Sau khi kết thuật đợt huấn luyện hoán đổi linh hồn, Gojo đùa cợt một chút nhưng chuyện đó không kết thúc bằng một tràng cười mà lại kết thúc bằng một khoảng lặng sâu lắng.Ảnh bìa: đã được sự cho phép của artist, vui lòng không mang đi bất cứ đâu!!!Artist: @i_ke_37 (x/twitter)Link ảnh gốc: x.com/i_ke_37/status/1811324657456578828…
Những đoản ngắn viết về những góc tối tâm lý mà không ai muốn chạm đến...Những góc tối chờ được khai sáng ... hoặc góc tối đón ánh sáng lọt vào để nhấn chìm rồi xâm chiếm ...Những thứ mà không ai biết được...…
Tổng hợp oneshot GoOtsu. Yêu OTP rất nhìu, vô hạn nụ hôn cũng không đủ. Hướng đến mục tiêu 100 fic lào, chắc cũng tầm chục năm nữa là xong ý mà (ノ≧ڡ≦).…
-nữ chính đáng yêu cá tính, thích ngắm phố phường đó đây ( Christina Wakefield )-nam chính đẹp, hung hãn, mất nết... nói chung là ba chấm ( Philip Caxton ) Tóm tắt:trong chuyến đi đến sa mạc Ả Rập, Christina Wakefield tình cờ gặp Sheik Abu, người đàn ông trước đó cô biết đến với tên Philip Caxton ở Anh. Từng một lần từ chối lời cầu hôn của hắn, giờ đây cô trở thành nô lệ của Philip, với khao khát được trở về với cuộc sống tự do như trước... hay thoát khỏi sự yếu mềm mà trái tim cô dành cho kẻ đã khiến cô trở thành nô lệ. Lưu Ý: truyện có nội dung bắt cóc, hơi hơi cưỡng ép, nam chính ngược nữ chính, nam chính hơi bệnh bệnh biến thái, tâm lý thất thường, nam chính lớn tuổi hơn nữ chính ( nữ 17 ), gây ức chế * truyện chưa có bản dịch chính thức, nên mình đặt đại tên hihi, mình cũng mới dịch truyện thôi nên thông cảm văn viết chưa được mượt mà* tên gốc: Captive bride * tác giả : Johanna Lindsey…
Gần đây Yuta trở nên bận rộn với công việc và không thể chơi với chú mèo trắng quá nhiều. Nyatoru vô tình nhìn thấy một bài hát quảng cáo trên TV.Ảnh bìa: Đã có sự cho phép của artist, vui lòng không mang đi bất cứ đâu mà không có sự cho phép!!Artist: Yuuki186 (Twitter: @Yuuki08081806)…
Có những lời ngỏ, không đáng phải thuộc về sự im lặng. Là vì, sự ngập ngừng ghì nó lại quá lâu, nên vô tình bị tước mất cơ hội được cất lên...Một lâu đài cát từng được cẩn thận dựng nên giữa những ngày tưởng chừng chẳng thể tan vỡ. Người ta đã từng tin rằng chỉ cần bản thân đủ kiên nhẫn, đủ chân thành, cơn sóng ấy sẽ dịu đi, thời gian rồi sẽ đứng lại. Nhưng sẽ không có cơn sóng nào dừng xô, càng sẽ không có khoảng khắc nào đủ dài để mãi giữ lấy một điều đang dần trượt khỏi tay.Không ai nhớ rõ khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Chỉ biết rằng sau những ngày bận rộn, những lần lỡ hẹn, những điều 'để mai nói cũng được'... lâu đài ấy không còn nữa.Người ta đi tìm một bầu trời đã từng xanh khắc sâu trong tim giữa đêm đông gió rét, đi tìm một điều mà chính họ cũng không chắc còn tồn tại hay không. Và có lẽ, thứ đang tìm kiếm chưa bao giờ là bầu trời."Tìm gì vậy?""Anh muốn tìm Duy Khánh, mùa hè năm ấy.""Không cách nào tìm được nữa đâu."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
Một hôm nọ khi đang điều tra về một số báo cáo của các cửa số về một linh hồn nguyền rủa lảng vảng trong một khu rừng thì Yuta đã vô tình du hành về quá khứ 12 năm về trước.Có R18 ở chap 16 (Ngày thứ 13)Truyện tên đầy đủ là: Sao người yêu lúc tôi 28 tuổi lại có thể là mối tình đầu lúc 16 tuổi của tôi được?Do wattpad hạn chế độ dài tên truyện TvTLink truyện ao3: https://archiveofourown.org/works/55793050 (Tiếng Việt)https://archiveofourown.org/works/55793020 (Tiếng Anh)Ảnh bìa: Đã có sự cho phép của artist, vui lòng không mang đi bất cứ đâu!!!Artist: Su-san (Twitter: @nasuother)…
