Mị chưa đọc bộ này, nhưng trên baidu dc nhiều lượt vote và cmt của độc giả lắm, lướt sơ thấy cũng hay. Hiện đại xuyên, tu chân, tiên giới, cha có người nói tra có người nói không tra, tóm lại đây là 1 bộ ngược thân lẫn ngược tâm mang danh là ngọt 😂 😂 😂 😂 À hàng hoàn rồi, nhảy đi quý dị 😎…
Tặng cho bạn nào thích nhà Dương gia tướng. Reivew của mèo cho bộ này: Dạy con nghiêm khắc quá mức cảm thấy ngột ngạt. Dương gia tướng mấy ông cha toàn là ngu trung, thà giết con, quyết tâm không tha thứ cho con chứ không dám lấy bản năng làm cha ra bảo hộ con một lần. Truyện không dài, hoàn rồi, các cô mời nhảy.Nvc: Dương Duyên Chiêu - Dương Tông Bảo…
Mỗi người họ là những nốt nhạc riêng lẻ trôi nổi nơi nhân gian, xuyên qua những vết nứt âm giai trên dòng thời gian để vô tình hay cố ý hòa cùng nhịp đập, mang theo những nốt ngăn dở dang chưa kịp điền lời, để va vào nhau, tạo thành một bản tình ca thay cho lời được nói. "Áng văn nơi hạ thế" là nơi tình yêu không hiện lên qua tên gọi mà lặng lẽ sống trong từng dây tơ bị giăng nhầm lối, qua tiếng nhạc dạo đầu một thời thơ ấu, qua điệp khúc thời thiếu niên chập chững trên đường đời, và qua hồi ức của kẻ to xác trong hình hài người lớn. Tóm gọn là thứ âm thanh cất vang từ những đứa trẻ học cách trưởng thành.Họ thương nhau như thế, như thể không gian chưa đủ rộng để ôm trọn nhau, như thể đức chúa trời cố tình trêu ngươi đúng lúc trái tim loạn nhịp. Và giữa cõi hạ trần mịt mù lời chưa nói, những áng văn sẽ thay người cất vang từ trái tim."Có bản nhạc chỉ viết một lần và những người gặp nhau vào đúng một mùa.""Nếu có kiếp sau, xin đừng để chúng tôi gặp nhau khi còn dang dở.""Trên đời này có người người sinh ra để gặp một người, rồi tan biến vào hư không."…
Liệu có lần nào anh bỗng nhận ra em trong cái Sài Gòn tấp nập này chưa? Em và anh, ừ thì người xa lạ nhưng lại mang đến cho nhau những bình yên đến lạ thường...…
Tác giả gốc: Vương Tức PhụThể loại: NamxNam, Cổ trang, trọng sinh, nhất công nhất thụ, tướng quân công x si tình thụ,sinh tử, HE, đoản vănĐộ dài chính văn: 12 chươngFic chuyển ver đã có xin phép và được chấp nhận.…
Cậu ấy của năm tháng đó, vừa rực rỡ lại vừa xa cách, tựa như ngàn mặt trời trong một vũ trụ mênh mông, lại như mặt biển sâu mãi chẳng thể chạm tới đáy. Dù có chạy bao nhiêu lâu, tới khi cổ họng mắc nghẹn lại, gương mặt đỏ bừng bừng, vẫn chỉ thấy bóng áo trắng thiếu niên. Cậu ấy vĩnh viễn đứng ở một góc trong kí ức thanh xuân dù đã phủi đầy bụi, vẫn rạng ngời chói chang đến thời gian cũng không thể cướp đi mất. Tôi và người đó, vĩnh viễn chẳng bao giờ có điểm hẹn giao nhau. Nhưng gặp được cậu ấy ở độ tuổi đẹp nhất, cũng là một điều may mắn. Chúc cậu mãi toả sáng dù tháng năm chảy trôi. Mà tôi, dù vẫn bình thường, cũng sẽ theo cách của riêng mình mà vươn lên sống tốt.…
Tản văn về những mối tình tôi đã được nghe Những kỷ niệm hạnh phúc thấm đẫm nước mắtTình yêu đầu đời ngọt ngào , khó phaiHạnh phúc mong manh như bong bóng…
- Truyện kể về Bảo và Dương , 2 Em đều có quá khứ không tốt hiện tại chưa vững và tương lai mịt mù :)) , nhưng mà 2 em đều không quan tâm đến khuyết điểm của đối phương,2 em chỉ quan tâm đến vết thương của nhau và dần dần dìu dắt nhau bước đi khỏi cái quá khứ đó. Nếu không có ánh mặt trời soi sáng vẫn còn ánh trăng dịu dàng soi đường cho 2 em khi đi giữa màn đêm. Cũng giống như tình yêu của 2 em nhà vậy á , không rực cháy như mặt trời mà dịu dàng như mặt trăng,chậm rãi mà đưa chúng em thoát ra khỏi cái " bóng tối trong quá khứ "Cho nên truyện mới tên là"Thương Ai Thương cả đường đi lối về" đó, vì các em thương nhau thương cả quá khứ buồn của đối phương, thương cả hiện tại chênh vênh có nhau và chắc chắn sẽ thương luôn " chúng ta " ở tương lai…
- Tên tác giả: Lê Đô- Edit: Ngọc Ngọc- Beta: Đá Nhỏ- Bìa: Gác nhỏ nhà Zynni (cảm ơn shop iu vì bìa siêu đẹp)- Raw: Tấn Giang- Văn án:Sinh nhật 18 tuổi năm đó, Vạn Xuân quyết định "điên" một lần.Cô lấy toàn bộ dũng khí, hướng về chàng trai đó.Cô chờ rồi lại chờ, đến khi hoàng hôn buông xuống, những vì sao sáng lên cũng không thể cản được nổi mong mỏi nhen nhóm.Cô cũng không ngờ rằng,Cái buổi tối hôm đó, tên phóng đãng kia không thể kềm chế nổi bản tính tuổi trẻ xốc nổi, sa vào vũng máu.Cô lại càng không thể ngờ là,Đằng sau khung ảnh ngày đó có một lá thư tỏ tình không thể mở ra, nó chứa đựng rất nhiều lời muốn nói nhưng rốt cục cũng xóa xóa tẩy tẩy chỉ còn vài chữ:"Vạn Xuân, tôi thích cậu!"(...)Tám năm sau, hai người gặp lại nhau ở cục cảnh sát.Vạn Xuân của năm 18 tuổi thích cậu sống lại, nhưng cô lại không dám đứng lên thừa nhận.Trần Chu, đã từng là người vô cùng sôi nổi, người dùng những ngón tay thô ráp ôn nhu lau đi dòng nước mắt của cô.Hiện tại, chỉ biết đem cô đẩy ra thật xa.Nếu không phải một lần uống say, hắn ôm cô không chịu buông, đáng thương nói:"Vạn Xuân, đừng không cần tôi mà, tôi chỉ còn mình cậu thôi!"Vạn Xuân đã từng cho rằng, chỉ có mình yêu thầm đến tám năm, là tình cảm một phía...- Lưu ý từ tác giả:Là truyện ngọt, xin hãy tin tôi đi!Thể loại: Yêu thầm, tình đầu, trưởng thành, cứu rỗi.Cốt truyện thiên về tình cảm nhân vật.Nếu bạn theo đuổi chuyện đào sâu về tình tiết, xin hãy lướt qua.[Truyện sẽ cố gắng cập nhật vào thứ Bảy hàng tuần.…