[Fanfiction] [RapVietss3] Xoay quanh anh kỹ sư gương mẫu và bạn nhỏ của anh ta..LƯU Ý: - Không có nhu cầu nhìn thấy câu chữ của mình trên bất kì nền tảng với mục đích nào khác. Nếu đối nghịch tư tưởng xin mời clickback. Chủ nhà thẳng tính, hoan hỉ với người dui dẻ và toxic với kẻ xamlon :))- Đây chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, mang tính chất giải trí. Nhân vật và hình ảnh trong truyện không liên quan đến thực tế. Mọi thông tin khác vui lòng ghé qua phần giới thiệu tiểu phẩm.…
Tiêu Khôi sống một cuộc đời bình thường: nghe nhạc, đi mua tinh dầu cho mẹ, và bị hai con mèo đánh thức mỗi sáng. Cho đến khi những cơn "Ảo Du" bắt đầu xé toạc thực tại.Chiếc máy V-Res trên thái dương cậu bỗng phát ra những âm thanh rè đục. Một giọng nói xa lạ vọng về từ quá khứ thì thầm một cái tên: TỬ HUYỀN.Cậu không biết mình là ai. Nhưng có thứ gì đó rất cũ, rất cổ, đang thức dậy bên trong cậu.Và nó muốn ra ngoài.…
Khi thời gian qua thật lâu về sau, lâu đến tứ phương bình định, binh đao nhập kho, ngựa phóng Nam Sơn thời điểm, lâu đến Cái Nhiếp sở yêu cầu quan tâm chuyện này, trừ bỏ "Tiểu trang hôm nay so ngày hôm qua ăn nhiều nửa chén cơm" chính là "Gần đây trước cửa nước sông lại dâng cao vài thước" thời điểm; hai người nhàn tới không có việc gì chấp cờ cộng trản lời nói năm đó, Vệ Trang ngẫu nhiên sẽ đột phát kỳ tưởng, hỏi: "Sư ca, ngươi cả đời đối thủ là ai?""Ngươi" bình tĩnh cả đời Cái tiên sinh tổng hội dùng hắn chậm rì rì cấp người chết không liên quan ta chuyện này trầm thấp ngữ điệu không hề gợn sóng mà trả lời."Ngươi cả đời nhất để ý người là ai?" - Thượng giác vừa lòng, hứng thú dạt dào Vệ Trang uống một khẩu trà, một mặt quanh năm bất biến mịt mờ cười xấu xa lại hỏi."Ngươi" Cái tiên sinh như cũ đáp đến không hề gợn sóng.Cái này phút chốc lại làm Vệ Trang không vui, chung trà hướng trên bàn phóng thật mạnh một cái, ghé mắt cười lạnh, "Sư ca nhất để ý người, chẳng lẽ không phải thiên hạ thương sinh sao?"Tuy rằng Cái Nhiếp rất muốn hỏi một câu thương sinh là ai, nhưng cuối cùng cũng chỉ xoa xoa thái dương, yên lặng uống sạch nửa chén trà, chậm rãi ngẩng đầu đối thượng sư đệ sắc bén không giảm năm đó ánh mắt, lạnh lạnh nói: "Tiểu trang chẳng lẽ không phải thiên hạ thương sinh trong đó một cái hay sao?" Hơn nữa vẫn là ngọn cờ tiên phong, để cho người không thể không để ý một cái.Giống bị nghẹn một nghẹn, Vệ Trang hẹp dài hai mắt hung tợn mà trừng ở Cái Nhiếp trên người. Mà nghênh l…
Lướt trong mục lục để xem về cp bạn thích (yên tâm là không hashtag láo, có cp mới có hashatg)Chúng ta đâu cần lí do để yêu người khác nhỉ. Chỉ đơn giản vì đó là em thôi.…
- Joker Game, màn trình diễn vô nghĩa hay sự sụp đổ của lý luận lòng tin? - " JG không phải chỉ là bộ anime về các anh đẹp trai như bạn vẫn nghĩ...".Bài viết này đơn thuần là đặt quan điểm và tư tưởng của hai bộ phận nhân vật nổi bật trong truyện - Lục quân và Điệp viên, vào trong hoàn cảnh lịch sử có thật để người đọc hiểu rõ được ý nghĩa những lời thoại và hành động của nhân vật, qua đó hiểu được phần nào ý nghĩa bộ truyện. Bởi vì khác với những thể loại khác, seinen thường không giải thích quá nhiều mà chỉ thể hiện để người đọc tự hiểu. (có thể hơi mông lung với người nước ngoài như chúng ta) Đặc biệt là đặc biệt nha, cái này chỉ mang tính chất tham khảo, tham-khảo- thôi. Nếu muốn làm fan mà chẳng hiểu cái mô tê gì cả, thì có thể giúp bạn sau khi xem có thể hiểu được đại khái nội dung bao quát của truyện. Còn nếu không muốn hiểu, hoặc là không hứng thú với Joker Game, thì có đọc cũng như không thôi. Bài này không phải là bài review hay gì cả, nhớ nha.…