Thuở niên thiếu động tình, hắn giữ nàng lại. Khi ngự trị trên ngôi cao, hắn bất đắc dĩ phải giấu nàng đi.Chốn thâm cung quạnh quẽ, nàng ngày qua ngày, năm này sang năm nọ lặng lẽ chờ đợi.Quyền thế địa vị hắn chẳng hề khiếp sợ, gạt bỏ muôn vàn khó khăn để siết chặt vòng tay ôm lấy nhau.Trùng trùng cửa cung, tầng tầng tường đỏ, một giấc mộng trong mộng bừng tỉnh kẻ tình chung.…
Khương Uẩn thiện mưu lược, thấu tâm kế, là đại cung nữ thân tín vô cùng đắc lực bên người Lệ Tần.Từ trước đến nay, nàng một lòng một dạ chỉ ngóng trông đến ngày được xuất cung. Thế nhưng người ở trong cung ngồi, họa từ trên trời rơi xuống. Vị chủ tử mà nàng tận tâm tận lực hầu hạ lại muốn đem nàng dâng cho lão hoàng đế để đổi lấy ân sủng......Khương Uẩn lập tức không chút chần chừ, vội vã tìm đường lui mới cho chính mình.Tạ Tế là trữ quân đương triều, tôn quý vô cùng, lại gặp phải vị phụ hoàng hôn quân vô đạo. Một ngày nọ ở trong cung, chàng bắt gặp một nàng tiểu cung nữ to gan lớn mật, bèn thuận tay giúp đỡ một phen, muốn thành toàn cho ý nguyện của người đẹp.Sau này, vào một đêm nọ,Mỹ nhân khí tức như lan: "Điện hạ, nô tỳ tâm duyệt người......"…
Kiếp trước, Cố Vân Yên tâm địa thuần thiện, không tranh không đoạt, một lòng hướng về Tiêu Dục. Thế nhưng, kết cục nàng nhận lại chỉ là nỗi đau mất con, ôm hận mà chết.Trọng sinh một đời, nàng quyết tâm giẫm đạp tất cả những kẻ từng tổn thương, tàn hại mình dưới chân.Nàng phải trở thành người phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ: phượng quy về tổ, sủng quan hậu cung. Từ đây, không một ai còn có thể bắt nạt nàng dù chỉ là nửa phân!…
🌸Tác giả: Ốc Lí Đích Tinh Tinh🌸Thể loại: Cung đấu, Ngôn tình cổ đại, Cung đình hầu tước,...🌸Tình trạng: Hoàn Convert - Đang Edit🌸Giới thiệu truyện:Chu Uẩn - trưởng nữ Chu gia xuất thân danh môn, phụ thân là Tam phẩm thị lang, cô cô lại chính là Trân Quý phi được Thánh Thượng sủng ái suốt mười mấy năm trong hậu cung. Từ khi sinh ra, nàng đã là viên minh châu được bao người nâng niu trong lòng bàn tay, là thiên chi kiêu nữ, là giai nhân khuynh quốc, cũng là quân cờ được số mệnh sắp đặt giữa chốn quyền mưu sâu thẳm.Người đời vẫn nói: "Chu gia xuất mỹ nhân, mỗi một đời đều khiến đế đô khuynh đảo."…
Trong chốn cung đình thâm u, vàng son rực rỡ chỉ là lớp sơn phủ bên ngoài, còn bên trong, mỗi viên ngói, mỗi phiến gạch đều thấm đẫm máu và lệ của những nữ nhân bị quyền sủng vùi lấp. Giữa những bức tường son lạnh lẽo ấy, có một nữ tử khởi đầu chỉ mang thân phận thấp hèn nhất - một tiểu cung nữ chuyên trồng hoa cỏ trong nhà ấm, vậy mà lại từng bước, từng bước đi lên, đến nơi cao nhất mà bao người mơ tưởng.Nguyễn Quân sinh ra vốn chẳng phải người quyền quý, chỉ là một nữ tử được đưa vào cung từ sớm, chịu cảnh hầu hạ trong vườn hoa cỏ, quanh năm ngửi hương cúc, hương mai, mà chưa từng nghĩ đến một ngày bản thân sẽ bước chân vào vòng xoáy huyết lệ của hậu cung. Nhưng tạo hóa trêu ngươi, nàng được trời ban cho một vẻ đẹp khuynh quốc - da như tuyết sứ, tóc tựa mây đen, mi thanh mục tú, nụ cười nghiêng nước nghiêng thành. Cái đẹp ấy vốn nên là phúc, song trong chốn hậu cung gió tanh mưa máu, lại chính là họa.…
