hiếu an • trăng và em
muôn lần vụng trộm của đặng thành an.muôn lần bắt gặp của trần minh hiếu.…
muôn lần vụng trộm của đặng thành an.muôn lần bắt gặp của trần minh hiếu.…
Sau cuộc chia tay đầy nước mắt, nhân vật chính - Dư Vũ, bước vào hành trình 161 ngày vật lộn với cảm xúc, ghi lại tất cả trong cuốn nhật ký.Ngày đầu tiên, anh ngập tràn uất nghẹn, trách móc tại sao người yêu lại rời bỏ mình. Anh cố gắng gọi điện, nhắn tin để níu kéo, nhưng chỉ nhận được sự im lặng đau đớn.Những ngày tiếp theo, mỗi trang nhật ký là một lát cắt của nỗi đau, sự nhớ nhung, và cả những giây phút bất lực trước hiện thực. Dư Vũ trải qua đủ cung bậc cảm xúc: từ day dứt, tiếc nuối, đến việc cố gắng quên đi bằng cách lao vào công việc và thói quen mới.Dần dần, từ những cảm xúc tuyệt vọng, anh học cách đối diện với sự mất mát. Anh nhận ra rằng tình yêu không chỉ là sở hữu mà còn là buông tay khi cần thiết.Đến ngày 161, dòng nhật ký cuối cùng khép lại với sự bình yên trong lòng. Dư Vũ đã chấp nhận sự thật rằng cô ấy không còn bên anh, nhưng tình yêu và những kỷ niệm đẹp sẽ mãi là một phần quan trọng trong cuộc đời. Anh quyết định bước tiếp, không phải để quên, mà để sống xứng đáng với những gì mình từng có.Câu chuyện là hành trình cảm xúc của một trái tim tan vỡ, dạy chúng ta cách yêu thương, chấp nhận và trưởng thành.…
Ở thế giới này, sinh mệnh tiến hóa đến tối cao là "Trí tuệ" hay còn gọi là con đường khoa học. Đây là vũ khí mạnh nhất của loài người cũng là công cụ duy nhất để con người tiếp tục thăm do tương lai vô tận.Nhưng ở một thế giới có vẻ như chúng ta không hài lòng với việc chỉ có "Trí tuệ", chúng ta còn nhận một món quà khác từ sự tiến hóa của sinh mệnh hay còn gọi là một thành quả khác của "chúng ta" SỨC MẠNH SIÊU VIỆT. Con người ở thế giới vừa sinh ra đã được định sẵn sẽ sung sướng, không sợ ốm đâu, đói nghèo, dù cho có lười nhát hay tệ hại cỡ nào đi chăng nữa cũng vẫn "dư ăn, thừa mặt".Sự nguy hiểm trong tự nhiên thúc đẩy sinh vật tiến hóa, lúc mà không một cá thể (người) nào phải chịu nguy cơ sinh tử nữa thì đó cũng là lúc "giống loài" dừng tiến hóa và chuyển biến thành "văn minh". Tuy nhiên " văn minh" không có người phải chết nhưng chắc chắn phải có người khốn khó. Vậy mà nền văn mình này lại nằm ngoài qui luật đó! Có thật là họ không phải trả giá gì không?…
_Tác giả : Đặng hoàng Giang _''Tôi sợ những con của mình , chúng xâm chiếm não bộ tôi , nhân chim lý trí của tôi , chúng phơi bày sự đau đớn , cô đơn , nỗi sầu lực , của sự lẻ loi , sự tức giận vì chẳng được ai giúp đỡ . Trong những giấc mơ , tôi thét lên với mọi người , cố gắng diễn đạt sự sợ hãi và tuyệt vọng của mình nhưng không ai hiểu .''