Giới thiệu:- Cho em- Cái gì?- Một mảnh hồn của anh."Để lại thanh xuân những mộng mơ ngày ấy, gói trong tim một dáng hình lặng lẽ ngây ngô, nét bút nhạt trượt dài trên trang giấy, thiếu nữ chào người bằng một nhành hoa."- Trích nhật ký thanh xuân của bạn nhỏ, ngày 28/5/2021…
Lời mở đầuXin chào, mình là Gạo. Bắt đầu từ ngày hôm nay mình sẽ viết ra những dòng cảm xúc mà mình cảm nhận qua từng ngày. Những dòng cảm xúc ấy dù có lộn xộn, hay dù là những suy nghĩ rất nhỏ bé nhưng đó có lẽ sẽ chân thực nhất, rõ nét nhất. Chính là những điều mình muốn chia sẻ, giãi bày và cũng để chính bản thân mình suy ngẫm. Để khi mình đọc lại những dòng suy nghĩ ấy mình sẽ cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn. Để chúng không chỉ là những suy nghĩ chỉ nhảy nhót, quanh quẩn trong đầu mình. Để mình có thể "nhìn thấy" rõ ràng những cảm xúc mà bình thường chúng bị bó hẹp trong bộ não của mình. Những điều mình sẽ viết ra là những dòng suy nghĩ của chính bản thân mình.... ❤️Gạo.…
"Vì anh và em sống trong hai thế giới quá khác nhau. Anh luôn phải đuổi theo thứ gọi là trách nhiệm, là cơm áo gạo tiền, còn thế giới của em là những tháng ngày vô tư không phải lo nghĩ điều gì xa xôi cả. Chính vì khoảng cách giữa hai ta quá lớn, khiến cho mối quan hệ cũng ngột ngạt dần. Thôi thì mình dừng lại, xem như một cách giải thoát cho nhau..." _______• Idea by: @cemld1 (tiktok)…
Cô là Miêu Miêu đang ngồi ở buổi chào cờ sau lưng là Bảo Hân bạn thân Cô nghe được lớp kế bên nhốn nháo về vụ việc có cái app lạ trên màn hình điện thoại không thể xóa được mà không khỏi tò mò. A Tuyết là Lớp Phó Học Tập của lớp luôn nghiêm khắc có tính chính trực cao nghe được lớp kế bên nói thế khiến lớp mình xáo trộn kiến A Tuyết tức giận nói mọi người trật tự. Ngày hôm sau, lớp Cô cũng có trường hợp tương tự như lớp đó và mọi chuyện bắt đầu.…
*OOC*Truyện chỉ là giả tưởng, hoàn toàn không có thật, vui lòng không đem vào đời thật và người thật----"Em là giấc mơ màu tuyết, còn anh là kẻ gác cổng giữa ánh sáng và bóng tối."Nơi núi rừng phủ sương, có một hồ ly trưởng tộc - lạnh lùng, kiêu hãnh và bất tử, sống trong thế giới của riêng mình, nơi ánh sáng dường như chẳng bao giờ chạm tới.Người ta gọi anh là Quang Anh - kẻ đứng đầu, kẻ cô đơn trong vương quốc âm u và tĩnh mịch.Tại một ngôi làng nhỏ trong tộc Hồ Ly, có một tinh linh bé nhỏ Đức Duy, mang trong mình ánh sáng trong trẻo, như giọt sương mai lặng lẽ rơi trên cánh lá già nua, dịu dàng và đầy hy vọng.Tuy sống chung một tộc, thế nhưng Quang Anh và Duy lại như hai thế giới song song: một bên là bức tường băng kiên cố của hồ ly bất tử, một bên là mạch nguồn dịu dàng luôn khao khát được chạm tới.Rồi một ngày, giữa sương mờ của đất linh, những khoảng cách tưởng chừng không thể vượt qua dần nhòa đi - khi ánh mắt họ giao nhau, một điều kỳ diệu bắt đầu nảy sinh.Hai linh hồn - một mềm như ngọc, một cứng như đá - vô tình va vào nhau giữa sương mờ núi thẳm.Và từ khoảnh khắc ấy, thế giới không còn yên ắng nữa.Trong sắc sương mờ đất linh, liệu hồ ly có giữ nổi người đã chạm vào trái tim mình?Liệu người giữ ngọn lửa lạnh có thể níu giữ được ánh sáng mong manh vừa le lói vào trái tim đơn độc ấy?…
Thể loại: Fanfic, Đô thị, lập nghiệp, nghề model.Kate Moss từng nói "Nếu tôi muốn khiêu vũ, tôi sẽ mang đôi giày cao nhất và diện chiếc váy ngắn nhất".Địch Lệ Nhiệt Ba từng vô cùng hâm mộ người phụ nữ có thể ngạo ngễ khí chất như vậy, sau này cô mới hiểu, con người đạt muốn đạt được bất cứ điều gì đều phải trả giá, khi người ta ở một ngưỡng hạn, tự nhiên con mắt nhìn thế giới cũng sẽ khác, khí chất thì ra cũng chính là một loại đánh đổi.Author: LHFanfic chuyển thể, lấy cảm hứng theo manhwa The One của tác giả Nicky Lee.---Vui lòng chỉ share không reup…
viết cho những ngày buồn chán, thú thật là mình đã đấu tranh nhiều lắm mới quyết định viết chiếc fic be bé này. chủ yếu là thoả mãn bản thân thôi, vì mình yêu viết lách nhưng lại không giỏi lên cốt truyện, nên có khi nó sẽ trống rỗng lắm...…
100 ngày xếp 1000 con hạc để đổi lấy duy nhất một điều ước, phác thái uyên chỉ mong rằng tôn huệ châu cả đời này được hạnh phúc, bình an.tất cả gif trong fic đều được lấy từ pinterest.written by dystychi.…