(Hoàng x Long) Càng uống càng say
Say người...…
Say người...…
"Tôi sẽ ăn ít lại một chén cơm, để phần ấy mua thịt nấu cháo nuôi em.""Tôi sẽ uống ít lại một thùng sữa chuối để tiền mua sữa bột cho em.""Người ta không thương em thì để tôi thương em vậy. Về nhà với tôi nhé, Taehyung à!"- - - Start: 22.09.18 End: 22.11.02…
Tác giả: Tiểu NhịThể loại: Fanfic, đam mỹ, luân hồi, HE.Pairing: Bác Chiến (Vương Nguyệt, Tiêu Dương)Văn án:Mỗi linh hồn trước khi bước vào luân hồi đều phải để lại trên tấm bảng gỗ trước cổng sinh tử một câu, rằng: "Đời này của ngươi, có lời nào còn giấu kín?"Vị tướng quân cầm bút, nét chữ rắn rỏi, mạnh mẽ như vung đao trên chiến trường: "Ngai vàng đó vốn dĩ là của ngài, ta thân là thiếp thân thị vệ, thề chết cũng phải giúp ngài giành nó về."Quỷ sai thấy hắn đặt bút xuống, giọng nói lạnh tanh như từ cõi xa xăm vọng về: "Ngươi đã viết xong?""Đúng."Sau đó quỷ sai vung tay, từng chữ từng chữ như cát, trôi khỏi tấm bảng gỗ rồi trở về với đất. Một lời giấu kín cả đời, cuối cùng cũng chỉ là cát bụi."Nếu không phải ta vì muốn ở trước mặt ngươi, chính tay mình kết liễu Vương Đình, ta đã sớm gieo mình xuống con sông nào đó mà chết đi rồi." - Nhiều năm sau, trước cổng sinh tử, cũng tại vị trí tướng quân năm xưa từng đặt bút, vị hoàng đế vung tay, nét chữ uốn lượn như rồng bay phượng múa. Là nét chữ của đế vương, nhưng sao lại bi thương đến vậy.Hoàng đế nhìn dòng chữ từ từ biến thành cát rồi rơi xuống đất, nhập làm một với đám cát vàng bên dưới, trên gương mặt băng lãnh của ngài thoáng hiện nét cười dịu dàng: "Có phải năm xưa, ngươi cũng từng gửi gắm một lời cho ta?"Về với cát bụi cũng tốt, như khi nhỏ ta viết chữ không đẹp, ngươi cầm tay giúp ta đồ lại từng nét. Sinh ly tử biệt cũng tốt, không phải lại được bước đi trên cùng một cây cầu hay sao?…
Chỉ cần một cái ôm ấm trước ngọn lửa sáng...…
"Em từng nghĩ sự ồn ào của mình sẽ khiến mọi nừui cảm thấy phiên mà bỏ em đi cho tới khi tìm được anh"…
Cậu là một sinh viên khoa mỹ thuật. Một lần đi du lịch với trường không may sa vào mắt hắn. Rồi từ đó cậu không biết cuộc đời của mình sẽ đi về đâu. Ước mơ khát vọng...đã bị đập tan. Trước mắt chỉ là màu xám xịch... Truyện mình tự viết, gạch đá xin nhận, mong các bạn góp ý nha. Hong reup nha :>>…
Ánh trăng sáng ấy rất mờ, rất sâu nhưng vẫn luôn soi sáng mọi đường đi...…
Cậu là người cho tôi biết được mình vẫn là một người có cảm xúc và không bị chai sạn chỉ là do không bộc lộ…
Jimin sau tất cả đã rút ra được một bài học: Đừng bao giờ đi đồn bậy bạ về người khác, đặc biệt là Jungkook.• Title: GIGIL• Author: Golden Moon | Hi• Pairings: Jungkook x Jimin• Rating: NC-18• Length: Oneshot (15197 words)• Category: Smut• Status: Hoàn thành• Note: BELONGS TO GOLDEN MOON. DO NOT TAKE OUT!…
Tác giả: Bãi Lạn Tĩnh Dạ Tư# Tránh lôi: Truyện OOC, có mùi sến súa.Thời gian tuyến: Lúc đang cầu học, Tiện nhặt được 1 cái gương, có thể phát ra hình ảnh song song thế giới ABO (Càn Nguyên Khôn Trạch). Thế là mọi người cùng nhau xem ảnh "Hàm Quang Quân thế gả tiểu kiều thê" (ở TG này Tiện nhỏ hơn Trạm 3-4 tuổi, là Khôn Trạch)…
