Sao Trời Thoáng Qua Bên Em
Cp Chính : Ngô Minh Khang - Nguyễn Hoài An." Anh đi ngang em nhiều lần, như thể chẳng có gì. Nhưng ánh mắt thì chưa từng vô tình."Tác giả : Nguyễn Thị Minh Thư ngày sáng tác : 10/6/2025.…
Cp Chính : Ngô Minh Khang - Nguyễn Hoài An." Anh đi ngang em nhiều lần, như thể chẳng có gì. Nhưng ánh mắt thì chưa từng vô tình."Tác giả : Nguyễn Thị Minh Thư ngày sáng tác : 10/6/2025.…
Tên: Dưới ánh đèn không hắt bóng Author: HedgingCommission by: Minh MinhTranslator: Arrebol; & Editor: LinieCP: ShinShi [Kudo Shinichi x Miyano Shiho (Haibara Ai)]AU: Bác sĩ khoa ngoại tim mạch x Bác sĩ khoa ngoại thần kinhSố chương: 17Tình trạng: Hoàn thànhBản dịch CHƯA CÓ sự cho phép của tác giả, chỉ đăng duy nhất tại wattpad. Vui lòng không reup, không chuyển ver và quan trọng không đạo văn!…
một Badgirl như Lisa phải ở nhà làm vk hiền dâu thảo sao? rất tiếc cô không làm được!!! việc ăn chơi đi Bar đó là niềm sở thích của Lalisa cô. một Badboy như jeon Jungkook anh việc thay người yêu như thay áo là chuyện bình thường nhưng nó khiến cho Lisa cô phải đau đầu vì anh mà cô bị mất nụ hôn đầu cũng vì anh đã khiến cô phải yêu một tên Badboy như anh và ngược là viên lấy đi nụ hôn đầu của Badgirl như cô là niềm vui của anh khẳng định cô là của anh rồi dần dần anh cũng nảy sinh tình cảm với cô.…
Gia Long tiến tới gần. Tôi nhẹ nhàng nhón chân. Đặt một nụ hôn vào môi nó. Mùi thơm của mái tóc và quần áo nó bay thoang thoảng vào mũi tôi. Lâu đến vậy rồi mà nó vẫn y như ngày trước. Bất giác tôi chợt cất lời nói:- Tao yêu mày nhiều lắm Long à...- Tao cũng thế. - Long đáp lại lời tôi.Ánh nắng chiều chiếu vào mái tóc người con trai đang đứng trước mặt tôi. Mới ngày nào đó hai chúng tôi mới chỉ là những cô cậu học trò ngay ngô mà giờ đã là những người trưởng thành. Thời gian trôi nhanh thật đấy. Khi ấy chúng tôi mới chỉ nói những lời yêu thương thơ dại mà bây giờ đang cùng bước trên chặng đường còn lại của mình. Những cơn gió nhè nhẹ thổi qua tóc hai chúng tôi. Long nhìn tôi đắm đuối tới mức tôi không thể chịu được mà thốt lên:- Gì nhìn tao dữ thế, mê tao thế cơ à?Long ngờ người, trầm ngâm một lát, mới tỉnh người rồi nói:- Ừ đúng rồi, tại mày xinh quá với lại tao suy mày nhiều quá rồi.Tôi bật cười. Vô tri thật. Nghĩ gì nói nấy luôn. Tôi cười nhẹ. Đứng trước nó, tôi cũng bị say nắng phần nào. Nó đẹp thực sự không xứng với tôi nhưng vẫn yêu tôi đến thế.- Còn tao thì bị say vẻ đẹp của chàng trai trước mặt đây. Mày bớt đẹp trai một tí cho xứng người yêu tao đi.Nó bất ngờ, nói lại tôi:- Đâu có, mày cũng xinh lắm chứ? Nhưng mà tao đẹp thế tán mày mãi mà chẳng được.Ngốc thật. Đúng là ngày trước nó theo đuổi nhưng mà tôi ngại thôi.- Thế giờ được chưa? Tao đồng ý rồi đây?- Vừa lòng tao rồi...Hai chúng tôi nhìn nhau rồi cười vui vẻ. Tác giả: Hannah_Huongcute/ Bìa: nhờ vẽ hộ t…
