buổi phát thanh tiếp diễn với những lá thư được thính giả gửi về cho radio, trong đó có một câu hỏi như sau:"hôm radio lần trước với yejun và hamin í, hamin có kể rằng đã được han noah tặng một chai nước hoa rất đắt tiền. hamin hoặc noah có thể review qua mùi hương của loại nước hoa đó được hem?"…
"Trong suốt từng ấy năm, tính từ thời cấp 3, thời tôi thích Yu Hamin ấy, anh ta chẳng coi tôi ra gì. Cũng không đến mức xúc phạm hay bạo lực nhưng cứ xem tôi như không khí vậy. Nói lại buồn, sau ba năm, tôi đi đại học ba năm mới biết anh ta có ý chung nhân rồi. Vậy mà..... chính tôi lại gián tiếp giết ý chung nhân của anh"Warning: Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả, nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tác giảChuyển ver từ bộ [TAEGYU] IDK của tác giả @ChiChi805 @Bearben8 Link fic gốc:https://www.wattpad.com/story/279593841-taegyu-idk#🍋…
Author: bambyejun (AO3)Translation: sillage____Beta: tt32dmBẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.Summary: Noah tìm được một cách khác để nói "dừng lại đi".…
Yu Hamin có một giấc mơ.Lần đầu viết, nếu có sai sót gì mong mọi người góp ý ạ.Văn phong tiểu học, cảnh báo SE, ai không thích thì lướt qua giúp mình ạ.Và cuối cùng, cảm ơn vì đã đọc fic của mình.…
Author: namdolkki (AO3)Translation: sillage.BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.Summary: Noah luôn muốn là người làm cú chốt hạ, nhưng hôm nay lại là Bamby.…
Ai cũng có câu chuyện phía sau đôi mắt...Noah thì khác. Câu chuyện của cậu bị viết lên người bằng những vết bầm tím và lời mỉa mai.Trong ánh nắng nhạt cuối hành lang, một cậu trai tóc vàng ngồi một mình, im lặng giữa vũng nước lạnh lẽo.Người ta gọi cậu là "con của gái điếm". Cậu đã từng chống trả, cũng từng dũng cảm đứng lên phản kháng, nhưng kết quả thì chỉ còn lại là sự đau đớn nơi thể xác và cả tâm hồn nhỏ bé rách dần theo thời gianChỉ là... ánh mắt ấy vẫn còn chút hy vọng - một niềm tin mong manh rằng thế giới này rồi sẽ dịu dàng hơn.Và có một người, lặng lẽ nhìn cậu từ đằng xa - đôi mắt màu biển, chứa đựng điều gì đó không tên.Không phải thương hại. Cũng chẳng phải tò mò. Chỉ là... thấy lòng mình nhói lên, không hiểu vì sao.(Là fic là fic là fic thôi!!)…
Có những người bước qua đời ta nhẹ nhàng như nắng.Nhẹ đến mức ta ngỡ chỉ cần vươn tay là chạm được.Nhưng cuối cùng, chỉ thấy mình đứng lại...giữa một khoảng trời trống rỗng.Noah, cậu học sinh năm 11 dịu dàng và âm thầm, chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ rung động.Cho đến khi ánh mắt cậu lỡ dừng lại nơi một người mang tên Yejun.Tiền bối lớp 12 gương mẫu, dịu dàng, và đẹp đến mức như bước ra từ trang sách cậu vẫn đọc mỗi trưa.Tình cảm bắt đầu từ một cái nhìn, lớn dần từ những lần ngồi cạnh nhau dưới gốc cây mùa thu.Yêu một người... có lẽ chưa bao giờ là sai.Chỉ là, yêu một người luôn mỉm cười... đôi khi lại đau gấp vạn lần.Noah không biết, đằng sau nụ cười ấy, Yejun đang giấu điều gì.Không ai nói với cậu rằng ánh nắng dịu dàng nhất... đôi khi cũng là ánh nắng sắp tắt.👉👈 Có chi tiết 🩸 me nên mí bà cân nhắc nha!!…