Kiếp trước, nàng vào cung chuyên tâm giúp đích tỷ giữ sủng, kết quả nhận lấy cái chết không toàn thây và bị gia tộc vứt bỏ.Trở lại năm tuyển tú ấy, Lạc Thư Nhiên từng bước tính kế. Nàng sở hữu nhan sắc tuyệt sắc, đây cũng là vũ khí sắc bén duy nhất của nàng. Rũ bỏ vẻ ngây ngô khiếp đảm, nàng trở nên phong tình vạn chủng. Chỉ bằng một ánh nhìn kinh hồng, nàng tựa tiên nữ hạ giới, thu hút trọn vẹn sự chú ý của quân vương.Mới đầu, hắn chỉ vì chút mới mẻ và tò mò nhất thời. Nhưng trước tỏa sáng tự do của nàng, quân vương rốt cuộc cũng đem lòng mê đắm. Thế nhưng nhan sắc càng mê người càng là lưỡi kiếm tẩm độc, giết người vô hình. Nàng không vướng bận tình yêu, tự mình sát phạt giữa hậu cung để bước lên ngôi cao, khiến những kẻ từng coi thường nàng phải dập đầu xưng thần.Trong cung ai cũng hiểu rõ, chọc giận ai cũng không được chọc vào Lạc Thư Nhiên. Nàng là kẻ điên, thật sự biết giết người. Nàng dối trá, giỏi diễn xuất, vốn tưởng dã tâm ngông cuồng của mình sẽ trở thành cái gai trong mắt hắn, nhưng vị quân vương chí cao vô thượng ấy lại bước đến bên cạnh, cùng nàng sóng vai rồi khẽ hỏi:"Nàng đã vừa lòng chưa? Chỉ cần nàng vui, tất cả những thứ này đều thuộc về nàng."…
Edit: Atom Tác giả: Song Kích 666Diên Hy Công Lược đồng nhân Lạc HậuVăn án ~Ngồi lên vị trí chí cao Hoàng Quý Phi cai quản lục cung, Ngụy Anh Lạc nằm mơ đều mong mỏi thời gian có thể làm lại từ đầu, nàng có thể quang minh chính đại nói với thế nhân:TaNgụy Anh LạcDuy độc một mình Phú Sát Dung ÂmAi ức hiếp nàng, người đó chết!ps: Khụ, tiểu lục trước mắt chỉ chèo xuồng Lệnh Hậu (Lạc Hậu), nội dung quyển sách không đi theo đường bình thường ~ không thích xin nương tay, góc trên bên phải cửa sổ có dấu X đó~~Nhân vật chính: Ngụy Anh Lạc, Phú Sát Dung Âm ┃ vai phụ: Ái Tân Giác La Hoằng Lịch, Phó Hằng, Nhĩ Tình, Nhàn phi, Thuần phi ┃ khác: Ngọt xốp cưng chiều Lệnh Hậu một đời chèoBổn editor thành viên khối tự nhiên viết văn không phải là thế mạnh, chỉ đành đi chờ cao thủ ra tay thôi. Edit theo tiến độ của tác giả nhé, ra chừng nào quất chừng nấy, tác giả mà drop thì hehehe thôi đừng nghĩ đến chuyện đó ^^…