_ Đại dương đen là hành trình nhẫn nại của tác giả cùng người trầm cảm , kể cho chúng ta câu chuyện vừa dữ dội vừa tê tái về số phận , mà vì định kiến và sự thiếu hiểu biết của chính gia đình và xã hội , đã bị tước đi quyền được sống với nhân phẩm , được cống hiến , được yêu thương và hạnh phúc .Là tiếng nói chia sẻ hiếm hoi với thế giới của người trầm cảm , là lời kêu gọi xóa bỏ định kiến xã hội , Đại dương đen đồng thời là công trình giáo dục tâm lý , cung cấp kiến thức căn bản về trầm cảm , hình hài nó thế nào , nó từ đâu tới nó có thể phá hủy ra sao , có những phương thức trị liệu nào và mỗi chúng ta có thể làm gìf để những người không may mắn được sống an hòa với nhân phẩm của mình .…
Hán Việt: Sơn hà lệnh chi Trương Thành LĩnhTác giả: Thu Như PhongEditor: Sịp Thổ Cẩm Tình trạng bản gốc: Đã hoàn. Tình trạng bản edit: Đang lết.... Thể loại: Diễn sinh, Không CP, Cổ đại , HE , OE , Tình cảm , Võ hiệp , Hệ thống , Giang hồ ân oán , Thị giác nam chủ- Đôi lời tác giả - Từ khi đu《 Sơn hà lệnh 》, mỗi ngày ngóng trông buổi tối 6 giờ đã đến, xem sau khi xong lại gấp đến độ ruột gan cồn cào.Ta một bà cô già mà còn đu《 Sơn hà lệnh 》, thật là làm mọi người chê cười rồi.Bởi vì chờ đến thật sự nóng lòng, dứt khoát nhiều xem mấy lần, sau đó lại viết một lần văn, chính mình cho chính mình rải đường.Bổn văn lấy cốt truyện của phim, lấy Trương Thành Lĩnh làm góc nhìn chính, xem Chu Ôn hai người họ hú hí.Vì cốt truyện phía sau, nên tui đã an bài cho Trương Thành Lĩnh một cái hệ thống võ học Kiếm Tam Thất Tú.Nếu có người cùng sở thích, vậy xin hãy cổ vũ nhiều hơn và cùng nhau giao lưu nhé. Đa tạ. Tag: Giang hồ ân oán, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Trò chơi võng du, Trưởng thànhTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Trương Thành Lĩnh, Chu Tử Thư, Ôn Khách Hành, Cố Tương ┃ vai phụ: ┃ .........- Đôi lời editor -Bộ này là tui edit chưa qua sự cho phép của tác giả gốc nên xin vui lòng đừng bưng đi lung tung ạ, bản edit với mục đích phi thương mại, xin đừng ném đá. Đây cũng là lần đầu tiên tui edit một bộ truyện dài. Nếu có gì sai sót mn nhớ nhắc tui với nhe. ฅ'ω'ฅ…
Những năm tháng học trò trôi qua như cơn mưa đầu mùa-mát lành, trong trẻo nhưng cũng vội vã và dễ phai. Đôi khi chỉ cần một ánh nhìn, một nụ cười cũng đủ khiến trái tim khẽ rung lên như gió lướt qua hàng phượng đỏ. Trong những ngày nắng nhạt, hai cô gái gặp nhau khi ôn đội tuyển học sinh giỏi-nơi mà kiến thức là mục tiêu, nhưng cảm xúc lại là thứ âm thầm nảy nở. Họ gắn bó như những vì sao lặng lẽ tỏa sáng cạnh nhau, hiểu nhau qua ánh mắt, thương nhau trong im lặng. Chưa ai kịp nói thành lời, chưa ai dám bước qua ranh giới tình bạn. Rồi thời gian cuốn trôi tất cả, để lại sau lưng một mối tình vừa dịu dàng vừa tiếc nuối. Những tưởng câu chuyện ấy đã ngủ yên giữa những trang vở cũ, vậy mà một ngày, định mệnh lại cho họ chạm mặt-lại cùng nhau vượt qua sóng gió . Ai cũng đặt ra câu hỏi liệu giữa họ có tồn tại thứ gọi là "định mệnh" hay không…