''Mày biết gì không? Tao là chân ái của mày đấy.'' Quốc Minh tựa mình vào cạnh bàn, một tay đỡ lấy má phải, nhìn tôi với ánh mắt say mê. Tôi tỏ vẻ ngơ ngác nhìn lại nó, mà thật ra là đang cố soi ra có điểm nào giả dối không. Chớp chớp mắt đúng 3 lần, tôi làm bộ bối rối hết sức:''Hả? Ừ, tớ cảm ơn Minh.'' Lần này nó không cười nữa, như đã biết thừa tôi sẽ phản ứng như vậy, nó ngồi sát lại gần, mơn trớn đôi má tôi: ''Ừ, ý tao là bạn đời.''…
Năm mười hai tuổi, "con ngoan trò giỏi" Võ Giai Thương từng cố tình làm sai bài thi để thỏa cái "ngông ngầm" của tuổi nổi loạn và thành công vào lớp "bình dân" đúng như mong muốn. Tại đây cô, cuộc đời để cô gặp gỡ một "ánh mặt trời rực rỡ" mang tên Lý Ân. Ngày đó, có một cô bé mang trong lòng chiếc tâm tư nhỏ, thường xuyên giấu mình sau mặt bàn gỗ, lặng lẽ, chậm rãi mà yêu thầm một chàng trai có đôi mắt sâu thẳm khiến cả thanh xuân của thiếu nữ bừng sáng.Mười hai năm sau, Võ Giai Thương giờ đây đã trở thành nữ kiến trúc sư trẻ tài năng, mang nhiều hoài bão và thành tựu đáng tự hào. Cô gái ấy cuối cùng đã mạnh mẽ dồn hết một lần quyết tâm, dùng sự kiên trì của đời người để xây dựng "công trình tình yêu" với anh. Tiếc là đổi lại... thứ cô nhận được là một cái kết ê chề đến thảm hại cùng cực. Võ Giai Thương chọn rời đi, mang theo trái tim đã vỡ vụn thành nhiều mảnh.Năm năm biệt tích, cả hai không một liên lạc, họ gặp lại nhau khi những vết sẹo đã đóng vảy.Liệu một bản vẽ đã từng sai số ngay từ nét bút đầu tiên, có thể dùng cả đời để sửa lại cho hoàn hảo?Note: Truyện "Thương Thương Ân Hận" được lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật nhưng có sự thay đổi một số chi tiết để phục vụ cho mạch truyện.…
Amelia là một đứa con gái hư hỏng.Eva là một đứa con gái ngoan ngoãn.Đó chỉ là mọi người nghĩ thế.Vậy, sự thật là gì?----------Cảnh báo : truyện có văng tục nhưng đã được che bớt.Sản phẩm hợp tác giữa @PhuongHoang806 và @KroslineDarle. Bìa truyện được làm bởi @_merveillexi.…