Khương Nhạc Uẩn vừa xuyên không thành một vị quý nhân nhỏ bé của Đại Tề hoàng triều, địa vị thấp kém, ai nấy đều khinh thường.Sau đó, nàng vô tình bắt gặp cẩu hoàng đế đang hẹn hò cùng tiểu quận chúa. Vốn tưởng rằng lần này không hương tiêu ngọc nát thì cũng phải làm bạn với lãnh cung, nhưng ngoài dự đoán của mọi người, nàng không những không chết, không bị giáng chức, mà còn từng bước thăng tiến thành quý nhân, tần, chiêu nghi, phi, rồi bình an sinh hạ hoàng tử, phong đầu nhất thời không ai sánh bằng.Khi được hỏi về bí quyết để trở thành sủng phi.Khương Nhạc Uẩn đáp: Xinh đẹp, diễn giỏi, thích cung đấu......Con đường sủng phi của nàng chính là từng bước cung đấu mà thành như vậy.…
Khương Mạn nhập cung bốn năm chưa từng một lần diện kiến thánh thượng. Ngay lúc cô tưởng rằng mình có thể an an ổn ổn sống trọn đời như thế, Vĩnh An Đế lại đột ngột bước chân vào Ngọc Phù Uyển.Chuyện này vốn chẳng có gì to tát. Hậu cung giai nhân vô số, muốn tranh sủng thì khó chứ muốn thất sủng lại quá dễ dàng, vả lại cô cũng chẳng hề có ý định cầu sủng.Nhưng... người tính không bằng trời tính.Khương Mạn nhìn vòng bụng ngày một nhô cao của mình mà khóc không ra nước mắt.Chẳng phải Vĩnh An Đế vốn hiếm muộn con cái sao?Ai có thể giải thích cho cô biết, tại sao cô lại có thai nhanh đến như vậy?…
Tình yêu chính là những khoảnh khắc bộc phát. Có thể là kiểu bộc phát vào chính khoảnh khắc không ai ngờ tới, hoặc cũng có thể dần dần gom nhặt, chờ tới một ngày, đem tất cả ra trước ánh sáng. "Anh thích em. Là cái cảm xúc thuần tuý nhất mà một người dành cho một người - khi biết đó là nguyên do tim mình loạn nhịp, miệng cười vô thức, tay chân đưa lên không còn nghe theo điều khiển của hệ thần kinh phản xạ. Là Xuân Bách, thích CONGB cũng yêu Nguyễn Thành Công nữa." "..."Nhưng đáp lại tất cả những chân thành đó chỉ lại một cái im lặng đến nghẹn lời thì phải làm sao? Rốt cuộc, là vì điều gì.... Mọi chi tiết và câu truyện xảy ra đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, không liên quan đến người thật. Vui lòng không đem ra khỏi nền tảng Wattpad. Hasta luego!🍫…
Giữa lúc thế sự như vạc dầu sôi, hai người phụ nữ từ hai nền văn hoá đối nghịch lại va vào nhau giữa dòng đời tuyệt lộ. Tình yêu của họ nảy nở như cỏ dại dưới cái định kiến "trái cấm" luôn treo lơ lửng trên đầu. Chẳng biết tương lai sẽ ra sao khi phận đời đã nổi trôi, như lục bình giữa dòng chảy hỗn tạp. Vì yêu, họ nguyện chung chăn chung gối, chết chung huyệt để máu chung dòng. Tưởng chừng tình yêu ấy đã hoà cùng cánh hoa ban nơi rừng thiêng nước độc, nhưng ai ngờ, nó lại được tái sinh...PHẦN 1 : ĐÔNG DƯƠNG Kể về hành trình Laverne Fauconnier trầy trật ở Đông Dương trong những năm 1935 -1940. Trốn chạy khỏi gông xiềng hôn nhân để kiểm tìm tự do nơi vùng đất chưa có tự do thời bấy giờ... Liệu có phải quyết định đúng đắn?" Giờ tôi biết mình chưa từng rời khỏi cái lồng, tôi chỉ chuyển từ cái lồng ở Pháp này sang cái lồng khác ở An Nam - nơi tôi được