"Sao em không nghe điện thoại anh?""Máy em hết pin, mà sao kiếm em vậy?""Phải có lí do mới kiếm được sao?...-do nhớ em thôi"…
Dương và Tín sáng nay mua hoa,Trang hoàng nhà cửa, chào đón Giáng sinh.Trưa bụng kêu cồn cào,Kira khéo tay, dâng bánh, Kuro ăn.Bên nhau chẳng chút hơn thua,Monster trong tay Kiên, xế chiều rộn ràng.Đêm về nhà Cá sum vầy,Kiro chúc lễ, gia đình ấm êm.…
*Lưu ý trước khi đọc: truyện được viết từ năm 2016-2017 gì đó, năm đó mình mới 16 tuổi thôi. Truyện này mình không xoá vì để lại làm kỉ niệm truyện đầu tay mình up Wattpad. Cho nên mình xin phép không nhận bất cứ góp ý nào, kể cả văn phong vì hiện tại văn phong của mình đã khác rất nhiều. Góp ý tiêu cực, xé couple, nói tác giả thiên vị, chê hoặc chửi rủa bất cứ cung hoàng đạo nào đều sẽ bị block ngay lập tức. ----------------------------------Mỗi người đều tự trang bị cho mình 1 hoặc nhiều chiếc mặt nạ. Liệu chúng ta có thể dễ dàng đọc vị bản chất một người nào đó không? Tất nhiên là không thể !Nhạc đã nổi lên rồi, là nó, giai điệu du dương của những cuộc chiến hòa cùng mùi thuốc súng nồng nàn và hương vị tanh tưởi quyến rũ của máu. Còn chờ gì nữa mà không khiêu vũ đi ?" Ta bỏ biết bao công sức chỉ để lật đổ thế giới tồi tàn này, nhưng không ngờ các ngươi lại có thể lật kèo ngoạn mục như vậy, ngay cả chiếc mặt nạ ngoan hiền ta ngụy trang bấy lâu cũng bị các ngươi lật.... "---------------------------------…
Số phận trớ trêu mang hai con người cùng một nỗi đau, cùng sự tổn thương không biết duyên phận từ đâu lại trở thành "thầy và trò". Thầy ấy có lúc lạnh lùng vô tâm, có khi lại hòa đồng vui vẻ. Còn tôi nhút nhát yếu đuối nhưng sâu bên trong là nỗi sợ hãi là sự tổn thương sâu sắc khó ai thấy được. Đáng lý ra, một người trầm tĩnh lạnh lùng như thầy thì bên cạnh luôn có một cô học trò vui vẻ hoạt bát. Nhưng có lẽ là do duyên số, để một người ít nói như tôi và một người thầy thầm lặng bỗng lại trở nên thân thuộc với nhau hơn bất cứ ai. Thầy là chỗ dựa tinh thần của tôi, là người duy nhất thấu hiểu tôi. Lúc thì dịu dàng quan tâm an ủi tôi, lúc lại lạnh lùng dạy bảo tôi. Thầy ấy vẫn luôn mang lại cho tôi một cảm giác bình yên và thoải mái mà khó ai có thể làm được, ở bên cạnh thầy tôi vẫn luôn cảm thấy an toàn dù trong bất kỳ tính huống nào. Cũng không biết từ bao giờ mà bên trong tôi lại nhen nhóm cái gọi là "tình yêu thầy trò" dù biết sai trái là không nên nhưng ở bên cạnh thầy càng lâu thì thứ tình cảm này lại càng lớn dần. Chuyện tình này của tôi và thầy sẽ đi về đâu? Có lẽ là một cái kết viên mãn hoặc có thể là kết thúc đau buồn. Nhưng dù là gì thì tôi vẫn cảm thấy biết ơn vì thầy đã xuất hiện trong cuộc sống của tôi.…
trưởng ban truyền thông x trưởng ban văn nghệngoài nktt x dhy thì còn plap x blh toàn mấy cái miếng nhảm nhí của tôi th=))))tết fic xàm xàm lâu lâu có văn suông trong đó…