Scaramouche, con rối được tạo ra bởi lôi thần Raiden Ei. Ngay từ đầu đã chẳng được yêu thương gì. Trái tim cậu trải qua biết bao những lần tan vỡ mà dần tan rã, kết thúc cuộc đời của con rối đáng thương. Nhưng khi mở mắt, cậu lại được xuyên vào một nhân vật khác trong thế giới khác, nhân vật ấy cũng không khá hơn là bao. Cứ ngỡ kiếp này cũng như vậy, nhưng sau khi gặp được những nhân vật ở đấy, Scaramouche như được kéo ra khỏi vũng đầm lầy u tối ấy. Tuy nhiên tất cả chỉ là..?…
Đây là truyện dịch nhà cả nhàTên gốc: 穿成ABO恶毒男配后,被我男主二联手送上绝路Tác giả: 精选专区Văn án:Xuyên thành phản diện trong ABO, tôi bị nam chính và nam phụ hợp sức đẩy vào đường cùngSau khi xuyên thành phản diện Omega trong tiểu thuyết ABO, tôi - một thẳng nam - đã bị nam chính trả thù, bị lôi vào ngõ hẻm làm nhục, còn bị axit tạt vào mặt.Suốt năm ngày trời, tôi không đếm nổi đã có bao nhiêu kẻ chà đạp lên người mình. Chúng cười nhạo, để lại những vết thương trên thân thể tôi, cho đến khi tôi thoi thóp và được nam phụ Alpha phát hiện.Anh ta đã gấp rút đưa tôi đến bệnh viện, và ở bên tôi vượt qua những ngày tháng đen tối nhất.Dù bác sĩ nói nửa đời còn lại của tôi sẽ phải sống chung với túi tiểu, anh ta vẫn không chút do dự cưới tôi.Tôi tưởng mình đã gặp được tình yêu đích thực, thế nhưng vào năm thứ năm sau đám cưới, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa anh ta và nam chính.…
Chỉ ra chương khi có cảm hứng, nếu chưa có cảm hứng thì sẽ không có chương mới. Tôi lười biếng lắm, và bận rộn nữa. Điều tôi làm kịp bây giờ chắc là tiêu diệt thời gian và vài con kiến ...…
Những dòng tác giả viết đều là do cảm xúc cá nhân hình thành, chỉ muốn gom góp những kỷ niệm của bản thân thành vài dòng tâm sự trước khi rời xa cuộc sống này...!…
"Róch rách..."Tiếng mưa chảy từ mái hiên đỗ xuống tạo ra những âm thanh vui tai. "Cạch" chiếc cửa sổ tại một khu xóm nhỏ mở ra, bên trong là một chàng trai trẻ với khuôn mặt thanh tú. Anh chàng đưa đôi mắt yêu điều của mình ngó vào hư không. Gió se se lạnh, bầu trời thì xám xịt, cảnh vật điều hiêu không một chút sức sống.**********************"Bạch...bạch..."Những bước chân nhẹ như không va chạm cùng mặt nước. Anh chàng đi từ từ tiến về phía một tiệm cà phê đầu xóm anh. "Tinh.." chiếc nhỏ treo trên cao ngay mép cửa run nhẹ. Bước vào trong là một không gian khác nó ấm áp hơn bên ngoài, thoải mái và dịu chiệu hơn. Anh chàng vắt chiếc áo khoắc bị ướt sủng lên móc trên gần cửa, anh cất chiếc ô vào đúng nơi rồi lại bước đến quầy order. "Tách"Giọt cà phê rớt xuống, bản nhạc jazz vang lên và một cái chớp mắt..."Hahaha... em biết nó sẽ thú vị mà""Anh, ta đi thôi...""Em thích nhất là mùa đông...""Đây chính là quán cà phê em yêu nhât""Em...xin...l...""Két....Ầm...""LAM HÀ.....""Rắt...rắt...rầm..."Những mảnh ký ức vui vẻ, đau buồn cứ thế ùa về. Mỗi lần anh đến đây khẽ nhắm mắt lại nhớ về cô ấy, cô gái anh yêu nhất cũng là người sẽ cùng anh đi đến hết cuộc đời. Con đường trước tiệm cà phê là nơi người anh thương thân hình máu me đang hấp hối chờ chết, mọi người xung quanh chỉ biết đứng nhìn chỉ tay năm ngón mà bàn tán đủ điều. Lúc đó, anh tuyệt vọng vô cùng. Tại sao, nơi cuối cùng cô muốn đi trước khi đi qua Mỹ phẫu thuật là tiệm cà phê này? Nơi cô muốn ở mãi vẫn là tiệm cà phê này? Và...thứ cô yêu thíc…