quan tâm hơn khi là người của mẫu quốc. Nhưng khi cơn cuồng phong đến, cuốn bay chiếc áo rộng rãi mà tôi đang khoác... Tôi sẽ bị ghét hơn cả con sâu phá mùa màng! Nhưng nàng chưa bao giờ xem tôi như con chim trên trời hay con sâu dưới đất. Nàng xem tôi là chính tôi, nàng yêu tôi và tôi cũng yêu nàng thực lòng "📌 LƯU Ý:- Mọi nhân vật hoàn toàn là sản phẩm hư cấu; mọi sự trùng hợp đời thực chỉ là ngẫu nhiên.- Tác phẩm hướng đến giá trị văn học thuần túy nên không phản ánh chính xác 100% sử liệu.- Truyện khai thác góc khuất tâm lý của một mối quan hệ phức tạp dưới góc nhìn khách quan, không nhằm cổ xúy hay định hướng đạo đức.…
Mọi người đều nói Ô Nhã quý nhân là hồ ly tinh gieo rắc tai ương, khiến Hoàng thượng không màng đến lục cung. Nàng canh cánh trong lòng, tàn nhẫn đá bay cửa phòng (Ủa?).Nhưng bắt nàng đi cung?Hoàng thượng, núi không đến với ta thì ta cũng chẳng thèm đến với núi, xin Hoàng thượng tự mình đi cung đi.Nếu có thể báo thù cho đứa con đã mất, những việc trước đây không chịu làm, không thể làm, nay ta chẳng ngại buông tay một cược.Hậu cung không được can chính?Vậy thì ta sẽ giấu sát khí sau nụ cười, ẩn giấu mũi nhọn vào hư vô, thề phải kéo kẻ danh chấn trong nước là Nạp Lan Minh Châu xuống ngựa!Sau này, Dận Chân nắm chặt tay bảo: "Ngạch nương, nhi thần cũng muốn chiếc ghế báu kia."Cửu Long đoạt đích ư?Đức phi híp mắt cười: "Con trai à, không phải vội, trước tiên cứ thu hoạch số lúa nước con trồng ngoài ruộng đi rồi hãy bàn đến chuyện đoạt đích."…
Lãnh Tây Thanh - cô gái hiện đại vô tình xuyên không và trói định với hệ thống sủng phi - chấp nhận dấn thân vào chốn thâm cung hiểm ác, dốc hết tâm tư mưu lược để từng bước thăng tiến lên ngôi vị sủng phi, rồi tiến tới ngôi vị Hoàng hậu tối cao, tất cả suy cho cùng cũng chỉ vì một mục đích duy nhất: tích lũy đủ phần thưởng để được quyền trở lại với cuộc sống hiện thực vẹn toàn của mình trước đây.Bên tai nàng bấy lâu nay luôn văng vẳng những lời can ngăn đầy xót xa của những người đi trước:"Đừng bao giờ đem lòng yêu thương hắn, tuyệt đối không được phép động chân tình với vị hoàng đế bạc tình kia..."Thế nhưng, thế sự khó lường, lòng người khó đoán. Nàng những tưởng bản thân có thể tỉnh táo, lý trí giữ vững ranh giới để đóng trọn vai diễn của một quân cờ trên bàn cờ tranh sủng, ai ngờ đâu đến cuối cùng, vào cái khoảnh khắc vinh quang nhất, nàng lại phát hiện ra bản thân chẳng những đã đánh mất đi sự tự do của thể xác, mà ngay cả trái tim tình cảm chân thành của mình cũng đã không tự chủ được mà đánh rơi, đánh mất hoàn toàn vào tay người đàn ông ấy từ bao giờ rồi.…