Thể loại: Học đường, ngôn tình, hài hước, bad girl, boy tâm cơ, chiếm hữu, girl mỏ hỗn x thiếu gia nhà giàu.CP: Dương Nhã x Trịnh Nguyễn Hoàng AnhLời dẫn:(1)"Bé con ngoan, há miệng ra. Chị dạy cưng cách hút thuốc.""Thay vì hút thuốc sao không hút anh. Anh tốt hơn thuốc nhiều, vừa ngọt vừa thơm.""..."Tôi nhìn người con trai trước mắt mình, đôi đồng tử xám bạc eo hẹp như viên đạn sắc lạnh. Bờ môi mỏng, cong lên như muốn câu hồn đoạt phách người khác. Gương mặt tuấn tú cùng mái tóc bạch kim che kín hàng lông mày xanh rậm, sống mũi cao, thẳng tắp. Hương hoa nhài xông thẳng vào mũi tôi, giọng nói khàn khàn ấm áp mê hoặc. "Trịnh Nguyễn Hoàng Anh, anh vậy mà dám lừa em. Đồ lưu manh."Hoàng Anh ôm lấy eo tôi, anh rúc đầu vào hõm cổ đặt nụ hôn nhẹ: "Không lừa em thì làm sao có thể khiến em ghi nhớ khắc sâu như vậy."Tôi mím môi, cảm thấy bản thân mình thật nực cười. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Nước đi này quá sai lầm rồi.Cứ như vậy tôi bị trói buộc bởi người con trai trước mắt. Ngày viết: 12/2Bìa truyện: Súy Phù…
Một cô học trò số má... Badgirl=>Năm cuối cấp vẫn gặp vận đen.Một ông thầy nhạt nhẽo... Goodboy=> Đầu năm đã bị dính chưởng.Chuyện tình thầy trò ngang trái bắt đầu từ một ngày tắt nắng, sở thích của nàng Badgirl bị tráo đổi.…
""" Đầu tôi tựa vào vai chàng trai ngồi bên cạnh, nhỏ giọng nói:" Đặng Nhật Phong à! Mày mãi là chiếc ô của tao nhé!""Ừ! Chiếc ô của riêng mày thôi Thái Anh" Giọng nói ấm áp nó làm tôi cảm thấy yên lòng. Chỉ mong rằng khoảnh khắc bình yên này không bao giờ chấm dứt. ""Đây là chuyện Teenfic đầu tay của tớ. Mọi nhân vật, địa điểm trong truyện chỉ là tớ tạo nên. Mong mọi người ủng hộ.Couple chính: Thái Anh x Nhật PhongTruyện lấy bối cảnh học đường Việt Nam. Khi đôi gà bông tình cờ gặp nhau ở buổi đăng kí nhập học cấp ba và kéo theo tỉ tỉ vấn đề phát sinh sau đó. Bản thân author mong có thể đem đứa con đầu lòng này gửi đến cho các độc giả thưởng thức với yếu tố giải trí. Đây là một câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng, phát triển từ những ngày đầu vào cấp 3 cho đến khi trưởng thành. Xin cảm ơn ạHoa Tuyết Trắng…
⚘️ 🍃 hòe ༝༚༝༚…
"Nắng chói chang đến đáng ghét. Nhưng đôi khi, nó cũng quá đỗi dịu dàng."______________Nước mắt cậu thấm đẫm vai áo tôi. Tôi túa mồ hôi trong sự lo lắng. Cậu gầy như que củi khô xác xơ, trông mỏng manh đến nỗi có thể bị vỡ vụn bất kì lúc nào.Giây phút này, tôi thầm mong cậu có thể nói ra hết nỗi lòng mình. Như có con kiến bò lồm cồm trong bụng, tôi thấy ngứa ngáy kinh khủng, vì mình chẳng làm được gì để giúp cậu ấy.Khánh Dương không nói gì, khung cảnh xung quanh bỗng im lìm đến kì lạ. Gió thổi bay lạo xạo, khẽ lay hàng cây xanh rì. Nắng dịu dàng vờn qua kẽ lá, đổ xuống sân trường một tông màu vàng óng. Còn lại mỗi âm thanh rộn ràng và náo nhiệt