Gã thanh niên cô độc, hướng nội đột nhiên thừa hưởng một gia tài kết sù cùng khu nhà nghỉ/trang trại do một người họ hàng gã không hề nhớ mặt để lại. Tách biệt, cô lập khỏi mọi người thậm chí cả gia đình, tưởng chừng cuộc sống hoàn hảo và yên bình này của gã sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng chưa được ba tháng, cái sự yên bình đó đã rối tung lên khi gã phát hiện có hai vị khách không mời đã lẻn vào nhà mình sau một đêm say.…
*Tên khác: [Nước mắt có vị như thế nào?] (tên tiếng Anh: How do tears taste?)*Thể loại: Fanfic, thanh xuân vườn trường,....*Couple: Kagamine Len x Hatsune Miku (VOCALOID)*Disclaimer: Tất cả các nhân vật đều không do tôi tự sáng tạo, họ thuộc bản quyền của Crypton. Tôi chỉ là người dệt nên cuộc đời cho họ.*Ảnh bìa:- Nguồn (nơi tôi lấy ảnh): https://www.zerochan.net/1923574- Edit: Tôi (bằng Canvas. Không dùng phần mềm nào khác)*Lưu ý: - OOC- Nhạt, nhảm, tệ. Có hơi phi logic.*Nghiêm cấm tuyệt đối:- Tranh cãi, đục thuyền trong truyện của tôi. Anti-fan Milen là tôi cấm tuyệt đối vào. Tôi không thích rắc rối.- Bê truyện của tôi đi lung tung. Đánh chó phải ngó mặt chủ, nghe chưa? Truyện chỉ đăng tải tại W.a.t.t.p.a.d. Các bạn đọc ở nơi khác rồi dính virus là tôi không chịu trách nhiệm đâu.*Hãy:- Văn minh và lịch sự, tôn trọng lẫn nhau. Tục tĩu cũng vừa mức. Vui thôi, đừng vui quá nhé.- Góp ý cho truyện của tôi thoải mái nhé.---Chúc các bạn có khoảng thời gian vui vẻ---…
Nỗi đau của em là lưỡi dao sắc bén đâm vào tim anh rỉ máu... Nụ cười của em tựa như nhựa sống tươi sáng lặng lẽ vun vén mầm cây hạnh phúc trong miền kí ức của anh... Vậy nên hãy luôn mỉm cười em nhé, vì anh luôn ở đây, luôn ở cạnh em...…
Tôi đây , Boun Noppanut , chính tay tôi chăm cậu nhóc từ khi nhóc nhà tôi được 5 tuổi nên chả ai mà hiểu nhóc như tôi đâu . Nhóc pao là em trai được ba mẹ tôi nhận nuôi từ cô nhi dù vậy chúng tôi luôn coi em ấy như một phần của gia đình . Dù có thế giới này có tàn nhẫn hay có làm gì cậu nhóc nhỏ của anh đi nữa chỉ cần em gọi một tiếng "anh hai" anh sẽ lập tức không màng tất cả mà ôm em vào lòng...…
Có người từng ví thanh xuân như một hộp kẹo có đủ thứ vị trên đời. Vị đắng đắng của chocolate, vị chát làm đầu lưỡi tê tê của trà xanh, hay vị thơm thơm dịu dịu của vanilla... Tất cả làm người ta chìm đắm rồi quyến luyến. Dù đã trải qua vẫn khao khát được nếm lại một lần nữa.…