Trong lúc lượn lờ Deviantart về Leegaa thì tui tìm được tác giả vẽ leegaa dễ thương làm luôn. Nên tui quyết định dịch. Gaara cute chịu không nỗi luôn á Tui cũng muốn nhắn tin xin tác giả dịch nhưng mà tác giả vẽ bộ này cũng phải hơn 10 năm trước rùi. Nên chắc là tui khó xin được lắm.Tui dịch chỉ với mục đích thõa lòng đam mê đu Otp thôi.…
OK em gay vì anh :)) ý tôi là OMG !!! Tôi là thằng nha OK ? Nhưng mà bay ơi gặp ổng xong tôi không gay không được 😫🥹🙏❤️❤️ Sau khi quất ( Call of Duty: Ghosts ) về chơi vì chán vào hè tôi bị Simp ổng bay ạ!! Đẹp trai đến mức muốn bẻ mẹ nó giới tính tôi rồi !!…
Rắc rối, bệnh hoạn, tình yêu trắc trở. Tất cả đã lãng quên. Thế giới mới, cuộc gặp gỡ, gương mặt thân quen. Đổ vỡ, cuộc đời đau khổ. Vẫn như cũ dù đã đi qua.…
Tôi viết Nặng hạ và một đêm muộn đầu tháng 5. Khi ấy bên ngoài trời tối đen đến đặc quánh, bởi một cơn mưa. Nhưng cũng chẳng hiểu vì sao, tôi lại đặt cho shortfic này cái tên "Nắng hạ". Có lẽ, mùa hạ không chỉ đơn thuần có nắng, có mưa. Tôi nhớ một câu nói của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: "Ngày xưa tôi vẫn nghĩ mưa buồn. Bây giờ tôi mới biết, nắng còn buồn hơn mưa."Tôi chỉ muốn viết mấy câu đôi dòng cho tâm trạng đối với Nắng hạ. Đó là đứa con tinh thần trong mắt tôi xinh đẹp lắm, dẫu cho vẫn còn nhiều thiếu xót, dẫu cho vẫn còn nhiều vết thương chi chít ngang dọc. Shortfic: Nắng hạ [GMT]Tác giả: Fragipane (London Kuroshiro)Pairing: Vương Tuấn Khải x Dịch Dương Thiên TỉCategory: FanfictionRating: M (đánh giá về độ khốc liệt của nó, không có quan hệ thể xác, thỉnh chú ý trước khi đọc)Tình trạng bản gốc: Hoàn ( toàn văn: 9 chương)Đem truyện đến nơi khác, để xem bạn rốt cuộc tự trọng thế nào đã. Bằng không, có nói thế nào cũg vậy cả mà."Có một số chuyện, không phải nhớ hay không nhớ, chỉ là chưa từng có ai dạy cho ta cách quên thế nào mới thích hợp."…
em vì nhà không khá giả phải cưới người mà mình không yêu , suốt một năm sống trong cảnh mẹ chồng nàng dâu, bị mẹ chồng đối xử như người hầu kẻ hạ. Cái tên khờ Doãn Khởi trong thời gian em theo chồng vì một tai nạn chấn thương ở đầu mà lại chẳng còn khờ, đã vậy còn mạnh mẽ hơn người thường . Trong một năm đó, theo lời dụ dỗ của Phác Trí Mẫn hắn dính vào con đường tội lỗi, ngày đêm đều cầm dao súng. Đối với hắn chuyện giết người chỉ là cơm bữa .…