâm Anh ( LOST)| ---- #Warn: Không ship bất cứ couple nào :* Ai không thích thể loại này có thể #click_back :)) Ngược từ đầu tới cuối ":) Không dành cho #thanhniênnghiêmtúcteam ---- HOÀN TOÀN LÀ SUY TƯỞNG CỦA CON AU THẦN KINH NÀY :)) --- Bản Chính Thức Được Đăng DUY NHẤT Tại Wattpad ManKhietTamTam--- Link : https://www.wattpad.com/user/ManKhietTamTam --- DO NOT REUP, PLEASE---…
" Jimin đã tặng Jungkook một bó tulip vàng khi thấy anh lang thang một mình giữa Paris phồn hoa với vẻ mặt bất lực và chán nản. Nhưng thay vì lấy tiền mà Jungkook trả, Jimin lại vô tình lấy mất trái tim anh ấy..."___Cảm ơn chiếc bìa fic xinh đẹp đến từ @vantescarlett…
"Chúng ta liệu sẽ còn được gặp nhau chứ..."🌿** Cái này là fanfic đầu tay nên có đôi chỗ viết quá dài dòng, đôi chỗ lại viết quá lũn cũn. Hãy thông cảm cho con nhỏ tác giả **🌿*CÁI NÀY LÀ FANFIC KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN DIỄN VIÊN NGOÀI ĐỜI*BẢN QUYỀN KHÔNG RE-UP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC NÁAAA…
"If I die or go somewhere far, I'll write your name on every star so people looking up can see just how much you meant to me."Nếu một ngày nào đó anh đi đâu đó thật xa hoặc anh chết đi, anh sẽ viết tên của em lên các vì sao để tất cả mọi người có thể ngước nhìn và biết rằng em quan trọng như thế nào đối với anh.…
"Tình yêu không chỉ là sự bùng nổ của Dopamine. Đó là hành trình tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn giữa tâm bão."Cố Lam Thanh là một Tiến sĩ Tâm thần học thiên tài, người tôn thờ sự hoàn hảo và trật tự tuyệt đối. Cuộc sống của cô là một bản danh sách gạch đầu dòng được kiểm soát nghiêm ngặt: Không vi khuẩn, không sai số, và tuyệt đối không có những cảm xúc thừa thãi. Cô dùng dao mổ của lý trí để giải phẫu mọi vấn đề, kể cả tình yêu.Lâm Nhật Hạ là một Giám đốc Nghệ thuật nổi loạn, một ngọn lửa hoang dại sống bằng bản năng và những vệt màu hỗn độn. Cuộc sống của cô là một bức tranh Abstract đầy ngẫu hứng, nơi cảm xúc là thứ duy nhất dẫn đường.Hai con người ở hai thái cực đối lập bị buộc chặt vào nhau bởi một dự án hợp tác bất đắc dĩ và một kẻ thù chung nguy hiểm - Hàn Thiên Vũ, gã bạn trai cũ ái kỷ đầy mưu mô.Ban đầu, đó chỉ là một bản hợp đồng cộng sinh: Thanh cần Hạ để thoát khỏi sự kiểm soát gia tộc; Hạ cần Thanh để tìm lại sự cân bằng sau những tổn thương. Nhưng khi những cuộc tranh luận về "Logic" và "Cảm xúc" dần biến thành những cái chạm lén lút, những nụ hôn trong bóng tối và sự thấu hiểu đến tận tâm can, họ nhận ra mình đang bước vào một vùng nguy hiểm.Khi "Thánh địa vô trùng" của vị bác sĩ bị xâm lấn bởi những sắc màu rực rỡ, và "Sự hỗn loạn" của người họa sĩ tìm thấy bến đỗ bình yên... liệu họ có đủ dũng cảm để phá vỡ mọi quy tắc và chấp nhận một "liệu pháp" chưa từng có trong sách giáo khoa?Một câu chuyện về sự va chạm giữa Trí tuệ lạnh lùng v…