Giữa lòng một thành phố xinh đẹp mà xa lạ, khi đất trời đang dập dìu cho khoảnh khắc chuyển giao từ cuối xuân sang hạ, có hai đứa trẻ từng là cả mùa hè của nhau rồi bỗng chốc hóa người dưng giữa những dòng xoay hối hả của cuộc đời. Trong cái nắng chiều dần nhạt của những ngày lập hạ đầu tiên, khi nhiệt độ chỉ giao động ở chừng 23 độ, không khí dịu dàng hòa cùng những cơn gió mát lành, có hai người - tương phùng, lần nữa nhờ cái duyên cả đời mới có một lần.Tới lúc hoàng hôn kia dần buông, chẳng ai biết chờ đợi phía trước sẽ là một đêm trăng thanh gió mát khiến thành phố như dịu lại hay sẽ là một cơn mưa đầu hạ rả rích làm u tối cả con phố dài. Thế nhưng, họ vẫn chọn tiến về phía trước, dẫu biết rằng tình cảm này cũng như gió không thể mãi dừng lại nơi kẽ tay, hay mây rồi tới lúc trôi xa khỏi bầu trời mình từng trú ngụ. Giữa quá khứ, thực tại và những giấc mơ, giữa những quen thuộc và xa lạ, họ lặng lẽ viết tiếp lời hứa về mùa hè kế tiếp dưới những tán cây bàng cao lớn, xanh ngắt, để mặc cho định mệnh dẫn lối qua những hư ảo của nhân duyên."Mùa hè tới, mình sẽ lại gặp nhau.""Hứa nhé?""Tớ hứa với bạn!""Nhất định, bọn mình sẽ còn gặp lại."Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
"Nhưng mà, sao anh lại thích hoá học đến vậy chứ?""Bởi vì anh thấy, hoá học rất đặc biệt.""Đặc biệt chỗ nào?""Ví dụ như: Glucose và tructose giống nhau đến mức có cùng công thức phân từ, cùng là monosaccharide. Nhưng Br2 vẫn tìm thấy glucose giữa vô số phân tử khác. Vì hoá học sẽ không đưa ra lựa chọn qua loa chỉ từ vài điểm giống nhau mà luôn dựa trên những chi tiết dù là nhỏ nhất.""Vậy sao anh lại tới làm việc ở Viện Sinh học?" cậu hôm nay đặc biệt dành cho anh nhiều thắc mắc hơn bình thường. Dĩ nhiên, Nam rất vui lòng giải đáp những thắc mắc của bạn nhỏ này, luôn luôn. "..." bởi vì dù anh có thu được bao nhiêu kết quả nghiên cứu, cũng không giải mã được cách con tim hoạt động. Có lẽ, trái tim con người mãi mãi là một điều thần kỳ chẳng khoa học nào lý giải được..., giữa biển người mà trong ADN của họ đều có bốn loại nu là a,t,g,x, giữa rất nhiều người giống nhau như vậy. Nhưng trái tim lại như một ổ khoá đặc biệt, chỉ nhận chìa khoá của một người mang liên kết đặc biệt.Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
"Lam Trạm... mau ra tay... mau giải thoát cho ta !""Không thể""Lam Trạm... ngươi còn không ra tay, sẽ không thể vãn hồi""Không thể"........................................................"Ngay thời khắc Tị Trần xuyên qua tấm ngực của Ngụy Vô Tiện, cả khoảng không gian đang hỗn loạn bỗng lập tức trở nên tĩnh lặng tức thì... im lặng đến mức có thể nghe cả tiếng từng giọt máu rơi chạm xuống nền đất"........................................................Một kiếm đoạn hận niệm... một kiếm sát ái nhân...Một kiếm vì thiên hạ... một kiếm ái biệt ly...Cuối cùng... dù y chọn thế nào thì vẫn là không thể vãn hồi...Fanfic do Nguyệt Ma viết. Nhân vật thuộc về nguyên tác Ma Đạo Tổ Sư của Mặc Hương Đồng Khứu.…
Giữa một thế giới hỗn tạp, Matthew Edsel hiện diện như ánh sáng cuối con đường, như cánh tay cứu rỗi của Chúa dưới vực thẳm. Với sứ mệnh thiêng liêng đứa con của thần linh cậu chính là viên ngọc quý của đế quốc Eldoria, là biểu tượng tôn quý không thể thay thế trong lòng người dân. Song đối với Arthur Garrick cái gọi là đứa trẻ của thần vốn dĩ chưa bao giờ là thứ khiến gã bận tâm ngay từ lần đầu gặp gỡ. Ánh mắt gã chưa từng rời khỏi con người tỏa sáng tựa ánh dương ấy. Chưa bao giờ...…
- Tự dưng lại muốn viết ra cuốn này hihi, một cuốn riêng về tâm sự của nhân vật Polska trong AU của cừu:>> Đôi khi cừu sẽ mượn cái hồn nhân vật ấy để trải lòng đôi chút:'))- Warning: truyện chứa mindset kỳ lạ và bi quan của cừu, nếu mấy bác không thích, mấy bác có thể không đọc:'>>…
Hôm nay, khi Maki, Toge và Panda đang bày đồ ăn vặt ra tổ chức tiệc trong lớp để chờ tiết học bắt đầu thì Yuta mang một thứ màu trắng khổng lồ qua cửa lớp. Ồ, và như mọi ngày Gojo-sensei lại đi trễ nữa rồi.*Tui chỉ có ý định kéo dài fic này ra một xí thôi, mới là ý định nên chỉ mới có chap đầu chứ chưa có bản thảo nào hết á, để xem nó có đi vào dĩ vãn như mấy cái fic có 'ý định' trước không nào heheẢnh bìa: Đăng lại đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không tự ý mang đi bất cứ đâu!!Artist: @Yuuki08081806 (twitter)Link ảnh gốc: x.com/Yuuki08081806/status/1867541945985421512…
Thể loại: Trinh thám, học đường, bromance pha lãng mạn.- Lần đầu viết về thể loại này, không biết ổn không 🥲, trái ngược lại hoàn toàn với cái mindset của tui ln.…