Tên truyện: [HP] Draco đích cự quái ca caTác giả: Nhược Minh DựcThể loại: trọng sinh xuyên việt, huynh đệ văn, niên thượng, chủ công, mộc đầu công x ngạo kiều đệ đệ, tình hữu độc chung, 1x1, HETrích: Bị động công cùng chủ động thụVăn án:Trích:Trọng sinh sau trở thành Malfoy gia đích trưởng tử, Draco • Malfoy đích thân ca ca.Nghe nói sao? Malfoy gia ra một cái quái vật, hắn có thể tay không cùng long đã đấu, một bữa cơm có thể ăn ít nhất mười nhân đích lượng cơm ăn.Vả lại xem sủng nịch đệ đệ, có điểm ngốc mộc đích ca ca như thế nào bị ngạo kiều đệ đệ nghịch đẩy, này không phải chỉ ca ca thụ! Bị động công cùng chủ động thụ a! Lại nói rõ đây là chủ công văn.Draco đích thuộc tính rất manh a: ngạo kiều, bá đạo, tùy hứng, không được tự nhiên, nhát gan, gian trá, vui sướng khi người gặp họa.Nội dung nhãn: HP trọng sinh ma pháp thời khắc tình hữu độc chung…
Thư Dao bị sét đánh trúng đầu thế mà lại xuyên không, đã vậy còn rơi đúng vào thời nhà Thanh mới ghê chứ!Nàng tức giận đáp: "Đúng, phụ nữ như quần áo, nhưng bà đây là bộ đồ mà ngươi vĩnh viễn chẳng bao giờ mặc ra được cái khí chất ấy đâu!"Hắn khẽ nhếch môi, nở nụ cười kiêu ngạo: "Khí chất của trẫm không cần một bộ quần áo tôn lên. Chỉ có loại đàn bà nông cạn như ngươi mới nghĩ đến việc dùng nhan sắc lấy lòng người khác. Ngươi nghĩ trẫm thực sự để mắt tới ngươi sao?"Ấy vậy mà vừa quay người, hắn lại bá đạo giữ chặt nàng bên mình: "Cả đời này, nàng chỉ có thể thuộc về ta!"Hắn cưng chiều nàng, dung túng nàng, lấy giang sơn làm sính lễ chỉ để đổi lấy trọn vẹn trái tim nàng.Nàng yêu hắn, trêu đùa cùng hắn, lấy đất trời làm mối, nguyện bên hắn trọn kiếp không đổi thay.Hãy đón xem một cô nàng thời hiện đại đầy bản lĩnh xuyên không: trong cung tranh đấu với dàn phi tần, ngoài triều đối phó văn võ bá quan, thậm chí lúc theo chân nam tuần còn tiện tay cứu giúp cả thiên hạ.Cứ ngỡ con đường thăng tiến sẽ thuận buồm xuôi gió, ngặt nỗi số phận ban đầu lại quá đỗi hẩm hiu. Mặc kệ lịch sử ra sao, nàng quyết tâm nghịch thiên đổi mệnh!…
Chiêu Võ năm thứ ba, Ôn Chước Hoa từ bỏ con đường đã định trước để tham gia tuyển tú vào cung. Nàng vốn chuộng vinh hoa phú quý, ham thích quyền thế địa vị.Dưới bầu trời này, đâu đâu cũng là đất của Thiên tử, mà trên đời lại chẳng có gì tôn quý bằng hoàng quyền.Sau khi vào cung, ở chốn hậu cung nàng cẩn trọng từng bước; đối với Hoàng thượng nàng chỉ gặp thời làm xảo.Chỉ trong thời gian ngắn, Ôn Chước Hoa đã từ vị Thường tại từng bước vươn lên ngôi Hoàng quý phi, quyền thế sánh ngang Phó hậu. Không dừng lại ở đó, nàng còn muốn người thừa kế tương lai của giang sơn Đại Sùng phải mang dòng máu của chính mình!--Người đời khi nhắc đến đương kim Thánh thượng Tiêu Hoàn Uyên đều khen ngợi ông là vị quân chủ anh minh, đồng thời sở hữu bản tính quyết đoán, bạc tình và tàn nhẫn của bậc đế vương. Ngay cả Tiêu Hoàn Uyên cũng tự nghĩ như vậy.Thế nhưng con người luôn có ngoại lệ, và ngoại lệ của ông chính là nàng. Mới đầu, ông cho rằng nàng kiều kỳ nhưng ngây thơ, về sau qua những chi tiết nhỏ nhặt, ông mới nhận ra dã tâm ẩn giấu của nàng.Dù biết chân tình nàng dành cho mình có lẫn lộn tính toán, nhưng may thay, những gì nàng khao khát, ông đều có thể ban cho!…
