Hôm nay tôi buồn
💜là cậu💜…
💜là cậu💜…
Edit: Âm thanh của cá nhỏ.Không đảm bảo sát 100% so với nghĩa gốc.Tất cả chỉ là trí tưởng tượng của tác giả. Không ghép vào người thật.Truyện chỉ là bản dịch (không phải bản gốc) và chưa có sự cho phép của tác giả nên cảm phiền mọi người chỉ đọc thôi, không mang ra ngoài ạ.Link wordpress: https://amthanhcuacanho.wordpress.com/…
Tác giả: Trần ĐôngThể loại: phép thuật giả tưởngSố chương: 1667Tiến độ: đang tiến hànhEdit: ChanhLần đầu làm thể loại này, mong các bác đón đọc và ủng hộ cháu nhiều hơn, nhưng nhà cháu chỉ tập trung vào đam mỹ và bách hợp thui ná, lâu lâu đổi gió =)))Văn án:Từ trong đống đổ nát trỗi dậy, khôi phục từ sự diệt vong. Biển cả hóa thành cát bụi, sấm sét khô cạn, tia sương mù kia lại tiếp cận trái đất, xiềng xích của thế giới được mở ra, một góc bí ẩn của một thế giới hoàn toàn mới lộ ra...…
Không có gì hay cả, nên đừng đọc=))))))Vì máy quá nặng nên phải đăng lên:)))Khum có gì cả, chỉ là mấy ảnh tui tự chụp về mấy bài hát và nhóm K-Pop tui thích thui…
dôk cl…
Tên : The mistake of everythingtác giả : Liam_Thien*Mikey Top , Mikey nằm trên *oc : Haru*ocxchar ( OcxMikey)*có từ Tục*Không ngược *OOC*KHÔNG GIỐNG NGUYÊN TÁC *Truyện thuộc quyền sở Hữu của Liam_Thien nhưng nhân vật thuộc về ' Ken Wakui 'mô tả :-Mikey sau khi bị Naoto bắn chết ở khung thời gian Mikey Manila thì lạc vào chiều không gian Dành cho nhân vật phản diện với 1 linh vật kì lạ và bị xuyên vào 1 bộ Truyện Cẩu Huyết " Chúng Tôi Chỉ Yêu Em , Linata " .- hành trình với chút tấu hài, đôi lúc buồn rầu với chứng trầm cảm , lúc thì dễ thương .*hết mô tả*Dâu cưng : Haruchiyo Sanzu , Ran Haitani , Rindou Haitani ,Kurokawa Izana 💓✨…
Tôi từng nghe người từng yêu bảo rằng. Yêu là nụ cười. Yêu là ánh mắt. Yêu là cái ôm. Yêu là mơ mộng. Hay yêu đơn giản là rung động. Tôi lắng nghe từng lời, hơi hoảng sợ. Tôi chưa từng ôm hay nắm tay, cũng chưa từng chạm được vào ánh mắt, thậm chí cũng chưa từng vọng tưởng hay mơ mộng về cậu, trái tim tôi...cũng chưa từng lỡ nhịp vì cậu. Tôi chẳng lẽ không thực sự "yêu"? Họ nhìn tôi, cười lớn. Nếu tôi chưa từng có những điều ấy vậy tại sao lại hỏi họ về tình yêu? Tôi ngượng ngùng, thỏ thẻ đáp rằng: Vì tôi có một giấc mơ. Mơ về đôi /anh thảo muộn/. Anh thảo muộn là lời yêu ngọt ngào nhất cũng là lời yêu đau lòng nhất. Vì đó là lời yêu chưa thể nói, cứ chôn giấu trong tim chỉ đến đêm mới dần hé mở. Lúc ấy người kia có lẽ chẳng kịp thấy nữa rồi. Họ nhìn tôi xót xa, tôi lại khẽ cười. Không thấy thì sao chứ? Thứ tôi biết là bản thân có yêu, yêu một người đến mức không nhận ra, yêu như đôi anh thảo muộn, yêu như đôi hoa thầm lặng trong giấc mơ ấy chẳng hề thay đổi.…