Những ngày thương người... ...người có biết lòng ta vấng vương...Những ngày thương người... ...người có biết lòng ta mãi hi vọng một sự hồi âm...Những ngày thương người là chuỗi thời gian âm thầm lặng lẽ....... một hình bóng cao gầy........ một nụ cười tỏa nắng........ giọng nói người ra sao còn chưa nhớ... chỉ nhớ ánh mắt người chất chứa sầu bi... mà sao lại cố chấp thương người si dại.... ... có lẽ kiếp trước ta đã phụ lòng người.....nên kiếp này người đến đòi lại cả vốn lẫn lời....... âu cũng là có duyên không nợ....... mong một ngày nào đó khi vô tình gặp lại....... ta có thể mỉn cười chào ... .... quên đi hết những tháng ngày ta thầm thương........ hãy an nhiên người nhé...…
◆ Bạch Tâm Nhị: Bạch phủ đích trưởng nữ, Hoàng Thượng thân phong Tâm Nhị quận chúa.Cũng là cái trời sinh dại ra, không tài không đức, bị nhân tùy ý giẫm lên háo sắc tiểu thưNhân quá mức mê luyến tuấn mỹ vị hôn phu, háo sắc quận chúa năn nỉ phụ thân cấp lại sang quý đồ cưới gả cho cho hắn.Bởi vậy trở thành toàn bộ thượng lưu xã hội trò cười, thế nhân giai cười nhạo nàng không biết xấu hổ.Không ngờ ngày đại hôn, vị hôn phu ôm của nàng thân thứ muội.Khấu hạ nàng sở hữu của hồi môn, ném cho nàng nhất giấy hưu thư.Thả đối nàng một trận chế ngạo, tuyên bố tính cưới thứ muội vì Vương phi.Không chịu nổi trí mạng đả kích nàng đương trường để treo cổ tự tử tự tràn đầy.◆Lạnh như băng phúc hắc nàng bị thủ hạ bán đứng hại chết, còn xuyên qua đến một người nhân hèn mọn háo sắc quận chúa trên người?Có thể hay không không cần như vậy khôi hài? Đáng tiếc, này nàng phi bỉ nàng!Mở mắt ra đến, nữ tử thoát thai hoán cốt, mắt mang giọng mỉa mai.Trên người yếu đuối sớm không thấy, đáy mắt quang mang làm người ta kinh hãi!◆ Một hồi Quỳnh Hoa Yến, từng bị nhân xem thường ngốc quận chúa cá muối xoay người, đem này từng khinh thường của nàng nhân hung hăng dẫm nát dưới chânNàng không bao giờ nữa này đây tiền yếu đuối ngốc tử, mà là hóa kiển thành điệp phong vân quận chúa.…
Nguồn: tangthuvien.comConverter:Sazuchan…
Một bộ truyện huyền bí nhiều lúc hơi vô chi của kui !!!!Truyện của kui chỉ đăng tải trên app Wattpad xin đừng mang nó đi nơi khác…
Lưu Ly là một bông hoa vô cùng xinh đẹp và tinh khiết vào sinh thần thứ 1600 cho được đưa xuống trần gian và rắc rối cũng bắt đầu từ đó…
đọc ik r bt chứ k bt diễn tả. Trình siu non, viết siêu dởm do ms tập viết=))…
Ngọt Ngào lúc đầu có chút ngược Thụ sao ngọt công sủng Thụ lạnh lùng công mỹ nhân công ngây thơ hiền lành Mỹ Nhân ThụTôi mới biết chuyện lần đầu có gì sai sót mong Các bạn góp ý…
https://www.facebook.com/profile.php?id=100011331780918…
Có những đứa trẻ không trưởng thành bằng thời gian, mà bằng sự sự vấp ngã…