phía sân bóng xa xa.Khoảnh khắc ấy, tôi đã ước mình có thể ở bên cạnh cậu lâu hơn một chút.Trước khi bản thân không còn thấy nắng nhạt vương vãi khắp sân trường.Trước khi lồng ngực mình không còn thấy nôn nao lúc những ngày hè gió lộng đang chầm chậm ùa về.Trước khi hình bóng cậu nhoè dần trong mấy mảnh ký ức nhạt nhòa của tôi.Tác giả: Chuông Biếc*Một số địa điểm, sự kiện trong truyện không có ngoài đời thật.…
Tác giả: 走吧去橯月亮 (lofter) Summary:Nếu thế gian này thực sự có Thần linh, thì Ngài ấy hẳn phải trang nghiêm, bí ẩn và bất khả xâm phạm.Thế nhưng, kẻ đang xuất hiện trước mắt Oikawa đây... nhìn kiểu gì cũng không giống một vị Thần dễ đối phó.Và điều tồi tệ nhất chính là, Oikawa rõ ràng chẳng có lấy một quân bài hay điều kiện nào để thương lượng.Thế là, Oikawa Tooru, hai mươi bảy tuổi, người mẫu đang nổi, vốn tự xưng là người vô thần, hiện đang cân nhắc xem có nên tin vào cái gọi là "Thần linh" hay không.Notes:AU giả tưởng, Sứ giả Inari Miya Atsumu x Người thường Oikawa Tooru (AtsuOi)…
Một đứa con gái phải gọi là mọt sách, chuyên tâm nghiên cứu về những thứ phức tạp trên đời, Vũ Diệp Anh, chắc chắn là đứa con gái duy nhất dám ngạo nghễ tuyên bố mình có thể nhìn thấu ý đồ, tâm can của một người.Thực tế đã chứng minh là nó làm được.Vậy mà suốt 2 năm trời học chung trường chung lớp, Diệp Anh vẫn không thể hiểu nổi bạn học Nguyễn Thanh Khoa, nổi rần rần trên confession từ lúc mới nhập học. Hợp lý, chẳng đứa con gái nào lại bỏ qua một cậu bạn đẹp trai, cao 1m72 từ lớp 6, học bạ không một vết mực đen, biết chơi bóng rổ và đánh đàn Ghitar cả. À thì.. đương nhiên, nó cũng vậy.Bằng một biện pháp thần kì vi diệu nào đó, khoảng cách giữa hai người ngày càng được rút ngắn, còn nó thì nhận ra tình cảm của mình dành cho Thanh Khoa, căn bản không dựa trên cơ sở bạn bè. ×TRÍCH ĐOẠN×- "Ê Khoa, mày được theo đuổi nhiều như vậy í, có thấy mệt không ạ?"- "Chả biết nữa, Diệp Anh thấy sao?"- "Tao á? Sướng thế còn gì! Các chị khóa trên thì quàng vai bá cổ, mấy bé khóa dưới thì bẽn lẽn chạy ra xin In4, lũ con gái cùng khối mà còn bày đặt viết thư tình."Vừa nói, nó vừa giơ ngón tay ra như đang tính toán. Sau vài phút trầm tư không nói, nó rút ra kết luận: "Cả cái trường cấp II Đống Đa này, mấy ai được như chú!"- "Sao mày hay để ý tao thế?"- "Bởi vì 'phù sa không chảy ruộng ngoài' nha nhóc!"Mi tâm cậu khẽ nhíu lại, nụ cười tốn gái cùng đôi mắt hoa đào lại bất chợt lộ ra trước mắt nó.- "Không chảy ruộng ngoài, có được chảy vào ruộng ta không?"______________Ngày đăng tải: 2/12/2024Một số đị…