dù cho giữa hai ta vẫn còn tồn tại thứ gọi là khoảng cách vật lý. nhưng điều thần kỳ mang tên định mệnh đã khiến khoảng cách cảm xúc giữa hai đứa đã thật sự biến mất. bởi vì, mối quan hệ nếu chỉ có tình bạn được gọi tên thôi, anh thấy không đủ?bởi vì, khoảnh khắc ấy, khi gạt đi tất cả để mặc cho con tim điều khiển lý trí, để ánh mắt tình si này đặt lên người em. all i wanna do is run away, cause you are my escapetôi nhận ra, em cũng như mình...em cười tôi nhìn em cườiPhải, em cười tôi nhìn em cườiMọi chi tiết và câu truyện xảy ra đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, không liên quan đến người thật. Vui lòng không đem ra khỏi nền tảng Wattpad. Hasta luego!🍫…
Năm Thừa Tộ thứ tư, cả nước tổ chức tổng tuyển cử.Khương Tuyết Y, đích thứ nữ (con gái thứ do vợ cả sinh ra) của Hình bộ Thượng thư hàm chính tam phẩm, được lệnh vào cung. Khắp trong ngoài triều đình ai cũng biết Hình bộ Thượng thư là người thiết diện vô tư, phá án công minh, chẳng khác nào một "thiết diện Diêm La". Thế nhưng, ái nữ được ông hết lòng nuông chiều ở nhà lại sở hữu đôi mắt sáng trong, dung mạo dịu dàng đa tình, khí chất thoát tục tựa tiên tử không chút tì vết. Giữa một rừng mỹ nhân như mây cô vẫn là người xuất chúng nhất.Chốn hậu cung tranh giành tình cảm, lừa gạt lẫn nhau vốn là chuyện thường tình, ai ai cũng tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán vì thánh sủng. Khương Tuyết Y lại như một làn gió xuân giữa vườn hoa rực rỡ, vô cùng dịu dàng, lay động lòng người. Trong số mười một người mới vào cung, nàng là kẻ đạt được thánh sủng nồng hậu nhất, còn được ca tụng là "Giải ngữ hoa", bấy nhiêu đó đủ thấy sự sủng ái lớn đến nhường nào.…
Tần Diễm bởi vì một đạo thánh chỉ bị đưa đến Đông Cung, trở thành trắc phi của Thẩm Tĩnh Xuyên.Nơi Đông Cung này, mỗi người đều là một tay chơi cung đấu lão luyện. Muốn sinh tồn được, việc làm nũng bán si hay răn đe hạ nhân đều là những thủ đoạn quen thuộc.Hai năm sau, Thẩm Tĩnh Xuyên đăng cơ vi đế, sách phong Tần Diễm làm chính nhị phẩm phi vị, ban phong hào Dung.Tại Cảnh Dương Cung, Tần Diễm nửa nằm trên trường kỷ, khẽ nhíu mày, hờn dỗi nói: "Bệ hạ thật quá mực hẹp hòi, thần thiếp dẫu sao cũng là trắc phi Đông Cung, vậy mà ngài liền ban cái chính nhị phẩm phi vị này để đuổi khéo sao?"Giọng nói trầm thấp của Thẩm Tĩnh Xuyên bỗng vang lên: "Ái phi chưa có con nối dõi, nếu lúc này sách phong nàng làm Quý phi, e rằng khó lòng phục chúng."…