By 𝕙𝕒𝕟𝕟𝕒𝕙. 𝙱𝚊𝚍𝚊𝚜𝚜 (𝚗.) • 𝚊 𝚋𝚊𝚍 𝚘𝚛 𝚜𝚕𝚒𝚐𝚑𝚝𝚕𝚢 𝚏𝚛𝚒𝚐𝚑𝚝𝚎𝚗𝚒𝚗𝚐 𝚙𝚎𝚛𝚜𝚘𝚗 • 𝚜𝚘𝚖𝚎𝚘𝚗𝚎 𝚘𝚛 𝚜𝚘𝚖𝚎𝚝𝚑𝚒𝚗𝚐 𝚝𝚑𝚊𝚝 𝚢𝚘𝚞 𝚊𝚍𝚖𝚒𝚛𝚎 𝚘𝚛 𝚏𝚒𝚗𝚍 𝚒𝚖𝚙𝚛𝚎𝚜𝚜𝚒𝚟𝚎…
Sau khi xuất bản cuốn nhật kí đầu tay "Mập mờ cũ của tôi là Manhunt", Cát Ân lại một lần nữa khẳng định vị thế của một "bà hoàng drama" qua quãng thời gian "yêu xa" đầy biến động với Nam vương cuộc thi sắc đẹp. Song hành cũng với những mẩu chuyện dở khóc dở cười thuở trẻ, đâu đó trong thâm tâm, Cát Ân vẫn ôm ấp một hoài bão được sống thật là chính mình, được chinh phục những đỉnh cao chừng như rất đỗi xa vời. Liệu rằng bao ước vọng của một thời nhiệt huyết có còn sống mãi trong lòng cô gái trẻ hay đã sớm bị thời gian mài mòn cho đến tiêu tan?…
An Vy - một cô gái sống nội tâm, ít bạn, vừa chuyển đến trường mới trong năm học lớp 11. Cuộc sống học đường ban đầu khá nhạt nhòa cho đến khi cô quen Duy - cậu bạn cùng lớp, năng động, ấm áp và luôn nở nụ cười rạng rỡ.Duy là người đầu tiên chủ động bắt chuyện, mượn sách, chia đôi hộp bánh, hay đơn giản hỏi: "Cậu ổn chứ?". Những quan tâm tưởng chừng nhỏ nhặt ấy khiến An Vy dần mở lòng. Cô thầm thích cậu nhưng không dám nói, chỉ âm thầm ghi lại mọi điều liên quan đến Duy trong một cuốn sổ tay nhỏ, gọi đó là "kỷ niệm đẹp của tuổi 17".Thế nhưng, khi tình cảm vừa chớm nở thì Duy đột ngột rời đi vì gia đình chuyển công tác. Không lời hứa hẹn, không giữ liên lạc - chỉ còn An Vy ở lại với những cảm xúc chưa kịp nói ra.Nhiều năm sau, Vy trở về nước trong khoảng thời gian dài du học. Giữa những ký ức ùa về, Vy hiểu ra: có những người đi qua không để ở lại, nhưng lại là đoạn thanh xuân đẹp nhất mà ta từng mượn - và mãi mãi không muốn trả.…
In the act of love,_Cover by me…
Nhà tâm lý học Robert Epstein đã chứng minh rằng: Sau 8 giây nhìn vào mắt nhau và cười thiện chí, mức độ tình yêu giữa hai đối tượng thí nghiệm tăng trung bình 7%, mức độ thích tăng 11% và độ thân mật tăng 45%. Thế nhưng, Trịnh Viết Quyền mỗi lần nhìn thấy Nguyễn Trần Uyển Nhi thì sẽ gằn giọng đe dọa: - Mày thích ăn đấm không?Uyển Nhi xinh đẹp, học giỏi, lại thân thiện quảng giao nhưng cũng đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt trước Viết Quyền bặm trợn, du côn. Nhưng chịu ấm ức không có nghĩa sẽ không tìm cách phản kháng. Uyển Nhi quyết tâm "thuần hóa" con lửng mật Viết Quyền cho bằng được...Từ ánh mắt tình cờ giao nhau trên hành lang ồn ã tiếng nói cười hôm ấy, đã thầm lặng mở ra cả câu chuyện dài phía sau. Ở những tháng ngày đó, ánh mắt lúc chạm nhau không còn là trùng hợp.…
Trong xã hội này, quyền lực sẽ quyết định tất cả…